Think Different (II)

 Phần I, II, III, IV, V

———————–

Là con trai không giá thú của một cô gái Mỹ và một người đàn ông Liban, Jobs được mẹ đẻ mang cho một vợ chồng khác làm con nuôi với điều kiện gia đình này phải cho Jobs vào học đại học. Sau khi vào đại học được vài tháng thì Jobs bỏ học vì hiểu rằng tiền saving của bố mẹ (nuôi) quá bé nhỏ so với phí tổn học đại học. Và anh bỏ học. Sau khi bỏ học anh đi học thư pháp và sinh họat trong câu lạc bộ máy tính và ở đây anh gặp Steve Wozniak.

Thiên tài của Steve Jobs thể hiện ngay từ lúc này. Anh nhìn thấy Woziak là một thiên tài về phần cứng và phần mềm. Và anh biết biến cái thiên tài này thành tiền. Và việc đầu tiên, nhỏ thôi, là nhận hợp đồng tối ưu hóa bo mạch chủ về cho Wozniak làm rồi chia tiền. Ttất nhiên là anh có ăn gian, chia phần ít cho Wozniak. Đây cũng là một khía cạnh thể hiện con người kinh doanh của Jobs, thằng mang hợp đồng về phải là thằng có cơ hội đút túi nhiều hơn. Về phía Wozniak thì đơn giản hơn, đúng là dân geek, tôi làm và tôi có tiền, thế là xong, tôi ko nhìn vào túi partner xem ăn chia có công bằng không.

Hai thiên tài gặp nhau và cuối cùng là Jobs bỏ việc ở cty làm game còn Wozniak bỏ HP để thành lập Apple Computer vào năm 1976. Trong năm này máy tính Apple I ra đời và có thành công nho nhỏ.

Năm 1977 thì Apple tung ra Apple II. Sản phẩm này thành công rực rỡ và bán được 2 triệu cái. Apple bỗng dưng thành tên tuổi lớn và có nhiều tiền. Tới năm 1980 thì Apple đã cực thành công và khi lên sàn (IPO) thì cả hai anh Jobs và Wozniak đều trở thành triệu phú. Tuy nhiên Wozniak luôn khiêm tốn nhận vai trò của mình trong sự thành công của Apple II là kém nhiều so với vai trò của Mike Markkula (Markkula là nhà đầu tư rủi ro đã tin tưởng vào Jobs và Wozniak và bỏ vào Apple thời khi sơ khai một khoản tiền là 250K cũng như tuyển mộ CEO đầu tiên của Apple là Scotty, sau đó chính Mike Markkula cũng giữ vị trí CEO của Apple một thời gian).Năm 1979 thì Apple theo đuổi 2 dự án lớn. Một cái là Apple Lisa (cao cấp), một cái là dự án máy giá rẻ. Lúc này anh Steve hơi bị hoành tráng dẫn dắt 2 team toàn cao thủ võ lâm.

Apple được Xerox mời đến Xerox PARC chơi 3 ngày để nghiên cứu máy tính Altor. Tại sao Xerox mời Apple (cụ thể là Steve Jobs và Jef Raskin) đến sào huyệt của mình. Câu trả lời đơn giản. Xerox muốn mua 1 triệu dollar cổ phiếu của Apple trước IPO (tức là Apple ở thời điểm này đang chuẩn bị ra public). 1 triệu dollar cổ phiếu trước IPO của Apple sau này trở thành 18 triệu dollar sau khi IPO.

Sau khi đến Xerox thì anh Steve nhận ra rằng GUI là tương lai của PC, nhất định thế. Và hai project của Apple đâm bổ theo hướng này. Apple Lisa ra đời trước và…lỗ chổng vó. Dự án của anh Raskin (máy tính giá rẻ) ra đời sau nhưng thành công dã man. Dự án của anh Raskin chính là máy tính Mackintosh. Quảng cáo của nó là “1984” (dựa theo 1984 của Orwell) do anh Ridley Scott làm đạo diễn. Anh Scotte thì mọi người biết rồi, anh ta đẻ ra Thelma and Louise và siêu phẩm Gladiator. Quảng cáo “1984: cũng là siêu phẩm TVC với giá sản xuất 1.5 triệu dollar.

 

 

Qua việc này cũng nhận thấy Steve Jobs có năng khiếu về việc chấp nhận sai lầm (xóa bỏ luôn dự án Lisa và chấp nhận mất mát) dồn nguồn lực qua dự án của Raskin và cướp quyền lãnh đạo của Raskin trong dự án. Tính nghệ sỹ của Jobs thể hiện triệt để trong việc thiết kế sản phẩm và quảng cáo sản phẩm này. Mẫn cảm kinh doanh cũng thể hiện rõ khi Jobs đặt giá máy Mac cũng rất cao (sau này các sản phẩm khác của Jobs cũng đều nhắm vào người có tiền và khách hàng cao cấp).

Đăng tải tại đời | Chức năng bình luận bị tắt ở Think Different (II)

Think Different (I)

Phần I, II, III, IV, V

Tôi thần tượng anh Steve Jobs từ lâu lắm rồi (mặc dù cả đời chưa dùng máy Mac với iPod lần nào). Cái vụ anh Steve từ Next về Apple thì tôi sưu tầm Time với Newsweek cả đống. Số nào cũng có ảnh anh Steve đen trắng, ngồi trong phòng CEO, chân gác lên bàn, rất đẹp. Tôi còn sưu tầm cả một đống poster quảng cáo của Apple có ảnh vợ chồng John Lennon với câu với câu slogan kinh điển “Think Different”

Kể từ khi quay về Apple và đảm nhiệm vị trí quyền tổng giám đốc, anh Steve luôn được ví là vua Midas (Midas’s touch trong thần thoại Hy lạp) vì anh sờ vào cái gì là cái đấy thành tiền.

Cuộc đời của anh Steve tuy thăng trầm nhưng luôn gắn liền với việc mở doanh nghiệp, thành công, lên thị trường chứng khoán, mua công ty, bán công ty, trở thành sáng lập viên của cái này, rồi trở thành chủ sở hữu của cái kia. Từ thủa hai mốt tuổi với vài trăm dollar trong tay nay anh đã có tài sản trên 4 tỷ dollar, CEO của Apple, Director và là individual shareholder lớn nhất của Walt Disney, sáng lập viên của Apple Inc và cựu CEO của Pixar. Anh Steve Jobs đã trở thành thần tượng của rất nhiều người.

Đằng sau việc thành lập, phát triển, bán, mua … các cty danh tiếng của mình là một Steve Jobs luôn không ngừng sáng tạo, đầy mưu mẹo (kể cả mẹo xấu), săn người và tuyển dụng người rất giỏi, xa thải, dẫm đạp lên đối tác cũng rất giỏi, thu phục người rồi phụ bạc người ta cũng rất giỏi. Nhìn từ bên ngoài, Jobs là một con người giàu nhiệt huyết, có tầm nhìn chiến lược về sản phẩm và bán hàng siêu đẳng. Còn từ góc độ làm việc gần gũi thì đây là một con người dữ dội, sáng nắng chiều mưa, độc đoán, gia trưởng và tàn bạo trong quản trị. Trong công việc, Job và người demanding và aggresive, có thể theo đuổi một dự án rất tốn kém và không khả thi rất lâu, nhưng cũng có thể terminate nó đột ngột và sa thải toàn bộ nhân viên của nhóm. Jobs là người hiếu thắng, không chấp nhận bị phê phán công khai và trực diện, sẵn sàng chửi lại và bao biện, nhưng sau đó về nhà nghĩ lại và làm theo cái đúng. Trong đời mình Jobs có vài sai lầm rất tốn kém và do tính hiếu thắng và bảo thủ (sợ công nhận sai lầm). Sau nhưng thất bại này, Jobs lại tiến lên như vũ bão. Đúng là thất bại là bà ngọai của thành công.

Về cá nhân, Jobs là người có thiên hướng nghệ sỹ, anh chơi với dân trong làng giải trí rất nhiều, có vợ đầu là Joan Baez (hơn anh đâu 20 tuổi và là vợ cũ của Bob Dylan). Anh cũng từng công khai việc dùng ma túy tổng hợp (LSD) và cho rằng việc dùng LSD là một trong những việc quan trọng nhất mà anh đã từng làm trong cuộc đời mình. Jobs mê văn học, vật lý, âm nhạc và rất sát gái. Tuy nhiên sau khi lập ra đình và có con với người vợ hiện tại, anh trở thành một người đàn ông nghiêm túc.

Steve Jobs được biết đến như là cha đẻ của máy tính cá nhân thương mại, cha đẻ của phim họat hình 3D, cha đẻ của vô số công nghệ và kiến trúc máy tính cao cấp, cha đẻ của iPod, iTune và nay là iPhone và sắp tới là Apple TV (một lọai set-top-box để xem phim từ iPod trên màn hình TV). Hiện nay anh được gọi là iCEO của Apple.

Đăng tải tại đời | 1 bình luận

Camcau 8

Camcau 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

48. Camcau:

Câu chuyện của em– Anh … à? Em Uyên đây?
– Cấm Cảu à?
– Vâng, thế anh quen mấy Uyên?
– Em đang ở đâu vậy?
– Anh có bận không? Gặp nhau nhé?
– Ờ, cũng hơi bận
– Không, em đang học, 2 tiết cuối mới trốn được. 10 giờ anh ra Trung Nguyên Nguyễn Chí Thanh nhé, tầng hai.
– Làm sao nhận ra em?
– Em không biết

Em cúp máy. Giọng anh vui vẻ nhỉ, hơi khàn. Không biết ngoài đời có nam tính và vui tính không. Giọng yêu đời lắm nhưng em cảm thấy có chút uể oải mệt mỏi.

Mấy phút sau anh gọi lại ngay.

– Này Uyên này?
– Anh bảo gì cơ?
– Mình đổi qua cafe Đắng nhé, quán đấy mát hơn?
– Sao cũng được

Anh chảnh quá anh ạ. Chắc sợ gió với đông người chứ gì. Hay muốn ngồi bên Đắng cho dễ nói chuyện tình cảm. Anh mà nói, em đứng dậy đi về ngay cho anh xem.

Em đến hơi muộn, không phải cố ý mà con Hương cứ giữ lại hỏi hẹn anh nào mới à. Đứng từ ngoài đã nhìn thấy anh. Chắc chắn là anh, khôn lắm, ngồi ở cửa kính để xem ai gửi xe đi vào. Em mở cửa, giả vờ đảo mắt một vòng tìm kiếm. Anh hỏi

– Uyên?!
– Em biết là anh nhận ra em mà!
– Ai gặp em lần đầu cũng nhận ra em ngay à?
– Đâu có, em có bao giờ blind date đâu?

Cái trò chit chat em có chơi mấy đâu mà làm quen qua mạng để rồi hẹn gặp mù mờ. Chỉ có lần này, không hiểu sao em hăng thế. Viết bài rồi lại hẹn gặp anh. Thôi một lần blind date cho biết.

Anh đứng dậy kéo ghế cho em ngồi. Chắc anh có người yêu rồi, con giai mà ăn mặc thế kia chắc chắn phải có người tư vấn. Người yêu anh khéo mặc cho anh lắm. Áo sơ mi ngắn tay bỏ ngoài quần, quần jean bạc phếch, giày AllStar. Mặt anh tròn và hiền. Đôi mắt khôn và tình thế kia là ghê lắm đấy. Miệng xinh xắn, cười như trẻ con.

– Anh ngồi lâu chưa?
– Hai điều thuốc rồi.
– Em châm điếu thứ ba cho anh nhé
– Em hút thuốc à?
– Thỉnh thoảng cũng hút, mỗi lần gặp một người đàn ông mới em hút với người ta một điếu

Một thoáng bóng đen bay qua mắt anh. Anh lại nghĩ bậy rồi phải không. Đàn ông là thế mà. Có khi nào ngồi với gái mà không muốn xời luôn đâu.

– Em trốn 2 tiết cuối à?
– Em ghét lão dạy hai tiết này. Toàn soi vào ngực em

Lão đấy thô bỉ nhưng không đạo đức giả. Bọn con gái trong lớp sợ và tởm lão lắm. Nhưng thật ra đứa nào bị lão xăm soi cũng hơi thấy thích thích. Lão chỉ soi mấy đứa ngon. Mà chả gì, lão cũng là đực. Được đực soi là khoái rồi. Sao anh không soi mà chỉ liếc nhìn thoáng qua cổ áo em vậy. Anh không thích hay cố gắng không nhìn vào ngực em.

– Sao em lại mật thư cho anh?
– Em muốn gặp.
– Anh tưởng em thích gặp anh Chak chứ
– Anh Chak ở trong Nam mà, sao em hẹn như hẹn anh được.
– Anh ấy mật thư cho em à?
– Không, anh ấy không mật thư. Nhưng em thấy anh Chak hay viết sai chính tả dấu hỏi ngã

Anh Chak mạnh mẽ hơn anh. Gặp anh Chak nguy hiểm lắm. Anh ấy làm em khóc rồi. Em sợ phải gặp anh ấy ngoài đời. Em nhìn ra phía ngoài. Sao anh trông mệt mỏi và đắm chìm trong suy nghĩ thế kia. Có chuyện gì vậy anh. Em không vừa mắt anh hay sao, hay anh em vô tình gợi lên trong anh cái gì.

Cả hai cùng im lặng.

– Anh không giống như em tưởng tượng lắm
– Em nghĩ anh thế nào?
– Em nghĩ anh rắn rỏi và đẹp trai hơn

Không, em nói dối đấy. Rắn rỏi đẹp trai là em nghĩ về anh Chak. Em nghĩ anh hiền và hóm hỉnh cơ. Mắt anh biết cười và nhìn phụ nữ âu yếm. Chỉ có cái miệng anh là khác với em nghĩ thôi. Trông như miệng trẻ con, lại còn ngậm thuốc lá phì phèo.

Lại im lặng. Sao em lúng túng thế này. Tự tin của em đâu hết rồi. Định nói đùa trêu anh mà không nghĩ ra câu gì. Tự nhiên thấy xao xuyến vô cùng. Đột nhiên em quyết định đi về.

– Thôi em về đây?
– Mới có mấy phút
– Em quên mất phải đi mua bánh mì cho mấy thằng đệ trong lớp.

Nói dối xong thấy ngượng. Mặt hơi đỏ, không biết anh có thấy không. Em vớt vát mà chỉ sợ anh từ chối:
– Tối anh lên Highland Hồ Tây chiếm bàn mép hồ nhé. 8giờ em đến. Bây giờ em đi đây.

Em đứng dậy. Biết ngay là anh sẽ nhìn bụng em. Chưa thằng nào chê anh nhé. Đẹp nhất Hà nội đấy. Cái áo này là em tự nghĩ kiểu. Mặc đi học được mà vẫn lộ hàng, hí hí hí, các thầy già dâm dê chết hết. Kìa, nhìn thì nhìn, trả lời người ta đi chứ.

– Ok. Anh sẽ đến trước lấy bàn.

Em đến Highland đúng 8giờ. Em gửi xe xong mới gọi anh

– Hello anh. Có bàn chưa?
– Rồi, anh đang ngồi nhìn ra hồ đây
– Em tới liền

Loáng một cái em đã đặt tay lên vai anh rồi. Anh quay lại. Bỏ điếu thuốc khỏi đôi môi trẻ con, nụ cười thoáng nhẹ qua môi.

– Nhanh không? Còng trắng mà

Anh đã thay áo. Anh mặc áo Tshirt dài tay, cổ tròn. Trông anh trẻ hơn buổi sáng. Duy có cặp mắt vẫn mệt mỏi như thế, đang cười với em.

– Em uống gì?
– Anh gọi cho em cái gì em thích đi.

Em biết ngay là anh ghét kiểu làm nũng thị dân này. Em nói đỡ lại:

– Nhìn anh buồn cười quá, em uống nước cam thôi cho phổ biến
– Em hút thuốc không?
– Tối nay thì không. Có game hay. Không được hôi miệng.

Làm gì có game nào đâu anh. Hôm nay em thấy lòng nhẹ nhàng, em đi chơi với anh thôi. Em không muốn đi chơi với anh rồi lát lại đi với thằng khác.

– Chơi game với thanh niên mới lớn chưa biết mùi đời hay sao?
– Không, bọn xôi thịt lại thích gái nhà lành không rượu không thuốc anh ạ

Em nói thật đấy anh ạ. Bọn xôi thịt lại rất khoái trò gia giáo. Chúng nó lễ phép với bố mẹ người yêu hơn mấy người như bọn anh nhiều. Mà lễ tết chúng nó quà cáp đúng lễ nghi lắm. Đi lễ thì mấy thằng đấy chăm hơn các bà già mộ đạo anh ạ.

– Sao đời không là hồ mà là sông hả anh?
– …
– Đời mà là hồ, em bơi đi hướng nào cũng tới bờ.
– Nhưng thế thì chán lắm em ạ. Không hướng nào khác nhau. Bơi mãi có khi quay lại chỗ cũ.
– Ừ, giống bố mẹ em.
– Sao lại có bố mẹ em ở đây
– Bố mẹ em bỏ nhau. Muốn quay lại với nhau mà không được. Tại đời là sông anh nhỉ.
– Lâu chưa em?
– Lúc em 9 tuổi. Quen nhau ở nước ngoài, lấy nhau, rồi cùng làm một cơ quan. Mẹ em vẫn treo ảnh cưới trong phòng ngủ. Hai người đẹp lắm. Lại trí thức. Tốt tính. Vậy mà cũng vẫn không sống được với nhau.
– Em sống với ai?
– Hai mẹ con sống với nhau. Nhà của ông ngoại. Ông mất lúc sau khi bố mẹ em bỏ nhau mấy tháng.

Mẹ em không tha thứ cho lỗi lầm của bố em. Bây giờ thì em chẳng thấy lỗi ấy đáng gì, chuyện đàn ông ai cũng có lúc như thế. Nhưng mẹ em yêu bố em quá, muốn sở hữu triệt để. Mà thực ra, mẹ em cũng không vị tha với bố em.

– Bố em quay lại mấy lần, mẹ em không chịu. Cách đây mấy năm bố em vào hẳn trong Nam rồi. Lâu lắm không thấy ra
– Có hai mẹ con mà em lượn suốt, mẹ em chắc cũng buồn.
– Buồn nhiều lắm anh. Em biết mẹ em xót em. Xót mấy năm rồi.

