Camcau 2

Camcau 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

8. Originally posted by SamurailXin phép được xưng anh với camcau vì Samurai tôi sinh trước năm 81.
Anh tuy không phải người HN gốc nhưng hiện đang sống và làm việc tại thành phố này.Phải công nhận rằng tại một trong những thành phố đắt đỏ nhất trên thế giới như HN(top 15) thì các bạn SV có điều kiện kinh tế như em quả là hiếm.So với thu nhập của người dân thủ đô thì lương anh chỉ ở mức bình thường ~5 triệu(chính xác là 4 triệu 8).Tuy nhiên thu nhập chính của anh lại từ công tác phiên dịch và thương mại.Số tiền kiếm được cũng chỉ đủ giúp anh chi trả các khoản xăng xe,ăn uống,thư giãn,phụ giúp bố mẹ già đã về hưu và nuôi cô em gái đang là SV ăn học.Em gái anh trạc tuổi với em nhưng sự hiểu biết và trải đời,sắc sảo còn kém em nhiều lắm.Anh vừa phải mua cho nó con Excel để đi lại sau khi nó không cẩn thận làm mất chiếc Wave anh mua tặng sinh nhật vào tháng 12 năm ngoái.Về ngoại ngữ,anh biết 3 thứ tiếng là Anh,Pháp và Nhật,đủ để kiếm tiền,tán gái ngoại và đưa họ lên chín tầng mây.Nhận xét về anh thì nhiều người đánh giá anh là con người hào hoa và dâm ô.Anh cũng không biết liệu có hợp với yêu cầu của em đề ra , dâm đãng và dâm ô có gì khác nhau không hả em ?

Đọc các bài viết của em,anh thấy có cái gì đó thật nổi loạn và phá cách.Chính điều đó đã làm anh có hứng thú.Em có em gái không và tính cách hai chị em giống nhau chứ?Anh tham gia vào đây không phải để vào phòng riêng của em mà chỉ muốn làm quen để đến nhà và làm quen với em gái của em(nếu có).Anh cao có 1m68 thôi nên anh cũng muốn có một người bạn gái dễ nhìn,trẻ ,với chiều cao chỉ từ 1m65-1m68.Sinh năm 1981,với chiều cao 1m62 như em đối với anh là thuộc loại gái giàlùn.Cho nên nếu giả sử em tự nguyện dâng hiến cho anh thì anh cũng xin cảm ơn,chứ anh không thể để tấm thân trinh nguyên của mình thất thân vào tay một phụ nữ già đã từng qua tay nhiều người đàn ông như em được(Mà các anh TL khác cũng vậy thôi,họ không cần gì cơ thể em cả mà em lấy đó làm phần thưởng). Chính vì vậy anh hy vọng rằng em có cô em gái với tính cách như em.
Nếu có em gái hãy PM cho anh!Hè này anh sẽ mời hai chị em đi nghỉ mát.Anh sẽ cho em thấy một cách thực tế về thế nào là hào hoa và dâm ô,chứ trên mạng thể hiện rất hạn chế.
Biết em có khả năng về kinh tế và thích được bình đẳng với đàn ông nhưng anh vẫn xin phép được bao em và bạn bè (nếu có đi cùng) trọn gói.
PS:Em cứ post bài một cách bình thường.Giả sử em có chứng minh được rằng em DDHH,thì điều đó không có nghĩa nói lên rằng là con gái TL cũng như vậy đâu em ạ!
Chúc em những điều gở nhất sẽ không đến,chỉ toàn tốt lành thôi. Nếu em căm thù đàn ông,cứ lừa nó lên giường,chiếm đoạt đời con trai của nó xong thì em hãy cao chạy xa bay,em ạ.Nam nữ bình đẳng,em cứ lừa lại cho anh. Con trai bị lừa cũng đau khổ không kém phụ nữ đâu .

———————————————-
9. Camcau

Anh Samurail,Anh đi hơi quá đà. Anh đang mặc cả với con này phải không. Để con này nói cho anh biết nhé: Dâm Ô là Dâm đãng và Ô trọc.

Còn nếu anh chưa hiểu thì nói trắng ra cho nhanh. Em ít khi đi biển ở Việt nam anh ạ. Trong ba năm gần đây em chỉ đi biển VN có một lần duy nhất là Phú Quốc. Anh có bao nổi em và các bạn em (em chỉ rủ một con thôi) đi Phú Quốc 5 ngày không? Anh có dám và có sức “do threesome” không? Anh có dám ngồi ở bờ biển uống mỗi đứa hai chai Sky với mực nướng rồi làm những trò điên rồ nhất không?

Mời anh ra khỏi phòng tôi nhé. Tôi không thích kiểu mặc cả tinh xảo như anh.

PS: Tôi đi xe đẹp, dùng đồ đẹp là vì nhà tôi giàu. Anh đừng có nghĩ sai.

——————————————

10. Chak:

Thôi thì đã ngứa mồm rồi, xin cô cho anh nói tiếp. Có hai ưu điểm cơ bản nhất khiến cô bị lợi dụng là:
– Thứ nhất: cô “sống hết mình mà không để ý đến xung quanh
– Thứ hai: cô lại đẹp (theo lời cô tự nhận xét)
Không có hai yếu tố đó chả thằng nào thèm lợi dụng cô làm gì đâu nhỉ. Cô trách những thằng đàn ông bỉ ổi lợi dụng cô rồi không thèm xót thương cô, không thèm để ý đến những ưu điểm của cô, than ôi những cái đó đã bị cái “đẹp”, cái “không cần để ý đến xung quanh” nó làm lu mờ đi mất rồi còn đâu. Cô cũng đừng trách chùng không nói thẳng vào mặt cô chữ “hàng”, như vậy chúng đâu còn cái vẻ HÀO HOA khiến cô phải quên đi xung quanh mà hiến dâng cái “đẹp” cho chúng.
Anh cũng đồng ý với cô nhục dục không phải là thấp hèn, không có dục cảm thì người ta còn sống để làm gì nữa nhỉ. Ngay cả niềm tin thành chính quả được lên cõi Niết Bàn của các vị cao tăng cũng chỉ là nhục dục mà thôi cô ạ. Nhưng phải chăng ánh đèn vũ trường, âm thanh chát chúa, mùi rượu ngoại, khói thuốc… đã mang đến cho cô những “tình cảm yêu thương nồng nàn”?, nếu quả là vậy thì còn tiếc nuối, hối hận làm gì nữa. Chỉ những lúc thoả mãn sinh lý nhất thì cái CON trong người ta mới bộc lộ rõ nét nhất cô ạ.
Em đã sống hết mình để … thỏa mãn lũ đàn ông các anh xin lỗi cô, câu này không chỉnh. Nên sửa lại là thoả mãn những thằng đã làm cô thoả mãn, chúng không làm cô thoả mãn những mong muốn hết mình của cô thì làm sao cô để chúng thoả mãn nhục dục tầm thường của chúng được nhỉ. Cho nên ngoài việc trách người cô cũng phải trách mình nữa mới phải. Những thứ cô mô tả có thể nhiều tiền, nhưng thực sự rẻ rúng nên cứ có tiền là mua được thôi, mà ở TL này thì người nhiều tiền không ít, không biết có ai muốn mua những thứ đó hay không?
Có thể cô rằng anh chửi cô, nhưng mong rằng những lời đó làm cô tỉnh thêm sau khi đã tỉnh ra. Cô nên đóng cửa lại thì hơn, mở ra thì hấp dẫn đấy nhưng lắm muỗi nhiều ruồi. Ở tuổi cô đã ngộ được đời đến mức đó thì đâu có gọi là muộn, có người sang bên kia cuộc đời rồi vẫn còn mỉm cười cho lần chót tỉnh ngộ.
Không biết cô còn muốn “trả vay, vay trả” đến khi nào? liệu làm như vậy có bù đắp nổi hay không? Trả thù bằng thân xác ư? liệu cô quay lũ đàn ông như dế hay đàn ông quay lại cô? Cái thân xác của cô liệu có đủ để quay lại với tiền, và sinh lý súc vật của những gã mà cô đang kinh tởm?
Thôi anh cũng chỉ nói được nhiều đến thế, như vậy là anh đã đến mép chiếc chiếu hoa của cô rồi đấy. Thêm bước nữa thấy mùi tóc mùi da của cô anh cũng chả kìm được nhục dục đâu.
—————————— ————