Có một lần em đi lên Phủ với lũ bạn. Chúng nó thắp hương khấn vái. Em đứng nhìn ra hồ. Một con bói cá xanh biếc nhao lên nhào xuống mấy lần. Cuối cùng nó cũng bắt được cá. Con cá chắc nặng lắm nên nó không bay cao lên được, cứ là là mặt nước. Trong đầu em vụt lên ý nghĩ: Con bói cá đẹp mã kia sẽ mang con cá về tổ cho vợ con, hay mang cho con bói cá mái trẻ trung nào khác. Hôm đấy em tròn 15 tuổi. Bạn em bảo lên Phủ cầu duyên đi. Đúng là trẻ con anh nhỉ, ai lại lên Phủ cầu duyên bao giờ.

15 tuổi mà em đã nghĩ như vậy về đàn ông và gia đình. Có lẽ nào chuyện của bố mẹ em hằn sâu trong tâm hồn em như vậy. Bố em là người tốt, em biết. Nhưng không tốt bằng ông ngoại. Ông cả đời chỉ có công việc, bà ngoại và các con. Ông quý em nhất, con gái duy nhất của con gái út ông mà. Bây giờ thi thoảng chạy xe qua con đường mang tên ông, em lại nghĩ: “Ông ơi, ông có còn yêu con như lúc con còn bé không? Ông hiểu con nhất nhà, chiều con hơn cả mẹ . Ông chỉ cho con đi, chỉ cho con cách thoát ra khỏi cái vòng tâm lý u ám mãi này. Chỉ cho con cách sống hạnh phúc như những đứa con gái vô tình khác”

Lại lặng im nhìn ra hồ. Sao anh cứ nghĩ đi đâu vậy. Em không hấp dẫn với anh sao? Hay anh đang nghĩ về người con gái khác. Anh mệt mỏi và xa xăm làm sao.

– Hôm nào Thăng long gặp offline, anh kéo em đi nhé
– Không, lần này là lần cuối cùng em gặp anh

Sao tự nhiên em lại nói câu này. Thực ra lúc chưa gặp, em chỉ định gặp thoáng thôi. Không ngờ gặp tới hai lần. Cách đây 5’ em còn định rủ anh mai đi xem phim Agent Cody Banks.

– Sao vậy
– Thế này là đủ rồi anh nhỉ. Đủ để em với anh biết nhau.
– Nhỡ anh vẫn muốn gặp em thì sao? Anh gọi em nhé?
– Số máy này em mua sáng hôm qua, chỉ để gọi anh. Mới gọi có hai lần

Em vứt cái simm mới xuống hồ. Sợi dây liên lạc bây giờ chỉ còn từ phía em. Em lại phải là người chủ động sao. Sao đời khó thế nhỉ!

Lại ngồi im nhìn ra hồ. Em nhìn anh rồi đột nhiên không cưỡng lại được, em cầm tay anh rồi hỏi:

– Em với anh có khi nào yêu được nhau không?

Tay anh hững hờ lắm. Mắt anh vẫn nhìn tít ra xa. Anh mệt mỏi điều gì hả anh. Anh đang nghĩ đến ai? Sao anh không quay qua em, dù chỉ một giây.

– Đêm nay anh đến với em nhé?
– Không em ạ. Lâu lắm rồi anh không qua đêm với một người con gái.
– Thì hôm nay …?
– Em nghĩ anh có thể have sex với bạn được à?

Trời ơi. Sao bạn bè không ngủ với nhau được hả anh. Có đầy đứa ngủ với nhau chán chê rồi còn không biết tên nhau là gì, nhà ở đâu. Sao anh với em lại không với nhau được một đêm. Bạn bè vượt qua cả bản năng tình dục hả anh. Hay đấy chỉ là nguyên tắc sống mà anh tự đặt ra cho mình. Có những người em chơi cả chục năm mà vẫn không thể coi là bạn. Em với anh quen nhau bằng hai cái nick trên thể giới ảo. Em đã là bạn anh rồi à? Mà chỉ là bạn thôi sao. Em đứng dậy.

– Em ra bàn ngoài một chút, mấy đứa bạn em ngồi ngoài đó, buôn một lúc cho vui.

Em cố ý để điện thoại trên bàn, sát giọt nước. Từ xa em vẫn nhìn lại. Anh ơi cầm điện thoại lên và gọi vào máy anh để lấy số đi. Mãi mà anh không gọi. Lũ bạn em cười nói mà em không nghe thấy gì. Em bỗng cảm thấy buồn. Em đi qua quầy, trả tiền rồi quay lại với anh. Em hy vọng lúc em đang mải trả tiền, anh đã cầm điện thoại. Không, cái điện thoại vẫn nằm sát giọt nước. Em không ngồi xuống:

– Mình về đi anh
– Lại phải đi mua bánh mì à?
– Không, đến giờ chơi game

Em khẽ kéo áo, rồi uốn hông hai lần thật dẻo. Thoáng một giây em muốn thót bụng để cái đầm jeans rơi xuống.

– Mê không anh?
– …
– Đừng chết vì mấy trò này anh nhé.

Anh gọi phục vụ. Kệ cho anh gọi, em trả tiền rồi anh ạ. Ra lấy xe, anh hơi ngạc nhiên nhìn xe em. Không phải @ trắng à.

– Em đi trước đây
– Đi đi, kẻo game sốt ruột

Em cười với anh thật xinh, cho anh nhớ. Anh chẳng cười lại. Em đã định đi rồi lại thôi. Em kéo cái đầm jeans lên rồi chìa chân ra. “Chân em thế nào?” rồi kéo ga đi luôn.

Thế là hết rồi, em mà không gọi thì chẳng bao giờ anh đến với em. Em thấy khó chịu. Hay là quay lại với anh nhỉ, chắc anh chưa đi đâu. Em dừng xe, đường một chiều, đang lưỡng lự thì anh chạy xe tới

– Em mua cái gì à?
– Không, em đợi game
– Điểm hẹn thú vị nhỉ
– Em bảo này. Anh nghĩ gì về em?
– Anh lên Thăng Long kể nhé
– Anh kể gì?
– Tất cả, cả suy nghĩ của anh về em nữa.

Đầu óc em một thoáng quay cuồng. Đây mới thực sự là game này anh. Anh dám chơi không?

– Hay anh tạo một nick mới là Dòng sông, password là … Anh kể chi tiết lần gặp này của hai đứa mình. À anh ghi lại câu chuyện rồi mật thư cho em trước nhé. Chỉ những câu đối thoại thôi nhé. Xóa phần nhận xét của anh đi, nhưng vẫn phải mở ngoặc, chỗ này anh nhận xét hay nghĩ thầm. Em thêm suy nghĩ của em vào đúng những chỗ đấy rồi gửi cho anh.
– Bao giờ anh phải gửi cho em?
– Trước nửa đêm.
– Game của em over sớm thế?
– Con gái nhà lành mà, phải về sớm chứ. Khi nào em xong sẽ mật thư vào Dòng sông báo anh biết, anh dùng Dòng sông để pót bài anh trước trước, một lúc sau đến lượt em
– Ok, nếu chưa có ai đăng ký nick Dòng Sông.
– Thôi anh đi đi, game của em sắp đến rồi.

Anh cười nhẹ nhàng và tươi tắn thay cho câu chào. Làm gì có game nào anh ơi. Em đứng đợi anh đấy chứ.

Ông ngoại ơi, có phải ông mang anh đến cho con không? Sao ông không bảo anh lại gần con hơn nữa? Hay như thế là đủ rồi hả ông?

Cuộc đời đúng là dòng sông anh nhỉ. Dòng sông lúc chảy qua đồng bằng phì nhiêu. Lúc chảy qua ghềnh thác. Có lúc vươn mình dưới những cánh rừng. Ôi những ghềnh thác điên cuồng nước buông xuôi trắng xoá. Ôi những tán lá rừng xanh mướt dưới ánh mặt trời. Để những tia nắng lấp lánh lọt xuống mặt sông. Để mặt trời lấp lánh vừa xa vừa gần.

Anh nhỉ, đời mãi mãi là dòng sông. Còn em cô đơn quá trên dòng sông ấy. Không dòng chảy nào mang anh đến bên em hả anh? Hay dòng chảy của anh chỉ lướt qua em thôi?

Tạm biệt anh, tạm biệt một hòn đảo nhỏ giữa dòng nước ấm. Em đã ghé chân qua và chắc không bao giờ quay lại được.

49. Shrek:

Tình cảm quá! Hay là 2 bác yêu nhau đi.Mà nói yêu thì hơi vội. Có nên dành thời gian cho nhau để tìm hiểu không? Với những gì mà camcau thể hiện, sẽ ít người có cái nhìn thiện cảm. Đằng này em thấy bác dong song đã nhìn thấy những ưu điểm, như thế đáng để 2 người tiếp tục. Nếu không là gì cả, ít nhất cũng có thể là bạn, hiểu và thông cảm mình. Tìm được bạn hiểu mình khó lắm ạ.
Có thể nói camcau đã thành công khi mở topic này đấy chứ!

50. Minount

Yêu nhau là hết chuyện. Lấp lửng như thế này mới thú vị hơn chứ.
Uyên cũng dễ mủi lòng nhỉ? Một người sừng sỏ như cô mà lại dễ bị xao động bởi một người còn rất lạ. Cho nên mình hơi nghi ngờ về tính xác thực của câu chuyện ở trên kia. Tuy nhiên, 1 topic mà có mở, có kết như thế này là quá tuyệt vời và hết sức hiếm có ở Thăng Long này.
Và với bản tính tò mò của đàn bà, mình cũng đang nóng lòng chờ xem 2 bạn sẽ làm gì tiếp theo…
Wait and see……….

Đăng tải tại camcau | 2 bình luận

Camcau 7

Camcau 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

47. Đời là dòng sông:

Chào các bạn. Tôi gặp Uyên (camcau) rồi. Tôi là một người cũ (thật ra cũng không cũ lắm, chỉ vài tháng thôi) nhưng dùng cái nick mới này. Cái nick này do tôi và Uyên cùng tạo ra để cùng kể về hai lần chúng tôi gặp nhau. Một lần khoảng 5 phút, một lần 15 phút, trong cùng một ngày. Cùng một câu chuyện nhưng tôi kể cho Uyên nghe và Uyên kể cho tôi nghe. Sẽ chỉ xưng anh – em (từ phía tôi) và có thể em-anh (từ phía Uyên)Chuyện của anh.Gần đây anh ít vào Thăng long. Bài vở bắt đầu nhạt. Thiếu tính chiến đấu cao và quan trọng hơn là thiếu sự sắc sảo, sâu sắc, trào lộng. Topic “Con gái Thăng Long Hào Hoa Dâm Đãng” nghe khiêu khích kiểu rẻ tiền nên anh không click chuột vào. Mà rồi thế đếch nào anh lại vào nhỉ. Đúng là số, tránh cũng không được. Càng theo dõi, câu hỏi đa nghi “có khi là trim trá hình” cứ ít dần đi, thay vào đó là cảm xúc y như anh nghe người thật ở ngoài đời tâm sự. Rồi thì chịu không nổi, ghé mồm vào “căn phòng dâm đãng” nói nhảm vài câu.

Rồi căn phòng đột ngột đóng cửa. Anh thấy hơi tiêng tiếc và bùi ngùi. Tiếc là Camcau vụt một cái đi mất. Bùi ngùi vì những gì Camcau đã tâm sự trước lúc khóa cửa bỏ đi.

Bằng đi một vài hôm không vào. Vào lại, thấy có mật thư, chính là mật thư của Camcau. Chỉ có đúng một dòng: “Anh cho em số điện của anh được không? Cám ơn anh. Em Uyên”

Ý nghĩ đầu tiên vụt đến trong đầu anh “Thằng khỉ nào giả gái thả ong anh đây”. Xong rồi chợt nghĩ lại, Thăng Long này ngoài vài ba đứa bạn biết anh, còn lại anh chỉ là một cái nick. Không lẽ Camcau mật thư cho tất cả các nick đã vào dâm phòng để lừa cú chót. Nói chung là vô lý. Vậy nên anh trả lời mật thư cho Camcau, chỉ vỏn vẹn số di động của anh.

Hôm sau không thấy Camcau gọi. Sáng hôm sau nữa Camcau gọi, từ một số di động đẹp. Giọng trong trẻo, vẫn còn trẻ con lắm.

– Anh … à? Em Uyên đây?
– Cấm Cảu à?
– Vâng, thế anh quen mấy Uyên?
– Em đang ở đâu vậy?
– Anh có bận không? Gặp nhau nhé?
– Ờ, cũng hơi bận (bố khỉ, đang uống cafe với đọc báo, bận đíu gì), nhưng gặp luôn à?
– Không, em đang học, 2 tiết cuối mới trốn được. 10 giờ anh ra Trung Nguyên Nguyễn Chí Thanh nhé, tầng hai.
– Làm sao nhận ra em?
– Em không biết

Cúp máy.

Quả này khoai khú đây. Cái quán đấy anh biết, đông bỏ mẹ, mà trời lạnh đột ngột thế này, gió thổi cứng mồm, biết chào em nào với em nào. Hút hết điếu thuốc anh gọi lại.

– Này Uyên này?
– Anh bảo gì cơ? (mẹ, câu này em nói bằng giọng Sade, tai anh nhũn ra)
– Mình đổi qua cafe Đắng nhé, quán đấy mát hơn?
– Sao cũng được (trời ạ, em kéo dài chữ đượơơc rất nũng nịu)

Cúp máy.

Mười phút nữa là 10 giờ. Anh đã chiếm cái bàn sát cửa kính để quan sát khách đến cho dễ. Em sẽ mặc gì hả Uyên. Tóc không nhuộm, cao 1m62, hơi gầy. Đâu có phải dễ nhận ra đâu. Chào nhầm, quê chết.

10giờ 5, em đến. Anh nhận ra em ngay, sao thế nhỉ. Em đi xe wave. Em mặc quần nhung, ống xuông, màu vàng nhạt. Em mặc áo sơ mi trắng, giản dị. Đến lúc em ngồi xuống trước mặt anh, anh mới phát hiện ra áo em chỉ có ba cái khuy.

Em bước vào, thoáng dừng trước cửa rồi quay qua anh.

– Uyên?!
– Em biết là anh nhận ra em mà!
– Ai gặp em lần đầu cũng nhận ra em ngay à?
– Đâu có, em có bao giờ blind date đâu?

Blind date. Đã bao nhiêu cái blind date trong đời anh nhỉ. Cũng nhiều lắm. Nhưng chủ yếu anh blind date với một nhóm người, hoặc nhóm anh blind date với một người. Cũng lâu rồi không blind date với ai. Lần cuối cùng blind date anh hẹn một cô gái. Ba tuần sau bọn anh yêu nhau. Anh yêu cô ấy như điên dại cho đến lúc cô ấy bỏ đi 9 tháng sau. Đến lúc này, nghĩ tới cô, tim anh vẫn nghẹt lại vì thương nhớ. Anh biết anh sẽ không bao giờ hết yêu cô.

Anh đứng dậy kéo ghế cho em ngồi, kịp cảm nhận ánh nhìn của em lướt nhanh qua anh.

Mắt em đẹp, to, hơi sâu và trong veo. Lông mày thanh tú và đen óng. Mũi xinh và thẳng. Môi đầy đặn. Em xinh lắm em ạ. Nhưng cái kiểu xinh mặn mà của em sẽ làm khổ em mãi thôi.

– Anh ngồi lâu chưa?
– Hai điều thuốc rồi.
– Em châm điếu thứ ba cho anh nhé
– Em hút thuốc à?
– Thỉnh thoảng cũng hút, mỗi lần gặp một người đàn ông mới em hút với người ta một điếu

Em hút với người ta một điếu hay em hút điếu của người ta? Sao tự nhiên anh lại nghĩ bậy bạ thế không biết. Chắc tại “em là gái chơi” nó ám anh đây mà.

– Em trốn 2 tiết cuối à?
– Em ghét lão dạy hai tiết này. Toàn soi vào ngực em

Em mặc áo thế này, ngực cao, thấp thoáng trắng hồng trong cổ áo trễ hờ hững thế kia. Anh toàn phải nhìn ra đường, hoặc nhìn vào mắt em. Anh sợ đặt mắt vào đấy, không dứt ra được. Rồi tròng mắt nò lòi ra, rớt xuống bàn, bẩn lắm. Anh có khác lão thầy em không.

– Sao em lại mật thư cho anh?
– Em muốn gặp.
– Anh tưởng em thích gặp anh Chak chứ
– Anh Chak ở trong Nam mà, sao em hẹn như hẹn anh được.
– Anh ấy mật thư cho em à?
– Không, anh ấy không mật thư. Nhưng em thấy anh Chak hay viết sai chính tả dấu hỏi ngã

Em tính ý nhỉ. Ai em cũng soi kỹ thế hay chỉ soi anh Chak thôi. Chắc chỉ soi anh Chak thôi, vì anh Chak làm em khóc mà, đúng không.

Em nhìn ra đường, trời u ám.. Em nghĩ đến anh Chak đúng không? Anh nghĩ tới cô gái ấy. Anh ngồi quán cafe này với cô ấy mấy lần. Lúc đó bọn anh chưa yêu nhau.

Cả hai cùng im lặng.

– Anh không giống như em tưởng tượng lắm
– Em nghĩ anh thế nào?
– Em nghĩ anh rắn rỏi và đẹp trai hơn (cười khúc khích)

Lại im lặng

– Thôi em về đây?
– Mới có mấy phút
– Em quên mất phải đi mua bánh mì cho mấy thằng đệ trong lớp.
– …
– Tối anh lên Highland Hồ Tây chiếm bàn mép hồ nhé. 8giờ em đến. Bây giờ em đi đây.

Em đứng dậy. Áo chỉ có 3 khuy. Bụng em đẹp thật. Phẳng và mịn màng. Trong một thoáng, anh quên mất em đang đợi anh trả lời.

– Ok. Anh sẽ đến trước lấy bàn.

8giờ đúng điện thoại rung. Uyên gọi. Anh nhấc máy.

– Hello anh. Có bàn chưa?
– Rồi, anh đang ngồi nhìn ra hồ đây
– Em tới liền (lại giọng sade ngọt chết người)

Một phút sau. Tay em đặt lên vai anh.

– Nhanh không? @ trắng mà

Em mặc một cái váy jeans ngắn, không có cạp. Chân rất tròn và thẳng, khẽ khẽ đung đưa. Em mặc áo trắng, hai dây, không bó sát mà như treo hững hờ trên đôi vai gầy. Em không trang điểm. Xinh như một tiểu thư. Em trẻ hơn tuổi của em quá nhiều.

– Em uống gì?
– Anh gọi cho em cái gì em thích đi.

Sao anh biết được em thích gì. Đã thế anh gọi cho em Mắm Cô Cám.

– Nhìn anh buồn cười quá, em uống nước cam thôi cho phổ biến
– Em hút thuốc không?
– Tối nay thì không. Có game hay. Không được hôi miệng.

Lại đi trả thù hả em. Sao không trả thù mấy thằng xôi thịt, lại trả thù vào con nhà lành ghét con gái hút thuốc.

– Chơi game với thanh niên mới lớn chưa biết mùi đời hay sao?
– Không, bọn xôi thịt lại thích gái nhà lành không rượu không thuốc anh ạ

Anh nhớ tới cô ấy. Cô ấy cũng hay hút thuốc. Anh nhớ những lúc hai đứa bọn anh cãi nhau vẫn uống chung một cốc cafe và hút chung điếu thuốc. Hôn cô ấy có thấy mùi thuốc đâu, chỉ thấy thơm ngát và cái lưỡi nhỏ tinh nghịch.

Anh nhìn ra Hồ Tây. Em cũng thế. Bàn bên thanh toán tiền xong đứng dậy. Có người kéo ghế va nhẹ vào em. Em không biết gì, vẫn nhìn xa như muốn thấy phía bên kia bóng đêm

– Sao đời không là hồ mà là sông hả anh?
– …
– Đời mà là hồ, em bơi đi hướng nào cũng tới bờ.
– Nhưng thế thì chán lắm em ạ. Không hướng nào khác nhau. Bơi mãi có khi quay lại chỗ cũ.
– Ừ, giống bố mẹ em.
– Sao lại có bố mẹ em ở đây
– Bố mẹ em bỏ nhau. Muốn quay lại với nhau mà không được. Tại đời là sông anh nhỉ.
– Lâu chưa em?
– Lúc em 9 tuổi. Quen nhau ở nước ngoài, lấy nhau, rồi cùng làm một cơ quan. Mẹ em vẫn treo ảnh cưới trong phòng ngủ. Hai người đẹp lắm. Lại trí thức. Tốt tính. Vậy mà cũng vẫn không sống được với nhau.
– Em sống với ai?
– Hai mẹ con sống với nhau. Nhà của ông ngoại. Ông mất lúc sau khi bố mẹ em bỏ nhau mấy tháng.

Người đàn ông sinh ra em bỏ mẹ con em đi từ khi em 9 tuổi. Không biết ông ấy có bao giờ đến thăm em. Hai mẹ con sống với nhau chắc nhiều yêu thương và cãi cọ. Nhà không có đàn ông, lạnh lẽo quạnh hiu lắm

– Bố em quay lại mấy lần, mẹ em không chịu. Cách đây mấy năm bố em vào hẳn trong Nam rồi. Lâu lắm không thấy ra
– Có hai mẹ con mà em lượn suốt, mẹ em chắc cũng buồn.
– Buồn nhiều lắm anh. Em biết mẹ em xót em. Xót mấy năm rồi.

Lại lặng im nhìn ra hồ. Em có định chơi game với anh không mà gặp anh hai lần liền. Nếu em chơi game với anh, anh xin rút lui. Lúc nào anh cũng nghĩ tới cô ấy.

– Hôm nào Thăng long gặp offline, anh kéo em đi nhé
– Không, lần này là lần cuối cùng em gặp anh
– Sao vậy
– Thế này là đủ rồi anh nhỉ. Đủ để em với anh biết nhau.
– Nhỡ anh vẫn muốn gặp em thì sao? Anh gọi em nhé.

Em lấy điện thoại ra.

– Số máy này em mua sáng hôm qua, chỉ để gọi anh. Mới gọi có hai lần

Nói xong em tháo simm vứt xuống hồ, rồi thay simm khác.

Lại ngồi im nhìn ra hồ. Anh thoáng thấy em nhìn qua phía anh. Em quay qua anh, đột nhiên cầm tay anh rồi hỏi:

– Em với anh có khi nào yêu được nhau không?

Làm sao anh yêu em được. Trong lòng anh lúc nào cũng chỉ có cô ấy. Tay em mát lắm, không giống tay người anh yêu. Thỉnh thoảng anh vẫn nói đùa: tay ấm thì tim lạnh. Cô ấy bảo: Tim nhiều tình cảm quá nên truyền nhiệt mãi ra tay.

– Em ra bàn ngoài một chút, mấy đứa bạn em ngồi ngoài đó, buôn một lúc cho vui.

Anh châm điếu thuốc, chợt thấy điện thoại của em nằm trên bàn. Có nên lấy điện thoại của em gọi vào máy anh để lấy số không nhỉ. Em sẽ không biết đâu. Nhưng việc gì phải thế, nếu cần em vẫn gọi được anh mà, đúng không. Nhưng ai lại tự tin thế nhỉ. Em không gọi thì sao. Nhưng thôi, anh cảm thấy có lỗi với cô ấy nếu anh lấy số của em. Khỉ thật, cô ấy bỏ anh rồi mà anh vẫn sợ có lỗi.

Em quay lại. Không ngồi xuống mà nói luôn
– Mình về đi anh
– Lại phải đi mua bánh mì à?
– Không, đến giờ chơi game

Em lấy hai tay khẽ kéo áo cao lên, uốn lượn hông rất khêu gợi. Cái váy jeans không cạp tưởng như rớt xuống

– Mê không anh?
– …
– Đừng chết vì mấy trò này anh nhé.

Anh gọi tính tiền. Hóa ra em đã trả từ lúc nào. Cả hai đi ra lấy xe. Em đi xe dylan đỏ chứ không phải @ trắng, biển đúng là có số 9 số 5. Em lên xe, nổ máy

– Em đi trước đây
– Đi đi, kẻo game sốt ruột

Em nhoẻn miệng cười rất xinh. Định đi rồi lại ngừng. “Anh nhìn này”, rồi em khẽ kéo váy duỗi chân thẳng ra, miệng cười rất tươi. “Chân em thế nào?” Không đợi trả lời, em vụt đi luôn.

Anh lấy xe, chạy chầm chậm. Sao anh nhớ người con gái đã bỏ anh đi nhiều như thế. Một người con gái trẻ đẹp, thông minh, từng trải như em lại làm anh nhớ cô ấy nhiều hơn.

Em đỗ bên đường, ngồi trên xe, vẫn nổ máy. Anh dừng lại.

– Em mua cái gì à?
– Không, em đợi game
– Điểm hẹn thú vị nhỉ
– Em bảo này. Anh nghĩ gì về em?
– Anh lên Thăng Long kể nhé
– Anh kể gì?
– Tất cả, cả suy nghĩ của anh về em nữa.

Em nhắm mắt, một thoáng thôi. Một gương mặt sáng và rất xinh đẹp dưới ánh đèn xe qua lại. Em quay qua anh, nhìn xuống anh (bố sư khỉ, sao xe dylan ngồi cao thế nhỉ):

– Hay anh tạo một nick mới là Dòng sông, password là … Anh kể chi tiết lần gặp này của hai đứa mình. À anh ghi lại câu chuyện rồi mật thư cho em trước nhé. Chỉ những câu đối thoại thôi nhé. Xóa phần nhận xét của anh đi, nhưng vẫn phải mở ngoặc, chỗ này anh nhận xét hay nghĩ thầm. Em thêm suy nghĩ của em vào đúng những chỗ đấy rồi gửi cho anh.
– Bao giờ anh phải gửi cho em?
– Trước nửa đêm.
– Game của em over sớm thế?
– Con gái nhà lành mà, phải về sớm chứ. Khi nào em xong sẽ mật thư vào Dòng sông báo anh biết, anh dùng Dòng sông để pót bài anh trước trước, một lúc sau đến lượt em
– Ok, nếu chưa có ai đăng ký nick Dòng Sông.
– Thôi anh đi đi, game của em sắp đến rồi.

Anh cười với em rồi đi.

Một người con gái đẹp và thông minh vừa lướt qua đời anh. Nhẹ như gió thoảng mà sao lưu luyến như đã quen từ lâu. Mà sao ngồi bên em anh lại càng nhớ cô gái ấy. Cô gái đã mang đến cho anh 9 tháng hạnh phúc và một nỗi nhớ day dứt mãi không nguôi. Mãi không nguôi. Ngay cả bây giờ đây, lúc type những dòng này, anh vẫn nhớ cô ấy da diết. Why can’t we live together, có phải Sade hát thế không. Anh không biết cô ấy nghe bài này chưa. Máy của anh ở văn phòng có bài này. Mai anh sẽ nghe nó. Để nhớ cô ấy trong giọng hát nhung của Sade.

Đăng tải tại camcau | Chức năng bình luận bị tắt ở Camcau 7

Camcau 6

Camcau 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

42. Camcau:

Em mới phát hiện ra nhiều người đăng ký nick mới để nói chuyện với em. Nhưng em chỉ để ý đến mỗi nick 1101.Anh 5xu, anh 1101, anh Chak,
Em đã đọc bài mới nhất của các anh mấy lần liền. Bài của anh 1101 làm em xao động, bài của anh 5xu làm em run rẩy, đến bài của anh Chak thì em khóc.

Lâu lắm rồi em mới khóc.
Em không thích khóc và em căm ghét những giọt nước mắt đàn bà.

Thế mà hôm nay những người đàn ông xa lạ làm em khóc.

Có lẽ 44 giờ đồng hồ trong căn phòng này đã không uổng phí. 44 giờ có bao nhiêu chuyện vui, buồn, cáu kỉnh. 44 giờ để được khóc. Để soi gương thấy những giọt nước mắt của mình lăn trên má.

Em để nước mắt của mình chảy mãi, chảy mãi. Để em cảm nhận vị nóng của từng giọt nước mắt, nếm vị mặn của nó.

Một cảm xúc rất lâu rồi em không có được.
Cám ơn các anh rất nhiều!

 

Mặt trời lấp lánh trên cao vừa xa vừa gần

Các anh giai Thăng long thân mến.Có một topic trên Thăng Long mà em rất thích cái tên. Đấy là topic “Cuộc sống không ở nơi đây”.

Đúng là cuộc sống không ở nơi đây, nhưng nơi đây lại phản chiếu cuộc sống. Một cái gương tốt đến mấy cũng chỉ phản chiếu được gương mặt. Còn Thăng Long này phản chiếu mọi góc cạnh nội tâm. Chỉ có một cái khác, đó là cách nhìn vào “tấm gương Thăng Long” mà đọc nội tâm của người khác. Không đơn giản chút nào.

Em là gái chơi. Em sexy và dâm đãng. Em biết đọc biết viết. Em từng trải, em lõi đời và em hiểu đời. Em bạo dạn và cũng dễ xúc động. Em vui tính nhưng khó chiều. Em có tiền. Em có nhiều tình yêu. Em biết cái gì có giá trị thực và cái gì phù phiếm. Em tin mình đã hiểu đàn ông, có thể đi guốc trong bụng họ nếu em thích. Nhưng có những người đàn ông em không thể nào hiểu được. Đấy là những người đàn ông em vật vã chạy theo mà không được đền đáp. Số này ít thôi. Nhưng em quyết tìm hiểu. Đây là chỗ em bày trò để tìm hiểu họ

44 giờ qua, em đã tìm được cái mình cần tìm. Trên forum và trong mật thư.

Không một ai mật thư cho em nói chuyện bậy bạ.

Trái lại rất đứng đắn và đúng mực.

Không ai cho em số điện thoại, trừ một người theo em là hơi quá tự tin.

Chỉ có một người nghi ngờ em là giai.

Có người viết rất dài, tâm sự chín chắn lắm.

Có một anh bảo em: “Có thể em đang playing game, nhưng em chơi rất nghiêm túc”. Anh ạ, đúng là em chơi game, nhưng em nghiêm túc vì em thả các chi tiết thật của đời em vào đấy. Em chơi game nhưng kết quả của game em sẽ dùng vào đời thật.

Cuộc sống không ở nơi đây. Nhưng nếu khôn ngoan sẽ học được rất nhiều từ chốn này.

Xin cảm ơn các anh đã chửi, bỉ, khuyên nhủ, an ủi em.

Cám ơn tất cả các chị đã đọc bài mà không nhảy vào chửi em. Sự im lặng của các chị chính là sự ủng hộ âm thần em trong suốt 44 tiếng vừa qua. Em chính là phần thiếu mà các chị không có hoặc không dám có.

Cám ơn các admin Thăng Long đã không vùi dập topic của em.

Em xin phép đóng cửa căn phòng khêu gợi này để trở lại với cuộc sống náo nhiệt ngoài kia. Cuộc sống có nhiều cạm bẫy nhưng cũng vô khối niềm vui. Nhiều kẻ trơ tráo nhưng cũng rất nhiều người chân thành.

Tạm biệt Thăng Long và hẹn gặp lại.

Mặt trời lấp lánh trên cao vừa xa vừa gần

 

———————————————

43. Samurail

Thế là vở kịch đã khép lại sau hơn 40 tiếng mở màn.
Với suy nghĩ của cá nhân,tôi hoài nghi về tính chân thực của vai nữ chính.Đơn giản là vì không có một cơ sở nào để khẳng định rằng nick camcau là của một cô gái có một hoàn cảnh như thế,có chăng chỉ là của một người bất mãn thay cho những cảnh đời thực ở trong xã hội, hoặc của một đồng chí nào đó muốn thổi một làn gió thoáng qua cho thay đổi chút không khí tại TL.Type đến đây,trong tôi lại nảy ra một mâu thuẫn,”liệu rằng mình có quá đa nghi không,nếu đây đúng là một cô gái đáng thương thì sao?”Nếu thực như vậy hóa ra cô lập topic này để tìm hiểu một số giai TL,những người mà cô vật vã chạy theo,những người cô đã biết,đã theo đuổi từ trước.Như vậy công nhận là anh em TL hào hoa thật. Cô nói rằng cô hiểu được đàn ông,nhưng qua những gì cô thể hiện đã nói lên rằng không phải như vậy.Người thực việc thực với đầu môi chót lưỡi còn chẳng ăn ai,huống hồ chỉ qua vài lời nói tâm sự ,an ủi qua những dòng chữ trên mạng mà cảm thấy anh đấy tốt,xúc động thì vẫn còn phải hận thù đàn ông nhiều.
Giả sử hoàn cảnh của camcau là thực, trên TL này có đồng chí nào chấp nhận làm vợ của mình không?

———————————————

44. Sweat-Heart

Tiếc là em camcau đóng cửa rạp xiếc hơi sớm, không thì khán giả còn được coi nhiều màn kịch, nhiều vai diễn hấp dẫn thú vị nữa mà chính họ cũng không ngờ tới. Kịch bắt nguồn từ đời thực, có kịch xem để cười, có kịch xem để khóc,
có kịch xem để suy ngẫm…có kịch xem mà cười ra nước mắt như cái topic này của em vậy. TL cũng như một cái xã hội thu nhỏ, cũng bi, hài, hỉ, nộ, ái, ố,…đủ cả. Ai bảo “Cuộc sống không ở đây” nhỉ? Thực trong Ảo, Ảo trong Thực… Cái này ngưòi ta tranh luận mãi rồi. Nhận định thế nào là tuỳ quan niệm mỗi người thôi.
Chị đã đến muộn lại không biết diễn kịch, không biết nói lời hay ý đẹp nên chỉ muốn nói với em mấy lời thế này thôi.

Chị đồng ý với em là người con gái đẹp, có nhan sắc, và có học vấn, thông minh, lại nhạy cảm nữa… luôn trăn trở trong tình yêu. Bản thân những yếu tố trên: đẹp, có nhan sắc, có học vấn, thông minh, nhạy cảm …đã là một khối mâu thuẫn rồi, em nhỉ. Các anh ở đây thường bảo gái xinh chân dài đến nách thì làm gì có chuyện thông minh, gái mà chỉ số IQ cao thì chỉ có mà quỷ dạ xoa…Họ nhận xét về phụ nữ mình thế đấy em ạ. Thôi bỏ qua mấy chuyện buôn dưa lê của họ đi, nếu không thế họ đã chẳng phải là đàn ông.

Chị nghĩ mình có thể đồng cảm được với những dòng tâm sự rất thật của em tuy khá là chua chát
quote:

Em không trách và không thể trách những gã đàn ông trong năm đầu tiên. Bản thân em lúc đó cũng tự cho cơ thể trẻ trung và hấp dẫn của mình là một lợi thế trong các cuộc chơi. Nhưng, cái mà em muốn chiếm lại từ phía những gã đàn ông kia là sự khâm phục của chúng một chút phần tâm hồn hay kiến thức của em. Hoặc tối thiểu là sự tôn trọng bình thường của chúng đối với góc tâm hồn trong em.Hoàn toàn không có các anh ạ.

Rồi những gã đàn ông đến sau, sau khi em có nhận thức đòi hỏi phải được nhìn nhận như một cô gái có tâm hồn và học vấn hơn là có hot body, cũng chẳng khác gì những gã trước.
Để quyến rũ một người đàn ông bằng sắc đẹp, bằng hình thức bên ngoài không khó, nhất là với một cô gái khêu gợi như em. Nhưng quyến rũ đàn ông bằng tâm hồn, bằng con người thật của mình khó hơn nhiều, phải ko em? Và em luôn sống trong hoài nghi rằng liệu đàn ông đến với mình vì hot body của mình hay vì tâm hồn, cá tính của mình. Quá khứ chua chát của em phải chăng vì em luôn sống hết mình, yêu hết mình mà không hề suy nghĩ ?? Nhưng chị nghĩ những người đàn bà thông minh, nhạy cảm luôn biết đâu là người đàn ông của mình. Và nếu có lầm lẫn cũng chỉ 1,2 lần thôi. Phải biết rút kinh nghiệm từ những lần vấp ngã chứ cô bé.Còn về vấn đề Hào Hoa Dâm Đãng em đặt ra từ đầu topic, theo chị, khi một người con gái được Yêu thực sự, tình yêu sẽ đánh thức bản năng đàn bà trong họ, họ sẽ trở thành người đàn bà HHDĐ thật sự với người đàn ông mà họ yêu.
HHDĐ với người đàn bà chỉ có ý nghĩa khi họ yêu và được yêu một cách thực sự thôi, cô bé ạ.