11. Camcau:

Anh Chak, anh 5xuEm trả lời chung hai anh thôi nhé. Chỉ chung lúc trả lời thôi hí hí hí.

Trong cái đám giai gái nhao nhao vào bỉ em, chỉ có vài người chửi em. Trong số những người chửi em có hai anh. Em trả lời hai anh cùng lúc vì đọc bài của hai anh em có cùng cảm xúc. Em cảm thấy được hai anh an ủi.

Tình cảm con người kỳ quặc quá các anh nhỉ. Em thấy được an ủi, nhẹ lòng đi khi nghe các anh chửi em.

Em biết “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Em hiểu những gì hai anh nói là đúng. Nhưng các anh thử đặt mình vào hoàn cảnh của em xem (em biết, rất khó role-playing một vai trò các anh không thể nào đóng được. Không thể bắt các anh đặt mình vào vai trò một đứa con gái, lại còn là con gái đẹp và nóng bỏng nữa). Các anh cố xem nhé.

So với bạn bè, em yêu khá muộn. Năm 17 tuổi em mới biết thế nào là yêu. Cũng trong năm ấy em biết thế nào là cảm giác người đàn ông đi vào cơ thể của mình. Đối với em, cửa sổ một thế giới mới bỗng mở tung trước mặt. Em đắm mình vào đấy, quay cuồng mù quáng, hăng say khai thác hết năng lượng và kỹ năng tiềm ẩn tự nhiên trong con người em. Hai năm liền như vậy. Các cuộc tình đến rồi đi chóng vánh. Em như ở trên mây, hạnh phúc và niềm vui khoái lạc. Cho đến lúc em nhận ra mình chỉ là món đồ chơi trong tay lũ đàn ông xôi thịt.

Em không trách và không thể trách những gã đàn ông trong năm đầu tiên. Bản thân em lúc đó cũng tự cho cơ thể trẻ trung và hấp dẫn của mình là một lợi thế trong các cuộc chơi. Nhưng, cái mà em muốn chiếm lại từ phía những gã đàn ông kia là sự khâm phục của chúng một chút phần tâm hồn hay kiến thức của em. Hoặc tối thiểu là sự tôn trọng bình thường của chúng đối với góc tâm hồn trong em.

Hoàn toàn không có các anh ạ.

Rồi những gã đàn ông đến sau, sau khi em có nhận thức đòi hỏi phải được nhìn nhận như một cô gái có tâm hồn và học vấn hơn là có hot body, cũng chẳng khác gì những gã trước.

Gã nào cũng như gã nào thôi. Những gã đàn ông mà buổi sáng thức dậy nhìn em như một món đồ chơi đã sử dụng hết tính năng rồi.

Em căm thù chúng nó là vì thế.

Tiên trách kỷ. Em trách em nhiều. Nhưng sao đàn ông không đứa nào tử tế, nói với em rằng em có những thứ đáng giá hơn cơ thể trời cho của mình. F.uck them. F.uck the Life.

Tại sao em ngộ ra được em muốn gì, ngộ ra được rượu ngoại và ánh đèn màu là phù du mà lũ đàn ông không ngộ ra được rằng người con gái đẹp có nhiều thứ đáng giá để “chơi” hơn là “chơi” với cơ thể của cô ta? Tại sao lũ xôi thịt đấy không nhận ra về dài hạn, những gì bên trong em sẽ mang lại cho chúng nhiều niềm vui và hạnh phúc hơn bề ngoài của em. Tại sao.

Em không trả lời được?

Cuộc vay trả trả vay sẽ còn tiếp diễn cho đến lúc có ai đó không nhìn em như món hàng, mà nhìn em như một món đầu tư for life. Lúc đó em sẽ mỉm cười hạnh phúc. Đấy mới là người đàn ông thực sự của đời em. Một người đàn ông thực sự Hào hoa Dâm dãng Trí tuệ và Nhân hậu mới có thể nhìn thấy em như vậy.

Anh Chak, anh 5xu.

Cám ơn các anh đã an ủi em. Nhờ có sự an ủi ấy em mới viết được những gì em muốn nói.

PS: Các anh có thể gọi em là Xuân Uyên.

Đăng tải tại camcau | Chức năng bình luận bị tắt ở Camcau 2

Camcau 1

Cách đây mấy năm có nick camcau vào TL tathy mở một thread kéo dài khoảng 3 ngày. Số post và số view của thread này tăng chóng mặt trong suốt 3 ngày và 1 tuần sau đó. Dưới đây là trích đọan một số post chính. Tuy là trích đọan nhưng rất khá dài. Các trích đọan được đánh số và có ghi bên cạnh tên của nick post bài.

Camcau 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

1. Camcau:

Xưa nay ở cái chốn Thăng Long này hình như cái câu Hào Hoa Dâm Dãng chỉ là độc quyền của mấy thằng đực. Mà em nói thật cái suy nghĩ của em. Lũ đàn ông Thăng Long chủ yếu là bỉ ổi với liệt trim, đ.éo xứng với cái câu kia.Nay em quyết định cào bằng (em là em mê cái phong trào nam nữ bình quyền hay tiếng Anh nó là gender gì gì đấy, anh Atula bổ xung em phát).