Muốn nói nhiều với em nhưng mà chị phải đi rồi.
Chúc em vượt qua được nỗi buồn quá khứ và tìm được người-đàn-ông-của-mình.

——————————————–

45. LTP

Phải thốt lên là ngoạn mục. Tiếc rằng tới hôm nay mới được đọc cái này. Chỉ riêng với những gì thể hiện trong cái topic này thì tớ thấy trí tuệ của camcau (CC) hơn đứt tất cả 5CB ở TL này. Đã anh nào vừa TCS vừa Shakira vừa ăn nói khúc chiết lại vừa hiểu rõ như đi guốc vào cái chân tình của các anh thế chưa? Mà bận thế mà CC cũng bỏ ra 2 ngày để reply từng cái post trong này từ chã hay lưu manh đến già làng các loại cá lớn cá bé cắn câu hay không cắn câu thì cũng đủ chứng tỏ tâm huyết với cái topic này.Có lẽ lúc đầu CC chỉ định bông đùa thôi và dù sao cũng chẳng giấu nổi giọng văn của mình, vẫn với phong cách tìm mọi cơ hội để khoe kiến thức sinh lý học thực hành và chửi tất cả các thể loại ở TL không kiêng nể 1 ai.

Nhưng về sau có 1 số bài CC viết đầy cảm xúc, tớ chưa hiểu nổi nguyên nhân? Để nhìn rõ hơn về 1 thế hệ đàn ông khốn nạn và đểu cáng? Hay để cảnh tình 1 tình trạng đau lòng trong xã hội? Hay chỉ đơn giản để ôn luyện lại tí viết lách? Nhưng tớ k tin rằng tất cả những dòng đó viết ra không bởi 1 sự thôi thúc xuất phát từ con tim…

Vậy mà rất nhiều 5CB chỉ biết xúm vào để khoe cái libido giống đực của mình 1 cách bệnh hoạn và trơ trẽn, chẳng hiểu để làm gi cơ chứ? Nếu chỉ để đùa thì xin lỗi 5CB, cũ và nhàm. Dù sao cũng vẫn còn vài người vào viết với những tâm sự thật lòng và nhiều thiện chi. Cuộc đời chưa phải đã quá buồn…

Chợt thấy băn khoăn về cuộc đời thực của CC. Đã bao giờ nhắm mắt lại và nhìn vào bóng tối —chưa hả CC? (copyright PV)

——————————————–

46. Ech:

Yeah, đúng là phải nói là ngoạn mục …– Người khởi xướng, 48 giờ giành hẳn cho Thăng Long và manage một thread mình tạo ra. Lời lẽ sắc sảo, nói Trúng và Đúng. Biết mình – biết người . ..
– Người xông vào phòng, khoe đồ một cách thô thiển, lượn lờ – ngã giá …
– Người thấu hiểu, thật lòng, khuyên bảo chân thành …
– Người bỉ lại, chửi bới lại những gì đang diễn ra …
– Người quan sát, nhiều suy nghĩ nhưng không take action cụ thể nào cả …
– ….

Ai bảo Cuộc sống không ở đây, Cuộc sống ở đây đấy chứ!

“Chơi game nhưng kết quả của kết quả của trò chơi sẽ áp dụng vào cuộc đời thực” – You are right, Camcau!

Đăng tải tại camcau | Chức năng bình luận bị tắt ở Camcau 6

Camcau 5

Camcau 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

30. Chak:

Sáng sớm chạy ngang đã định cắm đầu đi thẳng nhưng thấy cửa nhà cô camcau ồn ào quá nên lại ghé vào nhòm cái xem sao.
Cám ơn cô đã “do threesome” với anh và chú 5Xu, ơn trời là anh và chú ấy đã thoả mãn được cái nhu cầu cần được chửi một cách an ủi của cô. Có lẽ cũng nhờ cái đó mà cô đã cho một cái tên để gọi, Xuân Uyên, anh sẽ viết tắt là X.U. cho đẽ nhé.
Thực bụng anh cũng đã cố đặt mình vào trường hợp của X.U. nhưng không cảm nổi. Đắm mình trong quá khứ của tuổi 17 anh thấy mình ngây ngô giữa như đám bạn xung quanh chứ đếc cảm nổi cái cảm giác người đàn ông đi vào cơ thể của mình nó ra sao sất.
Như ai đó đã nói, cái hot body cùng với acting của X.U. đã làm những thằng đàn ông hết pin mệt mõi nhấc xác ra khỏi X.U., họ đâu còn năng lượng mà khám phá nổi những thứ tốt đẹp hơn trong X.U. nữa. Thật vậy chứ chẳng phải X.U. là món đồ chơi đã hết tính năng đâu.
Vâng, X.U. căm thù đàn ông, căm thù dục tính tầm thường, bỉ ổi của đàn ông nhưng chính X.U. làm đàn ông quên đi các thứ khác tốt đẹp ngoài những thứ chó chết ấy. Cũng may là X.U. cũng chỉ định nô đùa có 48 giờ nếu không sẽ có bao nhiêu đấng HHDD ở đây đua nhau bộc lộ cái HHDD của mình nhỉ? Không biết nên buồn, nên thương hay nên bỉ những kẻ đua nhau khoe mình, khoe tiền, khoe kiến thức…. hòng… đẽo gái mạng, đang xúm nhau vào bỉ, rồi ngã giá, rồi…. X.U. Đấy sự HHDD của những kể vỗ ngực là “giai TL” hay sao? Không nhắc lại lời cô Tia mắng ai đó nhưng thật chua xót thay cho cái nick (thân) đàn ông.
Có lẽ sắp hết giờ rồi đấy, nếu nhìn X.U như hàng thì anh đây chẳng dám (vì không đủ khả năng) nhưng nhìn X.U. như một món đầu tư for life thì lại càng không (cung vì không có khả năng). E rằng X.U. khó mà kiếm được cái mỉm cười hạnh phúctheo cách này. Người đồng cảm và chấp nhận quá khứ giàu kỷ niệm của X.U. chắc không hiếm nhưng Một người đàn ông thực sự Hào hoa Dâm dãng Trí tuệ và Nhân hậu thì….
Cũng mong một ngày nào đó bất ngờ diện kiến hot body trong khúc ngoặt hành lang hoặc trong thang máy của một business center.
——————————————–

31. Cold Head Warm Heart
Túm lại em là con hàng ??? (ơ Phắc quét sần tu ắc)
Em biết rôbíc, biết sàng, lắc mông
Máy em khoẻ như công nông
Hàng họ em mập, trắng hồng xếch xy
Em khoái chơi kiểu thờ ri (hey baby, three ???)
Kiểu trâu, kiểu chó, kiểu gì cũng xong
Một đêm mò vào Thăng Long
Em khoe hàng họ để mong đổi đời
Làm anh em chửi tốn lời
Đứa ngu lẩm bẩm, món hời, nhào zô
Mợ kiếp anh thấy hơi thô
Gái đâu có kiểu mang đồ ra khoe
Nào là không miếng vải che
Em nằm em đợi anh đè em ra
Nào là ở với mẹ cha
Nhưng năm mười mấy em đà mất xu
Nào là bar, rượu lu bù
Thâu đêm suốt sáng vài dù em đi
Để rồi cho đến cái khi
Thân tàn ma dại tứ chi rã rời
Em bị hất khỏi trường đời
Em lê em lết, em dời vô đây
Mở một tốp píc rất tây
Hào hoa dâm đãng cối – chày thịt – xôi
Em thủ dâm bằng đôi môi
Bằng cái bàn phím, em ngồi em type
Mong là có anh đẹp zai
Hùng hục dâm đãng mặt chai trán lì
Coi như em chưa … mất gì
Trẻ trung, trong trắng như khi lọt lòng
Yêu em, em có a còng
Chiều chiều gió mát, lòng vòng cùng em
Tối về nóng thì mút kem
Lạnh thì … sáu chín … làm em … em làm
Thôi thì nói nữa cũng nhàm
Anh treo keyboard, xờ tóp luận đàm việc của em

———————————————-

32. Camcau:

Anh Chak,Em rất vui vì anh mấy lần chào em rồi mà nấn ná chưa đi. Anh có hơn những gã đàn ông khác, nhưng hơn chưa nhiều, nhất là ở cái khoản bản lĩnh.

Anh chắc là dân kỹ thuật và có năng khiếu làm team leader. Anh nhận xét về em và những gã trai đang hầm hè trước cửa phòng em rất đúng mực. Em cũng rất cám ơn anh khi anh đã ý nhị nhắc em một lần nữa chuyện phải trách mình trước khi trách người. Anh cũng hóm hỉnh lắm khi sử dụng các câu nói của em vào bài viết của mình.

Anh nghĩ ra threesome với em và anh 5xu buồn cười quá cơ. Cái đấy em dùng để xỉa xói cái thằng gạ gẫm em đi Phú Quốc. Chứ còn em thì chuyện 2 người luôn là chuyện 2 người, không bao giờ có người thứ 3. Nhất là chốn phòng the, chỉ có thể tự nhiên perform các chiêu thức với người mình yêu trong căn phòng kín thôi.

Anh à, cái câu “không đủ khả năng” của anh em hiểu là “không đủ bản lĩnh để ngồi xổm lên dư luận và định kiến xã hội nếu yêu/lấy một người như em”. Hoặc “lửa trong trái tim anh (khi yêu) không đủ cháy bỏng để xóa tan dư luận hẹp hòi khi anh yêu một người như em”

Nếu một ngày nào đó anh với em vô tình gặp nhau trong quán cafe vắng. Anh sẽ nhìn cơ thể em, đọc ánh mắt em, rồi dịu dàng bước tới sát bên em. Em nhắm mắt lại, hơi thở hơi gấp, đưa môi ra đón nụ hôn của anh. Anh hôn nhẹ lên má em, rồi mỉm cười bước đi.

——————————————–

33. 5xu

Em CamcauThằng Cha Chú Kiết làm anh tức quá, nó tới mép chiếu hoa của em rồi, em nhắm mắt lại rồi, mà nó lại bỏ đi. Lẽ ra em phải mở giọng Sade quyến rũ của em đa để mê hoặc nó chứ.

Lúc đầu anh nghĩ em thuộc loại chim thấy cành cây cong cũng sợ, gái thấy giai dâm là nhìn với ánh mắt hận thù. Đọc mấy bài sau, anh thấy em cũng biết cách nhìn đời thuận dòng với ánh mắt có nhân có tình ra phết đấy chứ.

quote:

Originally posted by camcau
Quá khứ không phải là pót trên forum để có thể sửa chữa hay xoá đi nếu mình không thích. Quá khứ là một phần đời của mình, dù đẹp hay xấu, cũng là những phân tử cấu thành nên mình hiện nay.
Không ai quay ngược lại được thời gian anh Homicider ạ. Đời là dòng sông, không ai tắm hai lần bằng cùng một làn nước trên đó. Quá khứ là cái người ta longing for để biết cách sống tốt hơn cho hiện tại và tương lai. Là cái để người ta yêu thương những người đến với mình trong hiện tại và đi với mình vào tương lai.

Quá khứ là kỷ niệm các anh ạ. Ai giàu kỷ niệm là người đó có tâm hồn giàu có. Cho dù quá khứ có là hoa hồng hay vết dao hằn sâu, thì đều là những chất cấu thành nên hiện tại và tương lai.

Nếu em đã biết đời là dòng sông thì em trôi béng theo nó đi, đừng ngoái đầu lại phía sau làm gì. Hiện tại là dòng nước phập phềnh đang đẩy em đi, tương lai là cửa sông đâu đó phía trước.

Em đừng nhìn lại quá khứ phía sau: Có cái đẹp thì em tiếc nuối đâm ra giận mình. Có cái xấu xa thì em đâm ra giận đời.Có người tình cũ lãng mạn mà bỏ em đi mất -> ra không quên được người ta -> em chẳng yêu được ai mà cũng chẳng ai dám yêu một con mãi không quên người cũ. Có thằng nó chơi xấu em, đâm ra em hận nó. Có nhiều thằng chơi xấu em, em hận đàn ông. Tóm lại là chẳng ích gì.

Em đã có lúc sống hết mình và quay cuồng không biết phương hướng. Nay em cứ sống như thế cho anh, nhưng mà phải nhìn luồng lạch kẻo bị cuốn vào xoáy hay đâm vào kứt trôi hay tệ hơn nữa là đâm vào đá vớ toang đầu mà chết.

Cũng ít nên quay đầu về quá khứ cũng vì lý do luồng lạch. Bơi nhắm mắt đã dễ toi, lại còn suốt ngày quay đầu lại thì còn toi đặc nữa.

Em cứ sống như thế cho anh, rồi hận thù cay đắng trong lòng em nó tự nguội đi. Dĩ vãng đùng một cái thành toàn kỷ niệm đẹp (những cái đau em tự nhiên quên mẹ nó mất, nhớ làm đ’o gì). Quá khứ đẹp thì hiện tại và tương lai nó sẽ automatic đẹp theo.

Em ạ, cứ phải tin vào tương lai, yêu người yêu đời, đam mê hết mình nhưng cứ phải mở thao láo đôi mắt trong.

Rồi cái thằng đến với em lúc đấy chắc chắn nó sẽ thấy cái vòng sáng lấp lánh của góc đẹp tâm hồn em. Nó sẽ yêu em, yêu cái góc đẹp đẽ của tâm hồn em, đam mê cái cơ thể nhục cảm của em, rồi sẽ hiểu và chấp nhận dễ dàng cái góc tối trong tâm hồn và quá khứ của em thôi. Nói nôm na là em cứ nhìn đời bằng cặp mắt trong và cảm nhận người bằng tâm hồn đẹp (như em vẫn khẳng định là em có) thì thế đ’o nào tình yêu trong sáng cũng sẽ đến với em. Nó đến rồi thì em lừa vào giường làm cho nó trong tối đi một chút cũng được.

Thế nhé. Chúc em vui nốt mấy giờ còn lại của 48 tiếng.

PS: Sao cái thằng Cha Chú Kiết nó lại chỉ hôn má em thôi nhỉ. Bực mình ghê.

———————————————–

34. Originally posted by fwngjiaAnh xin thành kính bái phục “em” (quả) Cam (to bằng quả) Cau, mới gần 48 giờ mà em kéo được cái tô bích dài lòng thòng thế này, dúi đầu tưng đấy thằng giai Thăng Long hào hao dâm dục xuống chân, khiến ti tỉ đứa đi reg nick mới a dua chửi nhau với “em”, anh thấy con bà nó phục cả em lẫn (những) thằng đương đôị váy em chửi góp.

TỰ DO DÂM ĐÃNG HAY LÀ CHẾT của em cũng hoàn toàn xứng đáng trở thành slogan cho phong trào nữ quyền được chị mà ai cũng biết là ai đấy xới lên nhưng đã bị trung tá Tỳn dìm trong bể tình bằng bằng những cái cười nửa miệng. Nay anh kính chuyển các chú admin xem xét, mở một cái bể bơi riêng mang tên Trung Tâm TỰ DO DÂM ĐÃNG để em Camcau đem 10 ngón tay xinh của em và của các em gái khác có cùng nỗi phẫn uất vào đấy bày tỏ và tập hợp lực lượng, để một ngày đẹp trời cắt phăng những cái ung nhọt của bọn đàn ông khinh gái như mấy thằng Al Queda cắt cổ anh Berg bên Irak cho chúng nó vãi lúa ra (nhưng em nhất định đừng cắt của thằng mà ai cũng biết nó đang ôm váy ai trùm lên đầu đấy, tội nó, em nhá)

Nhưng mà phải nói đàn ông con bà nó đểu, cho nên các chú chã nhớn chã bé chã già chã trẻ, nên nghe lời anh, về úp mặt vào tường, treo trim ba giờ không đú đởn, viết kiểm thảo gửi cho gái, cc cho “em” camcau để làm gương cho hậu thế.

Mịa, đàn ông con bà nó đểu….

FWNGJIA

——————————————–

35. Camcau:

Anh fwngjia, (em phải copy tên anh đấy, ko tự type được)Anh ăn nói khệnh lắm, giống lũ chã con ông cháu cha hay bám miniskirt của em trên discotheque. Nói luôn cho nhanh, lũ đấy gạ được em vào ngồi cùng bàn là sướng điên lên rồi nên em nghĩ anh cũng chỉ thế thôi.

Em nói rồi, anh đ’o phải so sánh ví von em với ai trên Thăng Long này nhé. Em đ’o thích.

Anh khôn lắm, đợi các anh giai khác đấu mỏ với em chán chê rồi anh mới rút kinh nghiệm để tìm cách say hello với em cho ấn tượng. Anh văn vở lắm nhưng anh nên nhớ con này không phải loại gà mờ nhé.

Anh mà bớt khệnh thì có khi em còn mời anh ngồi xuống uống nước vì em thấy anh nói chuyện cũng hài hước lắm. Nhưng em ghét nhất cái thói khệnh.

Anh cút mẹ cái xác anh ra khỏi phòng em cho đỡ ngứa mắt.

——————————————-

36. Camcau:

Anh Tim Nóng.Bài thơ của anh làm em cười như nắc nẻ. Vui quá anh ạ. Cám ơn anh nhiều.

Em định làm lại một bài lục bát chơi lại anh cho tếu. Nhưng ngẫm lại, bài của anh chủ yếu là đúng, chỉ sai vài chỗ cơ bản. Em sửa lại, anh xem nhé

quote:

Originally posted by Cold_Head_Warm_Heart
Túm lại em không là hàng ??? (ơ Phắc quét sần tu ắc)
Em biết rôbíc, biết sàng, lắc mông
Máy em khoẻ như công nông
Hàng họ em mập, trắng hồng xếch xy
Em
đếch khoái
kiểu thờ ri (hey baby, three ???)
Kiểu trâu, kiểu chó, kiểu gì cũng xong
Một đêm mò vào Thăng Long
Em khoe hàng họ mong
giai đổi lời

Làm anh em chửi tốn lời
Đứa ngu lẩm bẩm, món hời, nhào zô
Xin anh đừng thấy em thô
Gái
không cố ý
mang đồ ra khoe
Nào là không miếng vải che
Em nằm em đợi anh đè em ra
Nào là ở với mẹ cha
Nhưng năm mười mấy em đà mất xu
Nào là bar, rượu lu bù
Thâu đêm suốt sáng
không đi dù nào

Để rồi cho đến cái khi
Tâm thương hồn dại tứ chi rã rời
Em
muốn dãy khỏi
trường đời
Em
hăng tiết vịt
, em dời vô đây
Mở một tốp píc rất tây
Hào hoa dâm đãng cối – chày thịt – xôi
Em
khêu dục vọng bằng
môi
Bằng cái bàn phím, em ngồi em type
Mong là có anh đẹp zai
Hùng hục dâm đãng mặt chai trán lì
Chẳng quan trọng chuyện
… mất gì
Trẻ trung, trong trắng như khi lọt lòng
Yêu em, em có a còng
Chiều chiều gió mát, lòng vòng cùng em
Tối về nóng thì mút kem
Lạnh thì … sáu chín … làm em … em làm
Thôi thì nói nữa cũng nhàm
Anh treo keyboard, xờ tóp luận đàm việc của em
—————————————————-

37. Originally posted by fwngjiaCam thế đ_éo nào lại chửi anh thế em? Cái chuyện anh khệnh, là do cái đầu em vốn nghĩ anh như thế, chú như cái trên kia anh rép lì em, chân con bà nó thành, em chửi anh khệnh, lòi đuôi của thằng đội váy “em” ra, có phải là quá lộ không?

Với lại, anh có hào hoa đ_éo mẹ gì đâu mà em lo đuổi anh ra ngoài, anh cũng không có camera để làm phát hành phim (chuyện này anh đã giao chú Sen fò chăm sóc), em đuổi anh đi thế, anh thì ức, bọn giai húng thì thấy thế cũng bỏ chạy, có phải là em lại tê con bà nó hê không nào.

Nhưng mà ngẫm ra, bọn đàn ông khốn nạn thật cơ em ạ. Có lần một ẻm cũng đường được, đưa cellphone cho anh cầm hộ, nhờ anh giả nhời điện thoại của một thằng đàn ông đương ve vãn hòng vén váy nàng vọc, thằng đó gọi đến, giọng rất thanh nhã, con bà nó, vừa nghe anh vén môi mà rằng “Ông là ai, gọi em nó có việc gì”, đã nhũn như trim thằng Tuấn bass, lắp ba lắp bắp “chắc em nhầm máy, có phải số này số này không?”, một lúc sau, anh nháy cho phát vào máy nó, nó lại gọi, lại nghe lời đanh thép, ý hùng hồn của anh, nó tự chửi nó ngay “Con bà nó chắc em nhầm ông anh ạ”. Em bửu, giai mà thế, có nhục không, có đáng con bà nó thiến vứt rái cho chó gặm không? Cả gan ve vãn vén váy gái nhà người ta, thì cũng cố lên gan dạ mà xin gặp người ta chứ, đ** ai lại hèn thế, em nhỉ.

Nói chung là bọn đàn ông vô cùng khốn nạn cơ, em nhở, nhở. Con bà nó, chỉ khổ đàn bà thôi….

FWNGJIA

———————————————–

38. Camcau:

Anh fwngjia,Nếu anh nghĩ em là giai mặc váy thì việc gì anh phải quay lại đây (sau khi đã bị em đuổi ra khỏi phòng)?

Em đã từng đuổi rất nhiều thằng rồi anh ạ. Càng đuổi chúng nó càng xáp vô. Cái kiểu nhất đẹp trai nhì chai mặt. Chai với ai chứ chai với em thế đ.éo nào được. Vậy nên em đuổi anh đi mà chẳng bận tâm đến chuyện tê hê một mình anh nhé. Anh đừng có võ đoán kiểu miền thượng như thế. Con bà anh.

Có thằng suốt ngày nhắn tin với gọi điện thoại cho em. Em vẫn dở giọng Sade mía lùi ra à ơi lại. Sư bố nó, em biết nó sắp cưới vợ mà vẫn gạ gẫm thề thốt yêu đương với em. Em cứ canh cái tầm nó ở cạnh vợ chưa cưới của nó, em bấm điện thoại vào. Nó không dám nghe anh ạ. Có lần em gặp nó đi với bồ vào Ciao. Em biết nó không nhìn thấy em, em đợi nó yên vị em mới nháy máy nó mấy phát. Một lúc sau em thấy nó vào WC. Từ trong đấy nó nhắn tin cho em “Tôi là bạn gái của anh H, chị có nhắn anh H gì không?”

Anh bảo, thằng chó đấy thuộc loại gì?

———————————————

39.Chak:

Cô X.U.,
Thực tình thì anh đã nhắm mắt đi qua nhưng giật mình vì sự ồn ào với đầy tính hào hoa dâm dật….. vân vân trước cửa nhà cô nên anh lại phải ghé nhìn. Hơn nữa cái tính tôi đã không làm thì thôi, đã lỡ tham gia thì phải theo đến phút chót xem nó ra sao chứ nhỉ. Phải cho người ta sướng đến tột cùng, sau này lỡ có chia tay nó cũng chỉ dám chửi mình đểu chứ không chê mình mình kém được. Vâng, nhân cô nhắc đến kỹ năng phòng the thì tôi cũng xin làm một cái ví von thô thiển như vậy không biết có chỉnh chăng?
Có thể nói là cô đã hoàn toàn thành công với mục đích của mình khi mở topic này là mong muốn GIAI ở đây thể hiện hết mình đi, càng nhiều càng tốt. Càng thô thiển càng bỉ ổi thì cô càng vui phải không? Tôi đếch tin cô đẹp (chưa thấy chưa tin) nhưng tôi tin chắc trí tuệ cô không tồi nên mới làm như vậy. Thú thật với cô tôi đúng là dân KT đấy, và cũng đang leader một cái team nho nhỏ. Như vậy chứng tỏ những ưu điểm còn lại của cô chẵng kém cạnh những thứ cô đã khoe đâu nhỉ.
Xin cô hiểu cho, tôi nói “không đủ khả năng” với cô ấy là thật lòng, chứ còn bản lĩnh để ngồi xổm lên dư luận và định kiến xã hội thì chưa chắc cô đã bằng tôi đâu. Thằng Chak tôi đây đã từng dang tay cứu vớt một linh hồn mà thật, các số đo chẳng được bằng cô, trí tuệ thì lại càng không thể bằng cô (mắt nhìn keyboard mà không biết là gì, tay không biết rê con chuột ra sao….). Nhưng con bà nó, tôi được gì? mất gì? tiên sư nó, đàn ông đểu còn đàn bà thì sao? KHỐN NẠN, vâng tôi văn không hay, chữ không tốt nên chỉ nói được thế và chỉ biết mượn lời người khác thôi chứ hiếm khi kiếm được từ nào cho văn vẻ mỹ miều. Đến đây chắc khối thằng chửi tôi ngu, tôi chã… lại còn moi ruột mình ra với một con điếm…. kệ mẹ chúng nó vậy nhưng đúng là lửa trong tim tôi không còn đủ nóng tới mức tiếp tục ngu lần nữa, và Body cô có hot mấy đi nữa thì cũng không hot bằng ly cafe tôi đang uống dở. Tôi chỉ ngồi quán vắng để ngẫm đời, ngẫm mình chứ không phải để hôn gái.
———————————————

40. Homicider

Em Xuân Uyên,Anh lại viết tiếp vậy, có lẽ cái post trước anh vừa nói vừa cười nên em cho là anh giả dối, phải không nào? Giờ anh ko cười nữa, mà nghiêm túc với em một tẹo vậy.

Em X.U ạ, “lộng giả thành chân”, em sống với cái topic này 2 ngày – cứ cho là sống ảo đi – nhưng chắc cũng cảm thấy phát điên phát dại. Anh chỉ đọc những gì em và mọi người đối đáp với nhau trên đây cũng đã cảm thấy rùng mình.

Thế giới thì đang rùng mình về những cảnh chém giết chặt đầu dã man như thời Trung Cổ của những người đang sống trong XH văn minh – nhìn cảnh đó anh lại nhớ đến “Chém treo ngành” của cụ Nguyễn Tuân. Ở topic này, anh thấy rùng mình vì cái man rợ của tình người, rùng mình về cái cách cư xử phi nhân tính giữa người với người.

Anh thấy sợ cái topic này của em lắm, em ạ. Anh thấy em viết man dại lắm, anh cam đoan là em không thể giả dối được khi viết ra những điều như thế. Và càng không thể là ai đó giả gái để viết.

Có thể là nhiều thằng đàn ông trong đời em đã cử xử với em như những kẻ không có tình người. Thế nhưng em cũng sẵn sàng cư xử như thế với tất cả những người đàn ông còn lại trong đời em – anh thấy buồn vì điều đó.

Lời khuyên của mọi người với em là vô ích – và em cũng đủ thông minh để tự tìm thấy lời khuyên cho mình. Tuy nhiên anh cũng muốn nói thêm: Đời người là hữu hạn, ngắn lắm em à. Sống mà chỉ để trả thù đời là vô cùng cực đoan.

Nhân vô thập toàn – Ai mà chẳng có cái xấu. Người biết sống là người biết tha thứ, em ạ!

Có lẽ em nên dừng cái topic này đi, nó hoàn hoàn bất lợi cho em.

Đọc cái này nhé X.U, cho lương tâm em nó thanh thản trở lại:

———————————————

41. 1101

🙂 bác FWNGJIA nói cũng đúng đấy chứ, camcau (gọi tắt là 2C nhé) cũng làm tớ muốn mở miệng.
Phải nói là 2C đối đáp với 4C rất láu và nhịp nhàng nhưng thông minh thì tớ ko biết- chắc tại ngu .
Topic dài quá , để đọc hết được và biết được 1 cái gì đó để nói chuyện cho có chút duyên tớ đã mất rất nhiều thời gian trong khi đó 2C lại là bà chủ lèo lái… , thời gian ko mua được.
Nếu coi thế giới hiện tại có thực có ảo thì 2C ở đây chính là bộ mặt mà 2C muốn mọi ngf biết đến . Tự nhiên, thành thật nhưng tự nhiên đến mức bệnh hoạn, thành thật đến mức lẻo mép . 2C dùng cái sự bẻm mép của mình để biện hộ cho cái bệnh hoạn biến thành tự nhiên . Ừ thì cứ cho là 2C thành công đi nhưng đối diện với khuôn mặt còn lại 2C có thành công ko ?
Mỗi người phải có trách nhiệm với chính bản thân của mình , ko thể rũ bỏ quá khứ của mình đơn giản được. Nếu cho tớ là 1 thằng đàn ông tử tế thì 2C có gì để tớ phải yêu thương ? 1 thân hình 10 năm sau còn gì , một mớ tiêu sản mang vào người có phải là giàu – những thứ mà 2C quảng cáo trước – 1 tâm hồn thối 1 nửa và 1 nữa còn lại có sắp thối ko ? , 1 thân xác vô trách nhiệm- những thứ mà tớ muốn hỏi . Dĩ nhiên tình cảm thì phải bắt đầu bằng cảm xúc và tự nhiên nên xin lỗi khi tớ quá xét nét nhưng thật khó tự nhiên và cảm xúc khi chiều khác đầy vẻ buôn bán mặc cả.
2C muốn nhắc đến mẹ muốn nhắc đến sự ra mắt , vậy khi 2C ra mắt bố mẹ ngf khác ? Nghĩ gì? Nói dối 🙂 – dễ thôi nhất là với những ngf thẳng thắn chân thành tự nhiên như 2C.
22 năm đã bước dưới chân , cái năm thứ 23 thì đang nhìn và vĩnh biệt – dài thế mà chẳng biết mình làm gì thì đòi hỏi ngf khác nhiều quá có quá đáng ko ?
Yêu cũng phải học nhưng nếu bản thân mình chưa yêu được mình thì yêu ngf khác thế nào được.
Nhưng có 1 tình yêu có thể giúp 2C được đấy – đó là mẫu tử . Mẹ còn thì 2C ko cô đơn , mẹ mất thì con của 2C sẽ ko để 2C cô đơn.
Nếu cho 2C là đẹp và khôn thì 2C đã có 1 nữa công thức để có những đứa con khôn và đẹp . Hãy kiếm lấy 1 đứa và nuôi nó. Tốt nhất là đừng lấy chồng – sẽ chẳng mang lại hạnh phú – ít nhất là trước khi ” Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi ” . Và cũng tốt nhất là với 1 ông bố chẳng có gì đọng lại ở trong đầu , để khỏi tiếc , nhớ , ghét , ám ảnh . Đứa con có thể thiếu tình yêu của bố nhưng nếu 2C là ngf khôn , sống hết mình , sống tình cảm và ko ích kỷ thì mọi cái cũng có giá của nó.
Chúc 1 con gà khác sớm làm mái
Tschuess

Đăng tải tại camcau | Chức năng bình luận bị tắt ở Camcau 5

Camcau 4

Camcau 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

19. Fall:

Chị à,
Em theo dõi topic của chị lâu rồi và em nghĩ là nên nói những gì em nghĩ, với tư cách là một người con gái như chị.
Nếu chị muốn người ta yêu chị dựa trên trí tuệ, trên sự thông minh và dịu dàng thực sự của chị, thì chị hãy sống đúng là người như vậy đi. Hãy tự vươn lên trong cuộc sống bằng chính trí tuệ của chị, dừng dựa vào ai, đừng dựa vào đồng tiền của những kẻ mà chị coi thường, và coi thường chị, những kẻ chỉ mua vui trên thân xác chị, đừng tự lao mình vào những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng ở các bar, vũ trường. Chị càng acting như hàng, hoặc tỏ ra như thế (xin lỗi, em dùng đúng từ của chị) thì chị càng khó tìm kiếm được một người yêu chị thật lòng, khi chị không cho bất kỳ ai cơ hội hiểu được con người thật của chị, trí tuệ của chị. Chị lại còn chơi toàn với những cô bạn mà chính chị lấy ra làm ví dụ (chuyện đi Phú Quốc ấy), sẵn sàng có một cuộc chơi threesome như thế, thế thì chẳng có người đàn ông tử tế nào người ta có thể nhìn nhận chị là người đàng hoàng được chị ạ, vì người ta nói, muốn hiểu một con người, hãy nhìn vào bạn bè của người đó. Bất kỳ một người tử tế nào, biết chị chơi với những người như thế, chắc có lẽ cũng sẽ đánh giá chị khác đi đấy.
Chị vẫn còn đang học ĐH này, chị là con nhà giàu này, lại xinh đẹp và chắc là thông minh nữa, có bao nhiều ưu điểm và điều kiện tốt để có một tương lai tươi sáng. Có những người cuộc sống khó khăn lắm, không có những điều kiện như chị đâu, cũng đã có lúc sa ngã và cay đắng lắm, mà họ vẫn dám đứng dậy làm lại từ đấu đấy. Vậy thì cứ ngửng đầu mà đi chị ạ. Biết trên đời có hạng người thế thì coi khinh nó đi, phớt lờ nó đi, đừng để ý đến nữa mà sống chứ chị. Hãy chứng tỏ mình là người có bản lĩnh, đừng để cho những loại người như thế khinh mình. Chị cứng cỏi, vững vàng vươn lên bằng chính trí tuệ, sức lực của mình thì sau này chị có thể tự hào về bản thân mình.
Chị nói “không ai tắm hai lần trên một dòng sông”. Chị có thấy rõ được khúc sông nào, dòng sông nào chị đang tắm không, đề lần sau đừng tắm trên nó nữa. Hay là chị lại quay lại đó, tắm trong dòng nước đục, để rồi không bao giờ sạch nữa.
Chị ạ, hãy trung thực với bản thân mình chị nhé, Chị đã để mình bị cuốn trôi trong một cuộc sống như thế đến tận bây giờ, giữa những con người chỉ biết có tiền, có thân xác thôi, có phải là vô trách nhiệm với bản thân chị lắm không? Nhìn nhận lại mình, quá khứ mình đã sai, đã ngây thơ, đã vô trách nhiệm với bản thân mình thì bây giờ sửa lại, người ta “đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại”. Quan trọng là chị có đang chạy lại hay không?
Em dành thời gian gõ cho chị thế này, chắc là các chị tiền bối ở đây sẽ chửi em ghê lắm đây, chắc là sẽ bảo em rỗi hơi, chã, nhưng em nói những gì em thành thật nghĩ. Có lẽ chị cũng sẽ bảo em là đạo đức giả, biết gì mà nói, nhưng em đã thực sự được tiếp xúc với những cuộc đời con cay đắng hơn nhiều chị ạ.
Thế chị nhé, em chúc chị sớm yêu đời và tự tin hơn vào con người và cuộc sống.
Thương chị nhiều.
Thu
Duong xa van dam

———————————————

20. Fall:

Còn các anh nữa, các anh xúm vào bỉ bai chị ấy, các anh không thấy ngượng à. Càng chứng tỏ đàn ông ấu trĩ và hẹp lượng đến thế nào, càng làm chị ý mất lòng tin vào đàn ông. Các anh cũng đang act như những người mà chị ý chê bai, coi thường và căm thù đấy. Kệ chị ý thôi, người ta nói, nhân nào quả ấy. Chị ấy đã sống, đang sống và sẽ sống thế nào thì sẽ nhận được cái kết quả tương xứng. Quá khứ xấu thì đã sao, quan trọng là chị ý sẽ sửa đổi như thế nào, để tự thay đồi số phận mình. Chị ý không thể thay đổi được lối sống bây giờ và không cố gắng, cũng như không muốn thay đồi thì sau này kết quả có như thế nào, là chị ý chịu hoàn toàn trách nhiệm kia mà. Nói và bỉ bai làm gì, cho cuộc đời càng cay đắng hơn.Duong xa van dam

——————————————–

21. Camcau:

Mùa Thu,Tên em làm chị nhớ Brad Pitt quá. Nhớ cảnh anh tóc xoã trong gió, phi như bay cùng đàn ngựa về trang trại của cha mình trong bộ phim Legend of the Fall.