Con gái Thăng long cũng phải Hào Hoa Dâm Đãng.

Em mở cửa cái phòng này, trải chiếu hoa gối em. Em tắm rửa sạch sẽ. Tóc thơm mùi bồ kết, da thơm nước mùi. Móng tay móng chân em dùng a-xê-tôn loại bỏ các màu sắc phi tự nhiên. Phòng em không có máy lạnh, mở cửa sổ đón gió và ánh trăng.

Em mời các anh Thăng Long vào chiến em.

Nhưng để xơi được em, các anh chứng tỏ mình phải Hào Hoa Dâm Đãng được như em.

Nếu có chị nào ủng hộ phog trào bình quyền này của em, xin mời vào đây luôn

(Sơ lược bản thân: Sinh năm con gà, cao 1m62, các vòng gần như người mẫu, khác người mẫu ở chỗ mướt hơn và biết dùng cái đầu để khoe chỗ cần khoe, và khoe vào đúng lúc ần thể hiện. Em đi xe @ trắng. Biển Hà nội, có số 9 và số 5. Không nhuộm tóc. Học vấn, gần hết đại học. Tiếng Anh tốt. Kiến thức nhạc họa thơ tiểu thuyết tương đối tốt. Tiếng Việt cực tốt. Có 3 năm học múa. 1 năm học aerobic. Lắc hông cực dẻo, như Shakira. Giọng mướt và nhục cảm như Sade. Biết làm thơ như cái anh gì dắt xe cho cave hết xăng)

Anh nào muốn chiến thì Vào Đi. Cửa phòng em luôn rộng mở. Nhưng coi chừng, không đủ tài và bản lĩnh, em cầm thắt lưng đẩy ra khỏi cửa kèm hai cái phát vào mông.

Chúc các anh may mắn

—————————————————

2. Originally posted by demdalat2004qua đoạn cv này cho thấy bé chỉ cần 1 chút thôi là thành hàng ngay, mà thôi, lão không quan tâm, gái nào chả là gái, thấy bé con bảo là biết làm thơ như thằng đầu nóng t..r..i…m lạnh, lão có cái này cho bé

Cầm cái cầu câu

Bé cầm một cái cần câu
Bé ngồi ở giữa một lầu ngắm trăng
Bé ngồi cười mỉm khoe răng
Bé ngồi chờ đợi những thằng đong đưa
Bé ngồi từ sáng đến trưa
Bé ngồi bé chiến cho vừa lòng ai

Lão cầm một khúc củ khoai
Lão ngồi lão đợi một vài thằng tiêu
Lão ngồi ôm một con miêu
Lão ngồi ve vuốt ra chiều yêu thương
Lão ngồi đợi bé sương sương
Lão giờ đã thể tỏ tường bé con…

———————————————-

3. Camcau:

Em chẳng cầm cần mà cầm roi
Em vụt tất cả lũ loi ngoi
Thằng nào mê vú và mê bướm
Em quật nát súng cho chết toi
Em thì em chỉ muốn công bằng
Đàn bà phải được dâm dưới trăng
Phải được làm thơ và chơi nhạc
Phải có giai ngon để dung dăng.

——————————————– 4. Originally posted by sần sậtÚi giời cái cô Cắm ca cắm cảu như chó cắn ma này ghê gớm thật chị đọc lướt lướt qua tí mà cũng phát hoảng lên với nhà cô, đàn bà mà có giọng nói chát chúa xoang xoảng tiếng kim khí thế lày kể cũng đáng khen nhưng mà chị thấy cô hơi hơi thế nào ấy nhỉ. Riêng cái khoản cô lên đây mở hàng tuyển bọn đàn ông TL là đã không ổn rồi chúng nó tuyền một lũ bốc phét ăn tiền chị còn lạ gì cái bản mặt chúng. Tiếp nữa là mục đích chọn giai để phắc của cô chị cũng buồn cười thà cô chọn như chọn lợn giống gà giống còn hơn cái kiểu ỡm ờ nửa mỡ nửa bạc nhạc thế này. Thế đếch nào là dâm đãng, đàn bà nào chả dâm đãng, bọn đàn ông còn khiếp hơn chả cần cô phải đặt điều kiện mà tóm lại thì phàm là người đứa nào không dâm đãng mới là chuyện lạ. Thế đếch nào là hào hoa, chỉ để phắc chị thấy cần gì hào hoa, hào hoa để làm cái khỉ mốc gì trong khi trông con người thường thấp hèn nhất trong lúc phắc.

À chị nhắc cô nhớ đóng cửa sổ trong lúc chiến đấu kẻo chẳng may đến đoạn cao trào gió ngoài vườn lùa vào nó lại đi về nơi xa lắm ngay trên bụng cô thì phiền phết. Xem ra cô vẫn là gà con thôi chưa có nhiều kinh nghiệm lắm

———————————————–

5. Camcau:

Chị bênh em hay bỉ em? Chị bênh em thi em tạm dẹp đám giai hôi này qua một bên, em với chị ngồi nói chuyện.Giọng em ngoài đời khác lắm chị ạ, em nói rồi, qua điện thoại chẳng khác gì Sade. Nhưng vào ThăngLong, thế quái nào em lại ăn nói tiếng bấc tiếng chì. Nhưng mà không sao, nhập gia tuỳ tục.

Chị ạ, nếu loại bỏ cái hình thể và gout ăn mặc sexy của em ra thì em rõ là một người đàn bà mẫu mực. Em nấu ăn ngon, biết cắm hoa chút chút, biết chọn quần áo phù hợp cho người mình yêu, biết mua cho mẹ anh ấy những món quà mẹ anh ấy sẽ thích. Em có thể chia sẻ được khá nhiều sở thích với đàn ông, em nghe được nhạc rock, em coi được đá banh và phim hành động.

Nhưng đàn ông hèn nhát lắm chị ạ. Đến lúc ái ân, em mà thụ động thì họ không thích, em mà chủ động hưởng thụ thì họ sướng điên lên, nhưng trong đầu lại question. Em nhìn thấy sự ngạc nhiên pha chút khinh miệt trong đấy. Cái ánh mắt lúc lần đầu họ nhìn thấy em và ánh mắt lúc em perform trên thân thể họ. Giống nhau lắm. Em cảm thấy những gì hay ho mà em có bỗng trở nên là con số không trong mắt họ. Tại sao.