Chị rất xúc động với những gì em viết cho chị. Từ tận đáy lòng, chị cảm nhận thấy sự đồng cảm mong manh giữa một naughty girl như chị và một giọt sương thu long lanh như em. Chị cám ơn tất cả những gì em viết.

Có một điều gợn nhỏ thôi, chị muốn nhắc em. Những gì chị viết ra chỉ là bề nổi, chị muốn em đọc đằng sau con chữ.

Chị chưa bao giờ xài tiền của đàn ông em ạ. Tất nhiên là có những thằng sĩ gái, lâu lâu chị gõ một phát cho hết ngu (mình không gõ thì con khác cũng gõ), nhưng đấy không phải là tiêu chí sống của chị.

Nhiều khi chị nói thế mà không phải thế. Chuyện cô bạn và threesome là chị thổi phồng lên để gài thằng cha đểu cáng gạ gẫm chị đi biển cùng kia thôi. Em thấy không, nó gạ chị dẫn em gái đi để làm thịt. Đến lúc chị tố bài cao lên, nó lu loa chị đàng điếm ngay. Chị đã có bài trả lời nó rồi, chắc em chưa kịp đọc.

Đúng là chị vô trách nhiệm với bản thân mình em ạ. Mong em đừng bao giờ như thế.

Chị sắp học xong rồi. Sẽ làm ở đâu đấy. Có thể là công ty nước ngoài, có thể làm liên doanh (chị sợ làm nhà nước lắm). Hy vọng có ngày nào đó sẽ gặp em ở khúc ngoặt hành lang hoặc trong thang máy. Hy vọng chị sẽ nhận ra em, cô gái nhỏ có đôi mắt như nước hồ mùa thu.

Cám ơn em đã viết cho chị

———————————————

22. Originally posted by Bắc ThầnEm làm anh nhớ Giangthu quá đi mất. Trong khi ngồi phơi củ cải đợi y thị quay trở lại, anh vào đây để nghe em hát tình ca, nghe em đàn. Được không em? Em mún bi nhiu anh cũng chìu tới bến hết á. Nhưng cái chi tiết “thân hình … bốc lửa … như bây giờ ” anh thấy nghi ngờ quá đi. Dân mình ăn hủ tiếu mí lị phở bò quanh năm, chẳng thấy ai tập thể dục bao giờ nên có thân hình bốc lửa coi bộ hơi khó. Nhưng anh hy vọng anh sai lần này.

——————————————

23. Camcau:

Anh Bắc Thần,Anh nói chuyện tử tế hơn một chút rồi đấy.

Em hơi ốm một chút anh ạ. Người em nhăng nhẳng, kiểu chân dài vài gầy. Thế nhưng vòng một và ba của em lại khá chuẩn. Em mặc áo thun kiểu may ô bó sát màu trắng thì trông cực ngon (cái này em nói thật, không phải khoe).

Anh quên em là có thời gian học múa và aerobic a?

——————————————–

24. Camcau:

Cám ơn bạn Hải Âu Phi Xứ nhiều.Tôi không biết nên nói gì về bài viết của bạn. Chỉ biết rằng đọc bài của bạn tôi thấy rất vui.

Rất cám ơn bạn đã kể chuyện và đưa ra một vài so sánh (hí hí hí, tớ thích cái so sánh đấy lắm)

———————————————-

25.Originally posted by eta87073Anh rất hứng thú với trường hợp của em Camcau. Muốn trao đổi chứ chẳng khuyên bảo, cảm thông chia sẻ cái chết tiệt gì cả. Hy vọng anh sẽ biết thêm một cái gì đó và em biết thêm một cái gì đó, tuyệt chẳng có một hứng thú nào khác. Mạng mà. (Tất nhiên nếu có dịp gặp thì có thể khác :-)).

Em là một con người và đương nhiên là tâm hồn em là một bộ máy phức tạp như bất kỳ một con người một con người nào khác dù là người ta có cố ý xếp vào loại nào đi chăng nữa. Chả thanh cao mà cũng chả thổ tả, con bà nó, gì cả.

Là một con người em có quyền định kiến rằng em thế này thế nọ, người này thế này thế nọ; em cần phải thể này thế nọ trong tương lai; và những người mà em có quan hệ phải thế này thế nọ.

Em hành động theo những định kiến đó. Cuộc đời của em bị dẫn dắt theo những định kiến đó. Kiều chẳng thành Kiều nếu như không có định kiến bạc mệnh ngay từ đầu. (Nhưng mà Kiều hiểu Kiều đang dấn thân vào con đường bạc mệnh nên Kiều sướng chứ khổ đek gì, phỏng 4C?)

Vậy thì định kiến của em xuất phát từ đâu? nó là như thế nào? ảnh hưởng tới suy nghĩ và hành động của em ra sao? Không ai ngoài em biết được điều đó. Em có thật thà giãi bày và cứ tưởng rằng là mình đang nói thật nhưng khi những thông tin đó được truyền đến bộ óc khác thì nó sẽ được xử lý theo một cách khác vì người kia có một hệ thống suy nghĩ khác. Thêm nữa, họ lại còn chỉ nhận được một lượng thông tin quá ít ỏi mà em gửi cho họ. Kể cả những người ruột thịt thân nhất hay thằng bồ lãng mạn nhất của em nhá.

Vậy nếu em tự cho là em dám sống hết mình thì em có muốn tự vấn một cách trung thực và tự tìm cách lý giải không? Nếu em okay và không ngại bầy tỏ trên này thì anh sẽ làm cái “giếng khơi” để em tự soi mình. 4C ở đây nhờ đó sẽ được cũng học thêm được nhiều điều nếu như đó đúng là true story. Nói thật, những cái mà em “bày tỏ” ở trên được khoác thêm cái áo hào hoa dâm đãng, rồi con gái TL chết tiệt gì gì đấy “khắm lặm” lắm. Anh chẳng hứng thú.

Em suy nghĩ kỹ. Nếu không muốn thì anh biến, chả cần em đuổi.

————————————————26. Camcau:

Anh eta87073,Anh nên đọc kỹ lại những gì em đã viết. Purpose của căn phòng quyến rũ này em đã nói rõ từ đầu và nhắc lại hơn một lần. Tuy nhiên, anh đặt vấn đề khá lạ và không tought lắm. Mời anh ở lại.

Những gì anh muốn em trao đổi, em đã nói khá nhiều ở trên. Từ khía cạnh hưởng thụ nhục dục đến ước mơ hướng về tương lai. Từ các ngón ăn chơi (em chỉ thoáng qua vì đây là diễn đàn công cộng) đến các cảm xúc buồn vui của con người em cũng đề cập tới.

Chính anh mới nên là người ra chiêu trước, xin mời anh. Để xem anh chia sẻ thế nào.

PS: Tên anh đọc là: Ê Ta – Tám Bảy – KHÔNG – Bảy ba?

———————————————-

27. Originally posted by Tia_amoCơ bản mà nói thì camcau viết tiếng Việt sạch sẽ, chặt chã và có óc khôi hài (và đi cùng là trí thông minh) hơn tất cả bọn chã trong cái topic này. Nhìn những chú chã luống cuống văng tục chửi bậy, thấy nhục cho bọn đàn ông Việt. Chẳng hiểu chúng nó có gì hay hơn 2 hòn dái?

Với cả, camcau làm cuộc cách mạng này đúng rồi, mẹ bọn chã cả ngày lèm bèm về những chiến công có thật và tưởng tượng ra với gái. Chung chạ nhau như đụng lợn ngày tết, nhưng mà chúng nhảy lên như chó động cái, khi được nghe một người con gái đã được đàn ông đi vào mình từ năm 17 tuổi tâm sự về cái mong muốn bình đẳng của mình.

Camcau nên tiếp tục cuộc chơi của mình, nhưng cũng đừng mất thời gian quá với bọn chã dở hơi này.

———————————————

28. Camcau:

Chị Tia,Em rất không thích chị lợi dụng căn phòng ngủ trong tòa biệt thự Pháp cũ kỹ này của em để bỉ giai Việt chung chung như thế.

Em đâu có muốn đứng lên ngồi xuống liên tục để đuổi bọn chã ra khỏi phòng đâu. Kẹt một cái là em mời tất cả giai Thăng Long vào để xem health check, chúng nó (bọn chã) vẫn có quyền được vào mờ.

——————————————–

29. Camcau:

Chào anh ArtMonster-Mav1001,Anh biết em nghĩ gì khi đọc xong bài của anh không? Hí hí hí, em nghĩ anh mập ú, mặc áo bóng, mặt bự kem, tóc chải láng và nói bằng giọng ẽo ợt. Hí hí, em mà gặp anh, chắc em sẽ uốn éo đập tay vào người anh rồi nói thật ẽo: “Cái đồ quỷ sứ này”

Cái đồ quỷ sứ này, anh có là đàn bà hay đàn ông thì em cũng không quan tâm nhé. Em này chỉ quan tâm đến cái chất xám nghèo nàn trong đầu anh thôi (hí hí, giai mà thông minh thường cái đoạn kia cũng máu lắm).

Anh quỷ sứ à. Em không đòi đại diện cho hàng trăm hay hàng triệu chị em gì cả nhé. Em chỉ biểu tình nằm đòi quyền lợi cho chị em.

Các chị em thân yêu. Các chị (và cả các anh giai Thăng long nữa) đừng có ngoạc miệng ra cười về chuyện tự do tình dục. Tình dục là cái Basic Instint nhất của con người. Chính vì vậy Tự Do Tình Dục mới là đỉnh cao của giải phóng phụ nữ.Quyền bỏ phiếu của phụ nữ. Quyền ứng cử cho nữ giới. Quyền lựa chọn nghề nghiệp. Quyền lãnh đạo. Tất cả những cái được gọi là Tự do và Bình đẳng về giới này sẽ là vô nghĩa nếu chị em chúng ta không được bình đẳng về tình dục với nam giới. Đến khi nào nhận thức của tất cả mọi người trên thế giới này đều nghiễm nhiên công nhận Đàn bà có quyền đòi hỏi và hưởng thụ tình dục như Đàn ông thì thế giới này mới thực sự bình đẳng. Đến lúc đó ai mở miệng ra nói Phong trào giải phóng phụ nữ sẽ trở thành một kẻ nói đùa duyên dáng. Câu nói châm biếm nhất trong năm lúc đó có thể sẽ là: Tự do Dâm đãng hay là Chết

Cái lũ đàn ông khốn nạn. Chúng nó không hiểu và không bao giờ chịu hiểu chị em lẽ ra cũng phải được quyền enjoy sex như chúng nó. Phải được thoả mãn bất cứ lúc nào thèm. Chúng nó không chịu hiểu vì tâm địa hẹp hòi đầy thú tính của chúng. Trong đầu chúng, chúng chỉ muốn chị em chúng ta là đồ chơi xác thịt, là oshin nấu cơm, là y sỹ khi chúng nó ốm đau say xỉn. Sao chúng nó không bao giờ nghĩ chị em chúng ta ở tư thế ngược lại.

Chính vì chúng nó như thế nên mới có những đứa như em. Những đứa như em bị chúng nó dày vò xác thịt. Mặc dù em cũng khoái trá với sự dày vò đấy nhưng em không thể chịu ánh mắt rẻ rúng của chúng với em, người vừa đưa chúng đưa lên chín tầng khoái lạc chỉ mấy phút trước. Chính chúng nó tiêm vào đầu xã hội này các định kiến bẩn thỉu về em. Chính những người vợ ngu dốt suốt ngày hầu hạ chúng cũng không nhận ra, họ quay qua khinh rẻ em, thay vì khinh rẻ đức cácông chồng khốn nạn của mình.

Đây chính là lý do em muốn khinh rẻ lũ đàn ông sau khi chúng làm em thỏa mãn. Lại càng khinh rẻ hơn những thằng không làm em thoả mãn được. Và cực kỳ khinh rẻ những thằng chỉ được nhìn em hớp hớp từ xa như anh TanNg, anh Công Tử Bạc Liêu, anh Samurail, anh hhv và nhiều anh nữa em không nhớ hết. Quên, cho cả Cô Quỷ sứ (ẽo ợt) vào đây.

Quay lại với anh Quỷ Sứ chút xíu. Anh mỉa em ngủ với nhiều giai, hào hoa bằng khoe @ với mông với vú. Thế anh không xấu hổ khi khoe mình rất Dâm dãng. Một ngày chiến mấy phát mà không phải đá fò? Thế anh chiến ai? Anh có yêu thương người ta không? Có định lấy người ta làm vợ không? Nếu không thì lương tâm của anh nằm ở đâu? Anh use người ta để thỏa mãn thú tính của anh, anh không thấy nhục hay sao mà còn khoe ra đây.

Chán cho giai Thăng long vô cùng.

Sắp hết 48 giờ rồi. Buồn không keyboard nào tải hết.

Đăng tải tại camcau | 1 bình luận

Camcau 3

Camcau 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

12. Originally posted by SamurailCamcau!Như đã nói ở trên,đối với anh dạng già và lùn như em,có dâng sẵn lên mâm anh cũng không thèm.Điều anh muốn là làm quen với em gái và mời 2 chị em đi nghỉ .Tưởng em nói gì hay,hóa ra vẫn chỉ là thách thức khả năng tiền bạc của thằng đàn ông.Anh đủ sức để chi cho những khoản em yêu cầu,tức là “dám” đi Phú Quốc nhưng không dám “do threesome” đâu em ạ!Em hỏi anh có dám ,chứng tỏ em sẵn sàng chơi như thế đúng không.Hóa ra chỉ cần bỏ tiền đi Phú Quốc 5 ngày,ăn mực,uống rượu là xử được em và lại thêm khuyến mại là một con bạn nhỉ.Với đòn ăn chơi như vậy thì anh chưa dám thử như thế bao giờ cả.Đơn giản là anh thấy như vậy là bệnh hoạn lắm em ạ!Anh đồ rằng cái con bạn của em cũng máu chẳng kém em là mấy,không phải là hàng nhưng lại qua tay không biết bao nhiêu thằng đàn ông rồi .
Tiện đây cho anh hỏi,em định dung thân xác của mình làm mồi nhử để trả thù,để “quay” bọn đàn ông.Thế hậu quả mà những thằng đấy phải hứng chịu là gì?Hạnh phúc gia đình tan nát;công danh sự nghiệp bị tiêu tan;hay bị lây nhiễm HIV hả em gái?Những thằng ăn chơi ngút trời tại các bar,night-club nó chỉ sợ bị nhiễm HIV thôi em ạ.

———————————————

13. Camcau

Sao anh đổi mặt nhanh thế anh Samurail.Em hỏi anh có dám không, không có nghĩa là em dám. Nếu anh expect là bọn em sẽ như thế, liệu anh có dám đi không. Nếu expecy bọn em chỉ cỡ 1/2 như thế, anh có dám đi không. Có dám yêu không? Có dám mang về nhà giới thiệu không?

Em chắc là anh không dám anh Samurail ạ. Em thật. Loại đàn ông nửa tính nửa quê, biết dăm ba cái ngoại ngữ, thu nhập thuộc loại upper-middle class như anh, không bao giờ với tới loại tiểu thư xa ngã như em đâu.

Bệnh hoạn nó nằm ở trong suy nghĩ của anh, anh ạ. You are sick, so sick!!!

———————————————-

14. Homicider:

Em Xuân Uyên ạ,Khà khà, cười với em một tý đã…

Em cùng tuổi với 1 em mà thỉnh thoảng anh vẫn gặp (ừ, cũng chỉ 1,2 tuần gặp một lần thôi – vì anh ít tiền quá!). Phong cách nói chuyện cũng giống em, nghĩa là hơi mạnh mồm, cá tính – tóm lại là anh thấy thích. Tuy nhiên em văn hóa hơn em kia nhiều, em kia mới học hết lớp 7 – nói tiếng Việt còn ngọng líu ngọng lô, chứ không nói ngoại ngữ làu làu, mấy bằng Đại học như em. (con gái tuổi Dậu là hơi bị ngang ngạnh nhưng đáng yêu lắm – anh thấy thế!).

Anh hiểu nỗi buồn của em, thú thực là anh cũng đáng để em chửi thế! Thậm chí còn tệ hơn, anh xin nhận lỗi là cái trò: “xong việc là đá đít đuổi đi”, thời trai trẻ anh cũng có trót làm mấy lần. Cũng hơi ân hận nhưng chẳng biết mấy em bị mình lừa giờ đang ở đâu, nên cũng đành mặc kệ!

Giờ mới gặp lại một mình em, chẳng biết anh em mình đã từng gặp nhau hay chưa – nhưng thôi thì em cũng giống như mấy cô gái mà coi như đã bị anh lợi dụng. Thế nên anh xin thay mặt cá nhân anh – đồng thời thay mặt các anh dâm đãng ở đây – bày tỏ sự tiếc nuối sâu sắc đến em – và nếu em quen biết những cô gái khác có hoàn cảnh giống em – thì xin hãy giúp anh chuyển lời tiếc nuối này đến họ.

Thú thực là bây giờ anh ân hận lắm. Ngày xưa cứ chơi bời rồi chẳng bao giờ nghĩ là những gì mình đã làm lại làm vẩn đục tâm hồn những cô gái sâu sắc như em. Cũng không ngờ là những hành động nông nổi ngày xưa đó lại làm các cô gái đó trở nên chai lỳ, trở nên tàn nhẫn với đàn ông như thế.

Em ạ, thật ra những thằng đàn ông tồi tệ như anh không nhiều. Trong Thăng Long thì lại càng ít, trong này toàn các anh trí thức hào hoa phong nhã, họ chỉ biết dâm đãng trên keyboard mà thôi. Họ không bao giờ là thủ phạm của những trò hề mà em đã dại dột trở thành nạn nhân trong thời thiếu nữ của mình.

Anh hiểu những xúc cảm của em – và những bức xúc xã hội mà em đã trót trải qua. Nhưng đúng là Thăng Long này không phải là nơi em có thể xả cơn giận – và càng không phải là nơi em có thể trả thù. Điều đó, với tư cách là 1 trong những kẻ đáng để em căm thù – anh xin đảm bảo.

Vậy nên, bây giờ anh xin hỏi em – thật ra bây giờ em muốn gì? Em muốn anh – và những thằng trai khác giống anh – phải làm gì để em có thể tha thứ? Để em có thể thanh thản tâm hồn – trở nên yêu đời – yêu con người – yêu cuộc sống?

Nếu mục đích em chỉ muốn chửi họ – Thiết tưởng bọn anh cũng đã nghe thấy rồi – và anh cũng đã xin lỗi em rồi! Nếu em cần đền bù bằng vật chất cho những đau khổ em đã phải trải qua – Xin em cho anh một con số – Anh hứa sẽ tổ chức cuộc quyên góp trong Thăng Long – với sự nỗ lực đền bù bằng vật chất – nếu em chấp thuận – để em nguôi đi phần nào nỗi căm giận đàn ông.

Anh biết là vật chất bây giờ chẳng làm em vơi đi được những sự mất mát tình cảm quá lớn – quan trọng nhất là mất đi tình yêu thương con người, yêu thương cuộc sống. Nhưng đó là tất cả những gì mà anh – và những thằng như anh – có thể làm được để mong em tha thứ.

Dù sao, mong rằng em hãy đào sâu chôn chặt những quá khứ của mình, những ác cảm về đàn ông – để tự tin hơn trong cuộc sống. Để có thể sống tiếp phần đời còn lại của mình – một cách không ân hận – để không bao giờ phải hổ thẹn với chính mình – với XH. Nhất định là em sẽ gặp được chàng quân tử – sẵn sàng bỏ qua quá khứ của em – chấp nhận lấy đĩ về làm vợ.

Hãy gắng quên đi những kẻ nguỵ quân tử như anh – và những gì họ đã làm cho em trở nên như bây giờ!

Hãy trở lại ngoan hiền như 8 năm trước nhé, em yêu!

———————————————-

15. Camcau:

Anh Homicider,Anh là người đầu tiên viết bài khuyên nhủ và an ủi em. Bài của anh rất dài. Nhưng nó đ.éo làm em rung động anh ạ. Thậm chí nó còn làm em kinh tởm và ghê sợ.

Những lời khuyên nhủ và an ủi của anh nghe nó trơn trớt trên đầu môi đầu lưỡi. Anh tuổi rắn phải không anh.

Anh đểu cáng lắm. Những thằng ngụy quân tử khuyên người con gái chôn chặt quá khứ của mình để anh ngồi cười trên nấm mộ quá khứ ấy à. Em thích người ta mỉa mai sai lầm của em, mà vẫn đối xử với em như một người con gái có tâm hồn, có quá khứ.

Quá khứ không phải là pót trên forum để có thể sửa chữa hay xoá đi nếu mình không thích. Quá khứ là một phần đời của mình, dù đẹp hay xấu, cũng là những phân tử cấu thành nên mình hiện nay.

Em sẽ thích những người khinh miệt quá khứ của em nhưng lại yêu em ở thời hiện tại. Như vậy họ sẽ luôn nhắc với em rằng, quá khứ đã qua có thể là kỷ niệm đẹp với em, nhưng là nỗi đau khổ trong lòng người ta. Người ta yêu em hiện tại mà chấp nhận đau đớn em trong quá khứ. Để rồi người ta sẽ yêu em trong tương lai và yêu luôn cả cái hiện tại lúc đó đã trở thành dĩ vãng đầy yêu thương và đau khổ nhưng vô cùng đáng nhớ.

Không ai quay ngược lại được thời gian anh Homicider ạ. Đời là dòng sông, không ai tắm hai lần bằng cùng một làn nước trên đó. Quá khứ là cái người ta longing for để biết cách sống tốt hơn cho hiện tại và tương lai. Là cái để người ta yêu thương những người đến với mình trong hiện tại và đi với mình vào tương lai.

Những kẻ ngụy quân tử như anh sẽ gặp những kẻ không có quá khứ, hiện tại nghèo nàn và không có tương lai.

Quá khứ là kỷ niệm các anh ạ. Ai giàu kỷ niệm là người đó có tâm hồn giàu có. Cho dù quá khứ có là hoa hồng hay vết dao hằn sâu, thì đều là những chất cấu thành nên hiện tại và tương lai.

Cám ơn anh đã đọc bài viết dài và lủng củng này của em. Mặc dù anh chẳng đáng được đọc nó

——————————————–

16. Haiauphixu:

Đọc bài của bạn thấy rằng rất nhiều người vào xem đấy, dù rằng trả lời thì cũng chỉ mấy anh hâm đơ nửa mùa thôi, nên mình thích viết cái gì đấy.
Bạn hãy để ý lời cái anh gì ấy bảo rằng bạn không bằng một góc các chị trong này. Hãy ngẫm nghĩ một tí, chứ đừng giãy nảy lên như ong chích nếu như người ta ko nói về mình đúng như mình muốn.
Cay đắng như bạn ấy, mình không dám nói là đầy người còn cay đắng tủi hổ hơn, bởi vì mỗi người có một sức chịu đựng khác nhau trong cuộc sống. Nhưng đọc bài của bạn mình nhớ đến cái chuyện Mỹ gì, có bà nào đó rất đẹp bắt đầu cuộc đời bằng đóng phim sex… và sau đó yêu một người đàn ông có vợ. Sau hàg loạt nỗ lực vươn lên và được giác ngộ cách mạng, chị trở thành cánh chim đầu đàn trong việc đứng ra bảo vệ cho phong trào nạo phá thai của phụ nữ, coi như là một phần trong đấu tranh cho cái gọi là quyền tự do cho người phụ nữ. Sau chị này bị bắn chết, thằng kia sai người bắn, vì ổng sợ bà ấy sẽ tiết lộ cuộc tình… vì lúc đó người đàn ông là một chính khách chuẩn bị tranh cử. Đại khái là chuyện lá cải nhạt nhẽo mình đọc được hồi lớp chín, đọc qua topic của bạn, thấy nó có hơi hướng như thế. Cũng lắm đoạn kích dục lắm đấy. hihihi .
Nói chung là bạn cố lên nhé, đừng viết những thứ chán chết này của đứa con gái ngốc ngếch. Thế lúc bạn sướng thì ai sướng cho! ” trích lời của mấy chị buôn chuyện trong viện C trong giờ nghỉ – thực tập bạn ha ”
Mà bạn đừng nhân danh phụ nữ đấu tranh làm gì, bạn cứ đấu tranh cho bản thân bạn đi cho xong đã nè, vì nghe bạn nói thế này, mấy bả hết ham được tự do.
Vì các bả muốn được sướng một phần như bạn cũng ko xong, nên mới đạp lên đòi tự do chớ bạn nói thế này thì rầu quá đi mất thôi.
Chcs bạn một ngày vui!

——————————————–

17. Originally posted by DRMới đầu vào đây đọc thấy buồn cười, sau đó thấy khó chịu, rồi thấy chán. Còn bây giờ thì hơi buồn.

Bây giờ thì thấy vui vui khi nghe :

” Bốn mùa thay lá thay hoa thay mãi đời ta…
Bên trời xanh mãi những nụ mầm mới
Để lại trong cõi thiên thu hình dáng nụ cười …”

Mọi thứ sẽ nhạt nhoà hơn, nhưng cuộc sống lại chậm hơn, sâu hơn.
Mk, nhưng đến lúc nào vui vẻ, thanh thản nhất cũng là lúc sắp chết rồi.

———————————————-

18. Camcau:

Anh DR,Anh giàu cảm xúc nhỉ. Em rất vui khi thấy anh đảo qua phòng em chút xíu mà các cảm xúc lần lượt trỗi dậy trong lòng anh. Em rất vui nếu anh thấy buồn với những gì em kể. Còn nếu không phải thì em cũng sẽ vẫn vui cùng anh với bài “Bốn mùa thay lá”

Trịnh Công Sơn được đặt hàng viết nhạc cho một bộ phim tài liệu về bộ đội đặc công. Khi đến nộp bài hát, mọi người đề nghị Trịnh Công Sơn hát tác phẩm của mình để duyệt luôn cho nhanh. Trịnh Công Sơn cầm đàn ghi ta: “Bốn mùa thay lá, thay hoa, thay mãi đời ta”

Câu chuyện này em nghe một tình yêu của em kể, tình yêu lãng mạn và nồng nàn nhất. Anh ấy có biết đâu, trong đời em, anh ấy cũng là một mùa lá đã thay.

Đời như dòng sông. Đời cũng như cây trên núi đá. Mùa qua mùa, thay lá hay hoa, cây mới lớn lên, vươn cao mãi lên đón ánh mặt trời và vươn rễ hút nước mạch sâu. Khi cây trưởng thành nhất là lúc chim chóc làm tổ trên cây nhiều nhất, các lũ cộng sinh hút nhựa cây nhiều nhất, các tán cây tỏa rộng nhất. Rồi nhịp sống của cây chậm lại, cây thấy lòng mình thanh thản dần, vui vẻ dần lên rồi chết.

Hạnh phúc đến muộn, theo em là hạnh phúc ngọt ngào nhất. Dù lúc đó thân hình em không còn bốc lửa được như bây giờ thì những giọt mật hạnh phúc cho em và cho người ấy sẽ vẫn là những giọt mật ngòt ngào, thanh khiết và nồng nàn nhất.

Đăng tải tại camcau | Chức năng bình luận bị tắt ở Camcau 3

Camcau 2

Camcau 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

8. Originally posted by SamurailXin phép được xưng anh với camcau vì Samurai tôi sinh trước năm 81.
Anh tuy không phải người HN gốc nhưng hiện đang sống và làm việc tại thành phố này.Phải công nhận rằng tại một trong những thành phố đắt đỏ nhất trên thế giới như HN(top 15) thì các bạn SV có điều kiện kinh tế như em quả là hiếm.So với thu nhập của người dân thủ đô thì lương anh chỉ ở mức bình thường ~5 triệu(chính xác là 4 triệu 8).Tuy nhiên thu nhập chính của anh lại từ công tác phiên dịch và thương mại.Số tiền kiếm được cũng chỉ đủ giúp anh chi trả các khoản xăng xe,ăn uống,thư giãn,phụ giúp bố mẹ già đã về hưu và nuôi cô em gái đang là SV ăn học.Em gái anh trạc tuổi với em nhưng sự hiểu biết và trải đời,sắc sảo còn kém em nhiều lắm.Anh vừa phải mua cho nó con Excel để đi lại sau khi nó không cẩn thận làm mất chiếc Wave anh mua tặng sinh nhật vào tháng 12 năm ngoái.Về ngoại ngữ,anh biết 3 thứ tiếng là Anh,Pháp và Nhật,đủ để kiếm tiền,tán gái ngoại và đưa họ lên chín tầng mây.Nhận xét về anh thì nhiều người đánh giá anh là con người hào hoa và dâm ô.Anh cũng không biết liệu có hợp với yêu cầu của em đề ra , dâm đãng và dâm ô có gì khác nhau không hả em ?

Đọc các bài viết của em,anh thấy có cái gì đó thật nổi loạn và phá cách.Chính điều đó đã làm anh có hứng thú.Em có em gái không và tính cách hai chị em giống nhau chứ?Anh tham gia vào đây không phải để vào phòng riêng của em mà chỉ muốn làm quen để đến nhà và làm quen với em gái của em(nếu có).Anh cao có 1m68 thôi nên anh cũng muốn có một người bạn gái dễ nhìn,trẻ ,với chiều cao chỉ từ 1m65-1m68.Sinh năm 1981,với chiều cao 1m62 như em đối với anh là thuộc loại gái giàlùn.Cho nên nếu giả sử em tự nguyện dâng hiến cho anh thì anh cũng xin cảm ơn,chứ anh không thể để tấm thân trinh nguyên của mình thất thân vào tay một phụ nữ già đã từng qua tay nhiều người đàn ông như em được(Mà các anh TL khác cũng vậy thôi,họ không cần gì cơ thể em cả mà em lấy đó làm phần thưởng). Chính vì vậy anh hy vọng rằng em có cô em gái với tính cách như em.
Nếu có em gái hãy PM cho anh!Hè này anh sẽ mời hai chị em đi nghỉ mát.Anh sẽ cho em thấy một cách thực tế về thế nào là hào hoa và dâm ô,chứ trên mạng thể hiện rất hạn chế.
Biết em có khả năng về kinh tế và thích được bình đẳng với đàn ông nhưng anh vẫn xin phép được bao em và bạn bè (nếu có đi cùng) trọn gói.
PS:Em cứ post bài một cách bình thường.Giả sử em có chứng minh được rằng em DDHH,thì điều đó không có nghĩa nói lên rằng là con gái TL cũng như vậy đâu em ạ!
Chúc em những điều gở nhất sẽ không đến,chỉ toàn tốt lành thôi. Nếu em căm thù đàn ông,cứ lừa nó lên giường,chiếm đoạt đời con trai của nó xong thì em hãy cao chạy xa bay,em ạ.Nam nữ bình đẳng,em cứ lừa lại cho anh. Con trai bị lừa cũng đau khổ không kém phụ nữ đâu .

———————————————-
9. Camcau

Anh Samurail,Anh đi hơi quá đà. Anh đang mặc cả với con này phải không. Để con này nói cho anh biết nhé: Dâm Ô là Dâm đãng và Ô trọc.

Còn nếu anh chưa hiểu thì nói trắng ra cho nhanh. Em ít khi đi biển ở Việt nam anh ạ. Trong ba năm gần đây em chỉ đi biển VN có một lần duy nhất là Phú Quốc. Anh có bao nổi em và các bạn em (em chỉ rủ một con thôi) đi Phú Quốc 5 ngày không? Anh có dám và có sức “do threesome” không? Anh có dám ngồi ở bờ biển uống mỗi đứa hai chai Sky với mực nướng rồi làm những trò điên rồ nhất không?

Mời anh ra khỏi phòng tôi nhé. Tôi không thích kiểu mặc cả tinh xảo như anh.

PS: Tôi đi xe đẹp, dùng đồ đẹp là vì nhà tôi giàu. Anh đừng có nghĩ sai.

——————————————

10. Chak:

Thôi thì đã ngứa mồm rồi, xin cô cho anh nói tiếp. Có hai ưu điểm cơ bản nhất khiến cô bị lợi dụng là:
– Thứ nhất: cô “sống hết mình mà không để ý đến xung quanh
– Thứ hai: cô lại đẹp (theo lời cô tự nhận xét)
Không có hai yếu tố đó chả thằng nào thèm lợi dụng cô làm gì đâu nhỉ. Cô trách những thằng đàn ông bỉ ổi lợi dụng cô rồi không thèm xót thương cô, không thèm để ý đến những ưu điểm của cô, than ôi những cái đó đã bị cái “đẹp”, cái “không cần để ý đến xung quanh” nó làm lu mờ đi mất rồi còn đâu. Cô cũng đừng trách chùng không nói thẳng vào mặt cô chữ “hàng”, như vậy chúng đâu còn cái vẻ HÀO HOA khiến cô phải quên đi xung quanh mà hiến dâng cái “đẹp” cho chúng.
Anh cũng đồng ý với cô nhục dục không phải là thấp hèn, không có dục cảm thì người ta còn sống để làm gì nữa nhỉ. Ngay cả niềm tin thành chính quả được lên cõi Niết Bàn của các vị cao tăng cũng chỉ là nhục dục mà thôi cô ạ. Nhưng phải chăng ánh đèn vũ trường, âm thanh chát chúa, mùi rượu ngoại, khói thuốc… đã mang đến cho cô những “tình cảm yêu thương nồng nàn”?, nếu quả là vậy thì còn tiếc nuối, hối hận làm gì nữa. Chỉ những lúc thoả mãn sinh lý nhất thì cái CON trong người ta mới bộc lộ rõ nét nhất cô ạ.
Em đã sống hết mình để … thỏa mãn lũ đàn ông các anh xin lỗi cô, câu này không chỉnh. Nên sửa lại là thoả mãn những thằng đã làm cô thoả mãn, chúng không làm cô thoả mãn những mong muốn hết mình của cô thì làm sao cô để chúng thoả mãn nhục dục tầm thường của chúng được nhỉ. Cho nên ngoài việc trách người cô cũng phải trách mình nữa mới phải. Những thứ cô mô tả có thể nhiều tiền, nhưng thực sự rẻ rúng nên cứ có tiền là mua được thôi, mà ở TL này thì người nhiều tiền không ít, không biết có ai muốn mua những thứ đó hay không?
Có thể cô rằng anh chửi cô, nhưng mong rằng những lời đó làm cô tỉnh thêm sau khi đã tỉnh ra. Cô nên đóng cửa lại thì hơn, mở ra thì hấp dẫn đấy nhưng lắm muỗi nhiều ruồi. Ở tuổi cô đã ngộ được đời đến mức đó thì đâu có gọi là muộn, có người sang bên kia cuộc đời rồi vẫn còn mỉm cười cho lần chót tỉnh ngộ.
Không biết cô còn muốn “trả vay, vay trả” đến khi nào? liệu làm như vậy có bù đắp nổi hay không? Trả thù bằng thân xác ư? liệu cô quay lũ đàn ông như dế hay đàn ông quay lại cô? Cái thân xác của cô liệu có đủ để quay lại với tiền, và sinh lý súc vật của những gã mà cô đang kinh tởm?
Thôi anh cũng chỉ nói được nhiều đến thế, như vậy là anh đã đến mép chiếc chiếu hoa của cô rồi đấy. Thêm bước nữa thấy mùi tóc mùi da của cô anh cũng chả kìm được nhục dục đâu.
—————————— ————

11. Camcau:

Anh Chak, anh 5xuEm trả lời chung hai anh thôi nhé. Chỉ chung lúc trả lời thôi hí hí hí.

Trong cái đám giai gái nhao nhao vào bỉ em, chỉ có vài người chửi em. Trong số những người chửi em có hai anh. Em trả lời hai anh cùng lúc vì đọc bài của hai anh em có cùng cảm xúc. Em cảm thấy được hai anh an ủi.

Tình cảm con người kỳ quặc quá các anh nhỉ. Em thấy được an ủi, nhẹ lòng đi khi nghe các anh chửi em.

Em biết “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Em hiểu những gì hai anh nói là đúng. Nhưng các anh thử đặt mình vào hoàn cảnh của em xem (em biết, rất khó role-playing một vai trò các anh không thể nào đóng được. Không thể bắt các anh đặt mình vào vai trò một đứa con gái, lại còn là con gái đẹp và nóng bỏng nữa). Các anh cố xem nhé.