Tại vì cái lũ đàn ông không dùng cái tài hào hoa dâm đãng của mình cho vợ hay người yêu, mà dùng để săn gái chơi, thậm chí là đá fò. Xin lỗi vì đã dùng từ mạnh. Nhưng đấy mới là những tù lũ đàn ông hay dùng. Thậm chí cái từ nhẹ nhàng nhất cũng là “chơi gái”. Làm thân con gái, chị nghe thấy thế chị có đau không.

Ông trời sinh ra em có cái dáng vẻ ăn chơi chứ em không muốn thế. Lúc đầu em không nhận thức được chuyện này nên em lăn từ tay thằng này qua thằng khác. Em hưởng thụ hết mình, từ bar đến discotheque rồi qua giường ngủ. Nhưng tiên sư lũ khốn nạn, chúng chỉ dùng em như một thứ đồ chơi đắt tiền ở ngoài xã hội và nhục thể ở trong phòng ngủ. Chúng nó không bao giờ nhìn vào một góc tâm hồn em. Chúng nó không bao giờ chia sẻ chuyện buồn vui của chúng nó với em. Em chỉ là một món đồ chơi.

Từ khi em ngộ ra điều này. Em thay đổi. Em bắt chúng nó phải làm đồ chơi cho em. Việc này tưởng khó hoá ra dễ chị ạ. Khuất phục một thằng đàn ông bằng học vấn và trí tuệ uyên thâm thực ra rất khó. Còn dùng một tý vú, một tý mông, một tý khôn ngoan sành sỏi là chúng nó chết hết. Em sẽ còn chơi trò này cho đến lúc em thân tàn ma dại. Hoặc có ai đó yêu em thật lòng. Nhưng mà khó lắm chị ơi, ở đời này mấy ai tử tế dám mang gái chơi về làm vợ.

PS. Cám ơn lời khuyên về chuyện thượng mã phong. Em có sẵn trâm cài đầu đây rồi

———————————————

6. Originally posted by chakuchakÁi dà vui thật!
Cô camcau à, anh vào TL này không vì cái HHDD, mà cũng chả hiểu bè lũ Admin muốn đem cái HHDD để ám chỉ cái gì. Nay thấy cô mở topic này đòi được HHDD tự dưng lại nổi hứng DD muốn tham gia tí.
Xem qua từ đầu đến cuối thì có thể thấy cô là đứa dám sống hết mình, dám quên đi nhiều thứ để thoả mãn nhục dục (không bó hẹp trong tình dục nhé) bản thân. Có thể nói như vậy là chẳng có gì xấu, chẳng có gì sai bởi cô đã thoả mãn được cái mong muốn mình là chính mình chứ chẳng phải những đứa lẳng lơ cứ giả vờ chính chuyên. Ngược lại cũng không thể nói là tốt, là đúng bởi cô mang chính mình ra để đánh đổi nhục dục tầm thường.Nghe thì có vẻ câu trước D**M câu sau nhỉ nhưng đúng là ở đời phải vậy, luôn có hai mạt của một vấn đề.
Từ nhỏ tôi rất tâm đắc câu: “năng lượng không tự nhiên sinh ra cũng không tự nhiên mất đi mà luôn chuyển hoá từ trạng thái này sang trạng thái khác” và hay mang nó nghiệm vào đủ mọi thứ diễn ra trước mắt mình, cũng khối thứ giống như vậy lắm chứ.
Còn về cái “phòng” của cô, cô lại mang chính những cái nhục dục tầm thường như da thơm, tóc thơm, giọng mượt, mông dẻo… ra hòng kiếm được gì đó tử tế, liệu có được chăng. Bỏ vài triệu đồng ra là có được rồi thì mất công HÀO HOA ở TL này cho khổ, toét mắt, mòn đầu ngón tay…..
Và cô cũng thấy đấy, qua 5 trang rồi mà cô được cái gì?
Một: cô cho là nhạt
Hai: cô cho là bỉ ổi
Ba: người ta chửi cô
…… kể ra chả hết đâu nhỉ.
Thôi, cất những thứ cô cần khoe đi, chưa chắc đã phê đâu có khi còn chướng mắt nữa đấy. À quên tịên tay đóng luôn cái cửa nữa, chả đòi thì về một khía cạnh nào đó cô cũng đủ HHDD rồi còn gì.

—————————— ————–

7. Camcau:

Anh Chak,Đầu tiên em phải cám ơn anh. Anh là người đầu tiên nói với em một cái gì đó đáng để em suy nghĩ trước khi gõ cửa phòng em.

Em đã sống hết mình anh ạ. Khi đã sống hết mình thì con người ta đâu quan tâm đến xung quanh, đâu quan tâm đến được gì mất gì. Và tiếc thay em đã bị lợi dụng.

Nếu như em không đẹp thì cuộc đời em nó sẽ khác. Lý do đơn giản là chẳng có thằng đàn ông nào lợi dụng chất xám của em, lợi dụng kỹ năng và sự chăm chỉ của em. Chúng chỉ lợi dụng cái thân xác của em thôi. Còn tâm hồn và kiến thức của em, chẳng qua là gia vị cho bữa tiệc thịt non của chúng nó thêm phần Hào Hoa Lãng Mạn.

Không một thằng đàn ông nào, sau khi lợi dụng em, tỏ ra thương xót nói cho em hiểu em đang là cái gì trong vòng tay của chúng. Tại sao không có thằng nào, dù chỉ một thằng thôi, thẳng thắn nói với em rằng chúng nó cũng chỉ coi em là hàng.

Để rồi em tự nhận ra điều đấy. Nhận biết qua ánh mắt chúng nó mỗi khi uể oải và thỏa mãn nhấc thân xác bỉ ổi của chúng nó khỏi em. Nhận biết qua ánh mắt bè bạn chúng nó nhìn em trong các cuộc vui nhớp nhúa mùi rượu tay và ánh đèn vũ trường. Tất cả chúng nó đều nhìn em như một con mồi non tơ mà thằng đán ông đang ôm em trong tay may mắn hạ thủ được.

Em đã sống hết mình để … thỏa mãn lũ đàn ông các anh. Anh có hiểu không? Anh hiểu mà cố tình chửi em “đáng đổi lấy nhục dục tầm thường”? Hay anh không hiểu vì anh chỉ đơn giản bỏ vài triệu ra là có căn phòng chiếu hoa tóc xõa như em mô tả? Căn phòng đấy chỉ là cái mồi để lũ đàn ông các anh nhào vô thôi. Và như anh thấy đấy, toàn lũ xuẩn ngốc, tẻ nhạt và bỉ ổi nhao nhao xông vào. Đ.éo đứa nào mở mồm nói chuyện tử tế với em được vài câu như anh và anh Măng. Anh Măng chưa phải tầm của em, nhưng ít ra anh ấy còn an ủi em bằng mấy câu dân ca.