So với bạn bè, em yêu khá muộn. Năm 17 tuổi em mới biết thế nào là yêu. Cũng trong năm ấy em biết thế nào là cảm giác người đàn ông đi vào cơ thể của mình. Đối với em, cửa sổ một thế giới mới bỗng mở tung trước mặt. Em đắm mình vào đấy, quay cuồng mù quáng, hăng say khai thác hết năng lượng và kỹ năng tiềm ẩn tự nhiên trong con người em. Hai năm liền như vậy. Các cuộc tình đến rồi đi chóng vánh. Em như ở trên mây, hạnh phúc và niềm vui khoái lạc. Cho đến lúc em nhận ra mình chỉ là món đồ chơi trong tay lũ đàn ông xôi thịt.

Em không trách và không thể trách những gã đàn ông trong năm đầu tiên. Bản thân em lúc đó cũng tự cho cơ thể trẻ trung và hấp dẫn của mình là một lợi thế trong các cuộc chơi. Nhưng, cái mà em muốn chiếm lại từ phía những gã đàn ông kia là sự khâm phục của chúng một chút phần tâm hồn hay kiến thức của em. Hoặc tối thiểu là sự tôn trọng bình thường của chúng đối với góc tâm hồn trong em.

Hoàn toàn không có các anh ạ.

Rồi những gã đàn ông đến sau, sau khi em có nhận thức đòi hỏi phải được nhìn nhận như một cô gái có tâm hồn và học vấn hơn là có hot body, cũng chẳng khác gì những gã trước.

Gã nào cũng như gã nào thôi. Những gã đàn ông mà buổi sáng thức dậy nhìn em như một món đồ chơi đã sử dụng hết tính năng rồi.

Em căm thù chúng nó là vì thế.

Tiên trách kỷ. Em trách em nhiều. Nhưng sao đàn ông không đứa nào tử tế, nói với em rằng em có những thứ đáng giá hơn cơ thể trời cho của mình. F.uck them. F.uck the Life.

Tại sao em ngộ ra được em muốn gì, ngộ ra được rượu ngoại và ánh đèn màu là phù du mà lũ đàn ông không ngộ ra được rằng người con gái đẹp có nhiều thứ đáng giá để “chơi” hơn là “chơi” với cơ thể của cô ta? Tại sao lũ xôi thịt đấy không nhận ra về dài hạn, những gì bên trong em sẽ mang lại cho chúng nhiều niềm vui và hạnh phúc hơn bề ngoài của em. Tại sao.

Em không trả lời được?

Cuộc vay trả trả vay sẽ còn tiếp diễn cho đến lúc có ai đó không nhìn em như món hàng, mà nhìn em như một món đầu tư for life. Lúc đó em sẽ mỉm cười hạnh phúc. Đấy mới là người đàn ông thực sự của đời em. Một người đàn ông thực sự Hào hoa Dâm dãng Trí tuệ và Nhân hậu mới có thể nhìn thấy em như vậy.

Anh Chak, anh 5xu.

Cám ơn các anh đã an ủi em. Nhờ có sự an ủi ấy em mới viết được những gì em muốn nói.

PS: Các anh có thể gọi em là Xuân Uyên.

Đăng tải tại camcau | Chức năng bình luận bị tắt ở Camcau 2

Camcau 1

Cách đây mấy năm có nick camcau vào TL tathy mở một thread kéo dài khoảng 3 ngày. Số post và số view của thread này tăng chóng mặt trong suốt 3 ngày và 1 tuần sau đó. Dưới đây là trích đọan một số post chính. Tuy là trích đọan nhưng rất khá dài. Các trích đọan được đánh số và có ghi bên cạnh tên của nick post bài.

Camcau 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

1. Camcau:

Xưa nay ở cái chốn Thăng Long này hình như cái câu Hào Hoa Dâm Dãng chỉ là độc quyền của mấy thằng đực. Mà em nói thật cái suy nghĩ của em. Lũ đàn ông Thăng Long chủ yếu là bỉ ổi với liệt trim, đ.éo xứng với cái câu kia.Nay em quyết định cào bằng (em là em mê cái phong trào nam nữ bình quyền hay tiếng Anh nó là gender gì gì đấy, anh Atula bổ xung em phát).

Con gái Thăng long cũng phải Hào Hoa Dâm Đãng.

Em mở cửa cái phòng này, trải chiếu hoa gối em. Em tắm rửa sạch sẽ. Tóc thơm mùi bồ kết, da thơm nước mùi. Móng tay móng chân em dùng a-xê-tôn loại bỏ các màu sắc phi tự nhiên. Phòng em không có máy lạnh, mở cửa sổ đón gió và ánh trăng.

Em mời các anh Thăng Long vào chiến em.

Nhưng để xơi được em, các anh chứng tỏ mình phải Hào Hoa Dâm Đãng được như em.

Nếu có chị nào ủng hộ phog trào bình quyền này của em, xin mời vào đây luôn

(Sơ lược bản thân: Sinh năm con gà, cao 1m62, các vòng gần như người mẫu, khác người mẫu ở chỗ mướt hơn và biết dùng cái đầu để khoe chỗ cần khoe, và khoe vào đúng lúc ần thể hiện. Em đi xe @ trắng. Biển Hà nội, có số 9 và số 5. Không nhuộm tóc. Học vấn, gần hết đại học. Tiếng Anh tốt. Kiến thức nhạc họa thơ tiểu thuyết tương đối tốt. Tiếng Việt cực tốt. Có 3 năm học múa. 1 năm học aerobic. Lắc hông cực dẻo, như Shakira. Giọng mướt và nhục cảm như Sade. Biết làm thơ như cái anh gì dắt xe cho cave hết xăng)

Anh nào muốn chiến thì Vào Đi. Cửa phòng em luôn rộng mở. Nhưng coi chừng, không đủ tài và bản lĩnh, em cầm thắt lưng đẩy ra khỏi cửa kèm hai cái phát vào mông.

Chúc các anh may mắn

—————————————————

2. Originally posted by demdalat2004qua đoạn cv này cho thấy bé chỉ cần 1 chút thôi là thành hàng ngay, mà thôi, lão không quan tâm, gái nào chả là gái, thấy bé con bảo là biết làm thơ như thằng đầu nóng t..r..i…m lạnh, lão có cái này cho bé

Cầm cái cầu câu

Bé cầm một cái cần câu
Bé ngồi ở giữa một lầu ngắm trăng
Bé ngồi cười mỉm khoe răng
Bé ngồi chờ đợi những thằng đong đưa
Bé ngồi từ sáng đến trưa
Bé ngồi bé chiến cho vừa lòng ai

Lão cầm một khúc củ khoai
Lão ngồi lão đợi một vài thằng tiêu
Lão ngồi ôm một con miêu
Lão ngồi ve vuốt ra chiều yêu thương
Lão ngồi đợi bé sương sương
Lão giờ đã thể tỏ tường bé con…

———————————————-

3. Camcau:

Em chẳng cầm cần mà cầm roi
Em vụt tất cả lũ loi ngoi
Thằng nào mê vú và mê bướm
Em quật nát súng cho chết toi
Em thì em chỉ muốn công bằng
Đàn bà phải được dâm dưới trăng
Phải được làm thơ và chơi nhạc
Phải có giai ngon để dung dăng.

——————————————– 4. Originally posted by sần sậtÚi giời cái cô Cắm ca cắm cảu như chó cắn ma này ghê gớm thật chị đọc lướt lướt qua tí mà cũng phát hoảng lên với nhà cô, đàn bà mà có giọng nói chát chúa xoang xoảng tiếng kim khí thế lày kể cũng đáng khen nhưng mà chị thấy cô hơi hơi thế nào ấy nhỉ. Riêng cái khoản cô lên đây mở hàng tuyển bọn đàn ông TL là đã không ổn rồi chúng nó tuyền một lũ bốc phét ăn tiền chị còn lạ gì cái bản mặt chúng. Tiếp nữa là mục đích chọn giai để phắc của cô chị cũng buồn cười thà cô chọn như chọn lợn giống gà giống còn hơn cái kiểu ỡm ờ nửa mỡ nửa bạc nhạc thế này. Thế đếch nào là dâm đãng, đàn bà nào chả dâm đãng, bọn đàn ông còn khiếp hơn chả cần cô phải đặt điều kiện mà tóm lại thì phàm là người đứa nào không dâm đãng mới là chuyện lạ. Thế đếch nào là hào hoa, chỉ để phắc chị thấy cần gì hào hoa, hào hoa để làm cái khỉ mốc gì trong khi trông con người thường thấp hèn nhất trong lúc phắc.

À chị nhắc cô nhớ đóng cửa sổ trong lúc chiến đấu kẻo chẳng may đến đoạn cao trào gió ngoài vườn lùa vào nó lại đi về nơi xa lắm ngay trên bụng cô thì phiền phết. Xem ra cô vẫn là gà con thôi chưa có nhiều kinh nghiệm lắm

———————————————–

5. Camcau:

Chị bênh em hay bỉ em? Chị bênh em thi em tạm dẹp đám giai hôi này qua một bên, em với chị ngồi nói chuyện.Giọng em ngoài đời khác lắm chị ạ, em nói rồi, qua điện thoại chẳng khác gì Sade. Nhưng vào ThăngLong, thế quái nào em lại ăn nói tiếng bấc tiếng chì. Nhưng mà không sao, nhập gia tuỳ tục.

Chị ạ, nếu loại bỏ cái hình thể và gout ăn mặc sexy của em ra thì em rõ là một người đàn bà mẫu mực. Em nấu ăn ngon, biết cắm hoa chút chút, biết chọn quần áo phù hợp cho người mình yêu, biết mua cho mẹ anh ấy những món quà mẹ anh ấy sẽ thích. Em có thể chia sẻ được khá nhiều sở thích với đàn ông, em nghe được nhạc rock, em coi được đá banh và phim hành động.

Nhưng đàn ông hèn nhát lắm chị ạ. Đến lúc ái ân, em mà thụ động thì họ không thích, em mà chủ động hưởng thụ thì họ sướng điên lên, nhưng trong đầu lại question. Em nhìn thấy sự ngạc nhiên pha chút khinh miệt trong đấy. Cái ánh mắt lúc lần đầu họ nhìn thấy em và ánh mắt lúc em perform trên thân thể họ. Giống nhau lắm. Em cảm thấy những gì hay ho mà em có bỗng trở nên là con số không trong mắt họ. Tại sao.

Tại vì cái lũ đàn ông không dùng cái tài hào hoa dâm đãng của mình cho vợ hay người yêu, mà dùng để săn gái chơi, thậm chí là đá fò. Xin lỗi vì đã dùng từ mạnh. Nhưng đấy mới là những tù lũ đàn ông hay dùng. Thậm chí cái từ nhẹ nhàng nhất cũng là “chơi gái”. Làm thân con gái, chị nghe thấy thế chị có đau không.

Ông trời sinh ra em có cái dáng vẻ ăn chơi chứ em không muốn thế. Lúc đầu em không nhận thức được chuyện này nên em lăn từ tay thằng này qua thằng khác. Em hưởng thụ hết mình, từ bar đến discotheque rồi qua giường ngủ. Nhưng tiên sư lũ khốn nạn, chúng chỉ dùng em như một thứ đồ chơi đắt tiền ở ngoài xã hội và nhục thể ở trong phòng ngủ. Chúng nó không bao giờ nhìn vào một góc tâm hồn em. Chúng nó không bao giờ chia sẻ chuyện buồn vui của chúng nó với em. Em chỉ là một món đồ chơi.

Từ khi em ngộ ra điều này. Em thay đổi. Em bắt chúng nó phải làm đồ chơi cho em. Việc này tưởng khó hoá ra dễ chị ạ. Khuất phục một thằng đàn ông bằng học vấn và trí tuệ uyên thâm thực ra rất khó. Còn dùng một tý vú, một tý mông, một tý khôn ngoan sành sỏi là chúng nó chết hết. Em sẽ còn chơi trò này cho đến lúc em thân tàn ma dại. Hoặc có ai đó yêu em thật lòng. Nhưng mà khó lắm chị ơi, ở đời này mấy ai tử tế dám mang gái chơi về làm vợ.

PS. Cám ơn lời khuyên về chuyện thượng mã phong. Em có sẵn trâm cài đầu đây rồi

———————————————

6. Originally posted by chakuchakÁi dà vui thật!
Cô camcau à, anh vào TL này không vì cái HHDD, mà cũng chả hiểu bè lũ Admin muốn đem cái HHDD để ám chỉ cái gì. Nay thấy cô mở topic này đòi được HHDD tự dưng lại nổi hứng DD muốn tham gia tí.
Xem qua từ đầu đến cuối thì có thể thấy cô là đứa dám sống hết mình, dám quên đi nhiều thứ để thoả mãn nhục dục (không bó hẹp trong tình dục nhé) bản thân. Có thể nói như vậy là chẳng có gì xấu, chẳng có gì sai bởi cô đã thoả mãn được cái mong muốn mình là chính mình chứ chẳng phải những đứa lẳng lơ cứ giả vờ chính chuyên. Ngược lại cũng không thể nói là tốt, là đúng bởi cô mang chính mình ra để đánh đổi nhục dục tầm thường.Nghe thì có vẻ câu trước D**M câu sau nhỉ nhưng đúng là ở đời phải vậy, luôn có hai mạt của một vấn đề.
Từ nhỏ tôi rất tâm đắc câu: “năng lượng không tự nhiên sinh ra cũng không tự nhiên mất đi mà luôn chuyển hoá từ trạng thái này sang trạng thái khác” và hay mang nó nghiệm vào đủ mọi thứ diễn ra trước mắt mình, cũng khối thứ giống như vậy lắm chứ.
Còn về cái “phòng” của cô, cô lại mang chính những cái nhục dục tầm thường như da thơm, tóc thơm, giọng mượt, mông dẻo… ra hòng kiếm được gì đó tử tế, liệu có được chăng. Bỏ vài triệu đồng ra là có được rồi thì mất công HÀO HOA ở TL này cho khổ, toét mắt, mòn đầu ngón tay…..
Và cô cũng thấy đấy, qua 5 trang rồi mà cô được cái gì?
Một: cô cho là nhạt
Hai: cô cho là bỉ ổi
Ba: người ta chửi cô
…… kể ra chả hết đâu nhỉ.
Thôi, cất những thứ cô cần khoe đi, chưa chắc đã phê đâu có khi còn chướng mắt nữa đấy. À quên tịên tay đóng luôn cái cửa nữa, chả đòi thì về một khía cạnh nào đó cô cũng đủ HHDD rồi còn gì.

—————————— ————–

7. Camcau:

Anh Chak,Đầu tiên em phải cám ơn anh. Anh là người đầu tiên nói với em một cái gì đó đáng để em suy nghĩ trước khi gõ cửa phòng em.

Em đã sống hết mình anh ạ. Khi đã sống hết mình thì con người ta đâu quan tâm đến xung quanh, đâu quan tâm đến được gì mất gì. Và tiếc thay em đã bị lợi dụng.

Nếu như em không đẹp thì cuộc đời em nó sẽ khác. Lý do đơn giản là chẳng có thằng đàn ông nào lợi dụng chất xám của em, lợi dụng kỹ năng và sự chăm chỉ của em. Chúng chỉ lợi dụng cái thân xác của em thôi. Còn tâm hồn và kiến thức của em, chẳng qua là gia vị cho bữa tiệc thịt non của chúng nó thêm phần Hào Hoa Lãng Mạn.

Không một thằng đàn ông nào, sau khi lợi dụng em, tỏ ra thương xót nói cho em hiểu em đang là cái gì trong vòng tay của chúng. Tại sao không có thằng nào, dù chỉ một thằng thôi, thẳng thắn nói với em rằng chúng nó cũng chỉ coi em là hàng.

Để rồi em tự nhận ra điều đấy. Nhận biết qua ánh mắt chúng nó mỗi khi uể oải và thỏa mãn nhấc thân xác bỉ ổi của chúng nó khỏi em. Nhận biết qua ánh mắt bè bạn chúng nó nhìn em trong các cuộc vui nhớp nhúa mùi rượu tay và ánh đèn vũ trường. Tất cả chúng nó đều nhìn em như một con mồi non tơ mà thằng đán ông đang ôm em trong tay may mắn hạ thủ được.

Em đã sống hết mình để … thỏa mãn lũ đàn ông các anh. Anh có hiểu không? Anh hiểu mà cố tình chửi em “đáng đổi lấy nhục dục tầm thường”? Hay anh không hiểu vì anh chỉ đơn giản bỏ vài triệu ra là có căn phòng chiếu hoa tóc xõa như em mô tả? Căn phòng đấy chỉ là cái mồi để lũ đàn ông các anh nhào vô thôi. Và như anh thấy đấy, toàn lũ xuẩn ngốc, tẻ nhạt và bỉ ổi nhao nhao xông vào. Đ.éo đứa nào mở mồm nói chuyện tử tế với em được vài câu như anh và anh Măng. Anh Măng chưa phải tầm của em, nhưng ít ra anh ấy còn an ủi em bằng mấy câu dân ca.

Nhục dục không bao giờ thấp hèn anh ạ. Chỉ có lũ đàn ông xôi thịt và lũ đàn bà dâm đãng không hào hoa mới coi cái đó là thấp hèn. Nhục dục mà không có tình cảm yêu thương nồng nàn thì chỉ là giải quyết sinh lý như súc vật

Em hiểu ra điều đấy quá muộn anh ạ. Đến lúc hiểu ra thì bao đắng cay trở thành hận thù. Em sẽ dùng cái thân xác hấp dẫn và cái đầu thông minh của em quay lũ đàn ông như dế. Để chúng nó biết chiếm đoạt xác thịt một con bé ngây thơ thì dễ, nhưng healing tâm hồn nó thì khó vô cùng.

Đây chính là “Định luật bảo tồn xác thịt và tâm hồn” anh ạ. Đời là vay trả trả vay. Em đã trót phung phí đời mình, nay em cố mà bù đắp lại.

Rất vui vì anh đã gõ cửa phòng em. Hơi thất vọng khi anh khép cửa bỏ đi.

Đăng tải tại camcau | 2 bình luận