Nhục dục không bao giờ thấp hèn anh ạ. Chỉ có lũ đàn ông xôi thịt và lũ đàn bà dâm đãng không hào hoa mới coi cái đó là thấp hèn. Nhục dục mà không có tình cảm yêu thương nồng nàn thì chỉ là giải quyết sinh lý như súc vật

Em hiểu ra điều đấy quá muộn anh ạ. Đến lúc hiểu ra thì bao đắng cay trở thành hận thù. Em sẽ dùng cái thân xác hấp dẫn và cái đầu thông minh của em quay lũ đàn ông như dế. Để chúng nó biết chiếm đoạt xác thịt một con bé ngây thơ thì dễ, nhưng healing tâm hồn nó thì khó vô cùng.

Đây chính là “Định luật bảo tồn xác thịt và tâm hồn” anh ạ. Đời là vay trả trả vay. Em đã trót phung phí đời mình, nay em cố mà bù đắp lại.

Rất vui vì anh đã gõ cửa phòng em. Hơi thất vọng khi anh khép cửa bỏ đi.

Đăng tải tại camcau | 2 bình luận

Mâm cơm và tính minh bạch trong làm ăn

Người Việt mình ăn cơm thế nào nhỉ? Một bữa cơm truyền thống được nấu và bày lên mâm. Mâm thường là bằng đồng hoặc nhôm, hình tròn. Mâm có thành mâm, bát và đũa của từng người được bày đều đặn lên xung quanh. Các món ăn được bày trong lòng của mâm. Đó là một mâm cơm truyền thống của chúng ta.

Mọi người ăn cơm thế nào? Cơm được xới riêng vào từng bát của mỗi người. Còn thức ăn, nước chấm, canh … thì chung hết. Người nào ăn cái gì, chan canh gì thì tự gắp hay tự múc vào bát mình. Nước chấm thì chấm chung vào một chỗ. Xương và những gì nhè ra thì bỏ luôn lên thành mâm.

Đại thể là bữa ăn của chúng ta, về truyền thống, là như vậy.

Từ năm này qua năm khác, các việc ăn uống kiểu này nó làm hư chúng ta. Chúng ta có thể mạnh ai người ấy gắp, hay ăn nhanh thì còn thức ăn, ăn chậm thì cuối bửa chỉ còn cơm trắng. Nước chấm thì chấm chung, khỏi phải nghĩ đến vấn đề vệ sinh. Nhiều món lại chấm chung vào một chỗ. Xương với đồ bỏ đi thì bày đầy lên quanh mâm, không thẩm mỹ, không vệ sinh. Lại còn kiểu người nọ gắp giúp món này bỏ vào bát người khác. Lung tung xòe, rất vui, rất đầm ấm. Nhưng nó dẫn đến tình trạng ăn chung mà không minh bạch.

Lớn lên rủ nhau làm ăn chung. Góp công, góp vốn, góp tài để cùng kiếm ăn. Công sức, chất xám, đồng vốn bỏ ra chung nhưng vẫn ở dạng bữa cơm chung, đánh giá giá trị đóng góp của mỗi cá nhân đều không rõ ràng và minh bạch. Cào đồng cũng thiệt mà rạch ròi thì khó. Cơ chế rõ ràng nhất cho việc compensate cho việc góp công và góp vốn là bằng cách trả lương đúng (lọai bỏ yếu tố góp vốn ra) thì ở VN cho đến nay rất khó thực hiện. Một phần là mặt bằng lương của xã hội khá lộn xộn. Cùng một việc (bỏ công hay bỏ chất xám) ở những chỗ khác nhau thì lương cũng khác nhau. Một phần quan trọng hơn là tư duy cứ góp công góp sức cho ra được bữa ăn rồi khi nào ăn thì cùng ăn. Khổ một nỗi lúc ăn lại là bày mâm chung, ăn và gắp tùy theo sức và khẩu vị của từng người, lại có món như nước chấm là phải chấm chung, rồi mỗi ông ăn lại nhè xương một kiểu. Thế là những cái khó khăn, cái lủng củng, cái phức tạp bắt đầu xuất hiện.

Ăn chung mâm kiểu VN còn sinh ra cái tâm lý nhìn vào bát của nhau. Thằng này vào mâm là gắp miếng đùi, thế cổ cánh mày để cho ai. Thằng kia lại có tính nhường nhịn, nhường người cùng mâm gắp trước, hết nước chấm còn chạy đi lấy, quay lại nhìn bát của mình kém bát chúng nó. Một lần không sao, nhiều lần là nảy sinh xích mích.

Ăn xong, ít nhiều đều cũng no nê cả, cái mâm cơm sau bữa ăn nó tóet tòe loe ra, bát đũa ngổn ngang, nhem nhuốc bẩn thỉu, đi dọn là ngại. Không dọn thì bẩn. Ai mà dọn thì có thể trượt phần tráng miệng phía sau. Rửa bát lâu có khi quay lại miếng cam, quả quít, chén nước chè cũng không còn. Mà dọn mâm của mấy ông ăn tạp nhè miếng khó ăn lung tung ra quanh mâm, đâu có phải sung sướng gì.

Cái kiểu nhìn vào bát nhau rồi so bì ít nhiều, rồi kể công tao góp gạo, tao góp thịt, tao thổi lửa, tao nhóm rơm … nó cứ ngốt ngát lên mãi. Thế rồi nảy sinh cái tính ăn gian, góp công góp của thổi cơm thì bớt, lúc ăn thì gắp nhanh, thậm chí còn toa dập với nhau để gắp cho nhau công khai, rồi cùng trốn rửa bát. Cái minh bạch nó thiếu là từ đây này mà ra: mọi việc từ đi kiếm củi đến rửa bát nó lộ ra hết, phơi ra hết, ai cũng thấy, mà cái sự ăn nó lại không công bằng. Không công bằng từ cơ chế góp công đến chia phần. Không công bằng từ tâm lý được ăn ít mà lại nhìn bát thằng được ăn nhiều. Không công bằng ở chỗ cùng được ăn mà lại cứ phải cùng ăn với nhau, không để dành cho bữa sau hay chọn món mình ưa thích. Chưa kể chuyện làm mất vệ sinh hay làm hỏng thẩm mỹ của cả mâm cơm lẽ ra được bày biện đẹp mắt nữa.

Cái tâm lý và hành xử quanh mâm cơm truyền thống nó đi vào đời sống. Nếu như thời bao cấp ai cũng nghèo như ai thì cái việc so bì góp công hay nhìn vào bát nhau nó không có chỗ để thể hiện. Ngày nay nó khác rồi. Làm ăn kinh doanh, các cty cứ chia ra, tách ra, người nọ bỏ đi, người kia thêm vào, rồi lại tách ra, bỏ đi …mãi mãi là cái vòng lẩn quẩn. Chưa kể việc dọn dẹp sau khi chia tiền, nhiều lúc còn đau đầu và gây xích mích hơn lúc kiếm tiền. Không phải không ai biết là nên có cơ chế rõ ràng, nhưng tâm lý kiểu ăn chung mâm truyền thống nó lưu cữu trong nhiều thế hệ quá rồi, bây giờ không phải một sớm một chiều mà giải quyết xong được.

Ngay cả đối với việc lớn như khởi nghĩa làm cách mạng cũng thế. Lúc bắt đầu thì chén rượu rót xuống suối tất cả cùng uống, khởi nghĩa thành công thì tranh nhau công, nói xấu nhau, hãm hại nhau. Không có thủ lĩnh khởi nghĩa nào cầm cái được cuộc cách mạnh (kể cả sau khi nó thành công) đến phút cuối cùng được. Làm khởi nghĩa còn bị tâm lý mâm cơm ở chỗ: ăn trông nồi ngồi trông hướng. Cái anh làm chủ mâm, kể cả bữa đó anh ta không tham gia nấu cơm, nhưng cũng phải nhìn anh ấy mà ăn. Rồi nhìn cả những kẻ dưới tay anh ấy. Miếng ngon, mình đáng được ăn, mà không dám gắp, lại phải gắp cho đứa khác. Thậm chí cay hơn, là để nó gắp từ bát mình qua bát nó, mà không nói được gì. Cái bữa ăn mà mọi thứ phơi ra hết thế, lại hóa ra không minh bạch tý nào. Tâm lý sợ thiệt, tâm lý cướp cơm trên cùng một mâm, nó cứ thế mà tồn tại từ thế hệ này qua thế hệ khác.

Bây giờ xã hội khá là văn minh hơn. Đi ăn cơm văn phòng là biết gọi cơm đĩa rồi, ai ăn gì gọi món đấy, ai ăn trong đĩa của người đấy. Đi ăn chung là để cho vui, còn tiền thì tự trả. Mà kể cả có người bao thì người trả tiền cũng ăn đĩa của mình, không gắp được từ đĩa của người được mời. Bắt đầu có tính minh bạch hơn. Nhưng tâm lý mâm cơm của chúng ta chắc còn lâu lắm mới hết được.

Đăng tải tại nhảm, phát triển, sống | Thẻ | 3 bình luận

Hãy gọi điện cho Mẹ

Hồi tôi đi làm ở SG tôi rất ít khi gọi điện thoại về nhà. Có lần bố tôi cắt một bài trên báo ra rồi gửi cho tôi. Đấy là một bài dịch, không có tên tác giả. Tên của bài nó là: Hãy gọi điện cho mẹ.

—————————

Hãy gọi điện cho mẹ

(Lời khuyên của người cha)

Mỗi ngày con nhớ dành lời khen tặng vài ba người.

Mỗi năm ít nhất một lần con hãy chờ xem mặt trời mọc.

Nhìn thẳng vào mắt mọi người.

Nói lời “cảm ơn” càng nhiều càng tốt, cũng vậy, nói lời “làm ơn” càng nhiều càng tốt.

Hãy sống dưới mức con kiếm được. Đối xử với mọi người như con muốn được họ đối xử như thế.

Kết thêm những người bạn mới nhưng trân trọng những người bạn cũ.

Hãy giữ kỹ những điều bí mật.

Con đừng mất thì giờ học các “mánh khóe” doanh nghiệp. Hãy học làm doanh nghiệp chân chính.

Dám chịu nhận những lầm lẫn của mình.

Con hãy can đảm. Dù tự con không được can đảm lắm thì cũng phải tỏ ra can đảm. Người ta không phân biệt một người can đảm và một người tỏ ra can đảm.

Con phải dành thời giờ và tiền bạc làm việc thiện trong cộng đồng.

Đừng bao giờ lường gạt một ai.

Học cách lắng nghe. Cơ hội trong đời nhiều khi gõ cửa nhà con rất khẽ.

Đừng làm cho ai mất hy vọng.

Con đừng cầu mong của cải, mà phải cầu mong có sự khôn ngoan, hiểu biết và lòng dũng cảm.

Đừng hành động khi đang giận dữ.

Con phải giữ tư thế đàng hoàng. Muốn đến một nơinào thì luôn phải có mục đích và sự tự tin rồi hãy đến.

Đừng bao giờ trả công cho ai trước khi họ xong việc.

Hãy sẵn sàng thua một trận đánh để dẫn đến thắng một cuộc chiến.

Đừng bao giờ ngồi lê đôi mach.

Cẩn thận với kẻ nào không còn gì để mất.

Khi gặp một nhiệm vụ khó khăn, con hãy hành động như không thể nào bị thất bại.

Đừng giao du quá rộng. Phải học cách trả lời không một cách lễ phép và dứt khoát.

Đừng mong chờ cuộc đời đối xử sòng phẳng với con.

Đừng đánh giá thấp sức mạnh của sự tha thứ.

Cẩn thận về đồ đạc, quần áo: Nếu định sắm thứ gì trên năm năm thì phải cố gắng sắm thứ tốt nhất có thể được..

Con hãy mạnh dạn trong cuộc sống.

Khi nhìn lại quãng đường đã qua, hãy tiếc những điều chưa làm được, chứ đừng tiếc những điều đã làm xong.

Đừng quan tâm đến bè nhóm. Những ý tưởng mới mẻ, cao thượng và có tác động đến cuộc sống luôn luôn là ý tưởng của những cá nhân biết làm việc.

Khi gặp vấn đề trầm trọng về sức khỏe, hãy nhờ ít nhất ba vị thầy thuốc khác nhau xem xét.

Đừng tập thói trì hoãn công việc. Làm ngay những gì cần làm đúng lúc phải làm.

Đừng sợ phải nói “tôi không biết”

Đừng sợ phải nói “xin lỗi, tôi rất tiếc…”

Hãy ghi sẵn những điều con muốn nói trong đời và thường xuyên tìm cơ hội có thể được để thực hiện.

Hãy gọi điện cho mẹ con.

Đăng tải tại sống | 2 bình luận

Yunus, Giải Nobel và Tài chính Vi mô

“One day our grandchildren will go to museums to see what poverty was like.”
Muhammad Yunus, founder of the Grameen bank, quoted in The Independent 5 May 1996

Yunus là người vừa được giải Nobel hòa bình năm vừa rồi. Thành tích chủ yếu là giảm đói nghèo ở Bangladesh thông qua các khoản tín dụng vi mô (microcredit/microloan) tới người nghèo để giúp họ tự kinh doanh ở dạng hộ gia đình hoặc sản xuất nhỏ (microentrepreneur) với số vốn lưu động nhỏ. Ông Yunus còn gọi cộng đồng doanh nghiệp vi mô này là “social-consciousness-driven entrepreneurs” bởi họ vay tiền theo nhóm, tự giác kiểm soát lẫn nhau về việc trả nợ và lãi vay cũng như không để các cá nhân trong nhóm rơi vào tình trạng hoạt động sản xuất kinh doanh kém hiệu quả.

Bắt đầu bằng thử nghiệm nhỏ (bỏ 27 dollar tiền túi cho 42 hộ gia đình nghèo vay) thành công, Yunus đã thành lập ngân hàng Grameen. Hiện nay ngân hàng này có tới 2100 chi nhánh.

Tuy nhiên, câu phát biểu được trích dẫn phía trên của Yanus là một câu nói có tính chất lạc quan tếu bởi bản chất của microfinance/microcredit chỉ đủ biến nó thành một công cụ mạnh giúp người dân nghèo thoát khỏi cảnh nghèo chứ không phải là công cụ phát triển để xóa đói nghèo.

Tín dụng cho người nghèo theo quan điểm cũ:

Đây là dịch vụ tài chính có tính chất từ thiện, do chính phủ hay các tổ chức xã hội tài trợ. Ở Châu Âu tín dụng cho người nghèo có từ thế kỷ 19. Thời WWI thì ở Đức có tới 1.4 triệu người nghèo hưởng lợi từ dịch vụ tài chính này. Ở Ấn Độ thì con số này là 9 triệu vào năm 1946.

Thực tế cho thấy chính phủ phải bỏ tiền rất nhiều vào dịch vụ tài chính này do: chi phí giao dịch cực cao do nhiều lý do khác nhau. Ví dụ như địa bàn rộng (Mekong delta), phải quản lý quá nhiều khoản vay nhỏ, phải có tí đút lót quà cáp cho cán bộ tín dụng thì mới được vay nhanh và nhiều), tỷ lệ thu hồi nợ cực thấp (18% ở Bangladesh, 41% ở Ấn Độ, ở VN thì không rõ).

Đằng sau dịch vụ tài chính cho người nghèo như trên là các quan niệm lạc hậu:

+ Kinh doanh tài chính: tín dụng cho người nghèo không có khả năng sinh lời

+ Phương pháp giải quyết vấn đề: coi người nghèo là vấn đề mà chính phủ phải ra tay giải quyết.

+ Chi phí quản lý cao: cái này thì hồi xưa chưa có IT thì công nhận cao thật.

+ Người nghèo thì ngu dốt, đưa tiền thì cũng tiêu xài hết, tín dụng mà làm gì.

Từ đây đưa ra các kết luận có tính chất man rợ:

+ Người nghèo như củ khoai. Cách tốt nhất giúp họ là cai trị họ theo kiểu quân phiệt gia trưởng.

+ Dân chủ với người nghèo là không tốt. Cho họ dân chủ (quyền tự quyết cho cuộc sống của họ) tức là thả họ trôi vào ngưỡng chết đói.

+ Người nghèo sẽ mãi mãi nghèo.

Tín dụng cho người nghèo theo quan điểm mới:

Việc ngân hàng Grameen của Yunus ra đời ở Bangladesh đã làm thay đổi hoàn toàn quan niệm tín dụng cho người nghèo. Về mặt bản chất, tín dụng cho người nghèo theo quan điểm mới là:

+ Người nghèo quá nhiều (hàng tỷ). Họ vừa là vấn đề phải giải quyết, họ cũng chính là phương tiện giải quyết vấn đề. Hay nói cách khác, họ phải tự giúp họ.

+ Người nghèo, nếu có cơ hội làm ra tiền, sẽ thanh toán nợ (tất nhiên tâm lý xù nợ ở người nghèo là có, nhưng sẽ có cách kiểm soát).

+ Tài chính vi mô (microfinance) sẽ là trung gian tài chính để đưa vốn đến người nghèo.

Và với vai trò trung gian này, tín dụng vi mô phải là dịch vụ tài chính có sinh lời, chứ không phải là làm từ thiện. Ngoài ra tín dụng vi mô nên là tư nhân, tránh sử dụng trợ giá của nhà nước để không sa vào họat động kém hiệu quả do tham nhũng, cho vay nhầm đối tượng để hưởng chênh lệch lãi suất.

Chính vì quan điểm mới có tính nhân bản cao hơn mà các tổ chức tín dụng vi mô bị các tổ chức cực đoan tấn công. Các chi nhánh của Grameen bị các tổ chức hồi giáo đặt bom (vì đã cho phụ nữ vay tiền để họ tự lập), các cán bộ tín dụng ở Ấn Độ bị tấn công, các chi nhánh tín dụng vi mô ở Nepal bị cướp. Đặc biệt bọn buôn ma túy cố gắng tàn phá hệ thống tín dụng vi mô vì chúng sợ người nghèo tự sống được sẽ không tham gia vào hệ thống trồng và vận chuyển ma túy.

Phương pháp tính:

+ Phân người vay thành hai nhóm rõ ràng: nhóm đầu tư rủi ro cao và nhóm đầu tư an toàn. Nhìn từ phía tổ chức tín dụng thì không phân biệt được ai là nhóm nào. Nhưng từ phía người đi vay thì họ biết ai giống mình và ai khác mình (tức là ai thuộc nhóm nào).

+ Sẽ không cho vay theo cá nhân mà vay theo nhóm (cluster). Lãi suất như sau: Nếu cả nhóm thành công thì trả lãi vay r*, nếu cả nhóm thất bại thì không phải trả lãi vay, nếu có người thành công có người thất bại thì người thành công trả một khoản c* gọi là khoản đồng trách nhiệm (ở đây c* có vai trò trói các thành viên vào để nâng đỡ nhau)

+ Có một vài công thức simple ở đây, đại khái là có tí xác suất, tính toán một hồi sẽ ra được r* và c* hợp lý. (c* của nhóm rủi ro > c* của nhóm an toàn)

+ Với r* và c* hợp lý thì: khi đi vay, các nhóm kinh doanh an toàn sẽ hội với nhau để cùng đi vay, các nhóm liều lĩnh cũng hội với nhau để đi vay.

+ Như vậy tuy ngân hàng không phân biệt đối xử về giá (lãi suất) với người vay, nhưng tự động người vay sẽ phân nhóm.

Phương pháp thực hiện

a. Cho vay theo nhóm (group lending):

+ Các cá nhân tự tìm đến nhau theo nhóm. Tự giám sát nhau.

+ Một phần của nhóm được vay trước, sau đó số các thành viên được vay tăng dần.

+ Nếu một người không trả, cả nhóm phải trả hộ (chính là phần c*)

+ Làm việc với tổ chức tín dụng theo nhóm, chi phí giao dịch và quản lý giảm

b. Vay tăng dần (progressive lending, step lending)

+ Lúc đầu cho vay chút chút, sau tăng dần.

+ Thời gian đáo hạn lúc đầu ngắn, sau dài ra.

(Như vậy sẽ phân lọai được những nhóm thanh toán đúng hạn, nhóm này sẽ có credit line tăng lên, tức là hạn mức vay tăng dần lên)

c. Thanh toán theo kỳ (regular repayment)

+ Để monitor người vay trả nợ đúng hạn hay không. Nếu sai hạn tức là có vấn đề và alert ngay.

+ Điều chỉnh lịch thanh toán theo mùa: hộ kinh doanh cá thể nghèo thường là chăn nuôi, làm đồ thủ công, gia công … nên tính chất mùa vụ rất cao.

d. Tài sản thế chấp: Không yêu cầu. Chỉ cần người vay có một số điều kiện nào đó vừa phải, ví dụ có ruộng, hay có nghề truyền thống.

Thực Tế:

Trên thực tế, Grameen làm ăn có lợi nhuận và phát triển liên tục (hiện có tới 2100 chi nhánh). Lãi suất của Grameen cũng khá cao chứ không thấp như người ta suy đoán. Ngân hàng này sử dụng các mẹo nhỏ về tính toán lãi suất và thời gian trả (theo kiểu installment) để tăng lãi suất hiệu dụng mà người vay không bị tâm lý là đang vay với lãi suất cao.

Tác động và Hiệu quả

Người vay của Grameen có tới 97% là phụ nữ, tỷ lệ trả nợ rất cao (98%). Lý do cũng không phải đơn giản là phụ nữ ít trốn nợ hơn mà là do họ được gia đình cử đi vay và đứng sau họ (lao động để trả nợ) chính là chồng và con họ. Tác động xấu của việc này là nhiều trường hợp hộ sản xuất nhỏ đã phải cho con nghỉ học để ở nhà làm thêm.

Tín dụng vi mô cũng làm tăng chi tiêu gia đình. Các khoản vay cho kinh doanh đôi khi lại được dùng để tăng chi tiêu. Ở tỷ lệ nào đó việc fungibility như vậy là tích cực (tăng mức sống). Nhưng nếu chi tiêu cao quá thì tức là hộ gia đình đã tăng chi tiêu hiện tại và cắt giảm chi tiêu tương lai. Thậm chí cụt vốn kinh doanh. Trong một số trường hợp khác nữa thì vay nợ tín dụng lại được dùng để làm gối đầu họăc trả nhanh cho các khoản vay khác giống như chơi họ (hụi) hay cầm đồ ở Việt nam.

Tín dụng vi mô còn có tác động tích cực đến việc kích thích năng khiếu kinh doanh nhỏ (microentrepreneur) của người vay, đặc biệt là phụ nữ. Để sử dụng vốn vay thành công, tự thân người vay phải tìm tòi cách tính toán đồng tiền cho hiệu quả, nâng cao các kỹ năng quản sản xuất hộ gia đình (chăn nuôi, làm hàng thủ công, gia công), các kỹ năng bán hàng (tiếp thị, mở rộng quan hệ ra vùng xung quanh hoặc vùng xa). Tuy nhiên cho đến nay các tác động này cũng rất giới hạn bởi năng suất và công nghệ của các hộ kinh doanh chỉ ở mức thấp do họ chỉ chăn nuôi và làm thủ công.

Bên cạnh đó nghề thủ công truyền thống lại hay có tính địa phương nên nếu tất cả cùng “thấy ăn khoai cũng vác mai đi đào” sẽ xảy ra cạnh tranh méo mó, dẫn đến sụp đổ cả làng nghề (như Bát Tràng). Bản thân sản phẩm của các hộ gia đình cũng bị giới hạn ở chất lượng và tính đa dạng cũng như khả năng (kỹ năng) thực của người dân cũng rất giới hạn. Tổ chức Craftlink ở VN trước đây đưa cả designer Tây đến các vùng làng nghề của người dân tộc để tạo mẫu cho sản phẩm của chính người địa phương, sau đó còn đưa cả người dân tộc lên Hà nội tổ chức hội chợ, phân phối hàng cho các khu phố cổ bán cho Tây. Đến nay hiệu quả của họat động này cũng không tốt như mong muốn khi mà Tây rút đi để người dân tộc tự làm.

Đối tượng hưởng lợi từ tín dụng vi mô cũng không phải là những người nghèo nhất, mà là những người nghèo vừa vừa. Bởi do các khoản vay không cần thế chấp nên các hộ có tí tài sản (có cái vườn, có cái ao, có mẩu ruộng) mới được vay. Người vay thành công với vốn vay cũng phải là những người có tí kỹ năng và có tí máu doanh nghiệp. Các khu vực mà có người được vay tín dụng vi mô cũng là các khu có điều kiện giao thương tốt. Các khu vực cách trở núi non thì đương nhiên vẫn là những người nghèo nhất.

Quan trọng nhất là tín dụng vi mô chỉ giúp người nghèo vừa vừa bớt nghèo đi, tự chủ được cuộc sống của mình mà không sợ rơi vào ngưỡng chết đói. Nó không phải là công cụ xóa đói nghèo thực sự mạnh và có tác động đến nền kinh tế của các nước thứ ba. Nhưng nó giúp người nghèo biết được quyền làm người tự do, không quá phụ thuộc vào giới buôn ma túy hay dựa vào tiền xóa đói giảm nghèo của chính phủ. Nó cũng là động lực để người nghèo, đặc biệt là phụ nữ nghèo chịu khó học hỏi (kể cả là home-schooling) và phát huy các kỹ năng tiềm ẩn của mình. Riêng đối với phụ nữ thì nó còn là công cụ tạo ra bình đẳng giới nữa.

Đăng tải tại phát triển | 2 bình luận

Đồng Hồ Bưu Điện Bờ Hồ (4)

Bộ điều khiển

Bộ điều khiển gồm có: hệ thống giám sát thời gian. Hệ thống này hoàn toàn chạy bằng điện và chỉnh bằng các công tác và chiết áp. Bốn đồng hồ trên nóc nhà tương ứng với 4 đồng hồ nhỏ nằm trên mặt bộ điều khiển. Cái nào trên nóc nhà chạy sai (nhanh và chậm) thì ở dưới biết ngay và có thể chỉnh lại bằng cách cấp thêm xung nếu chạy chậm và bớt xung nếu chạy nhanh.

Bộ điều khiển gồm có: hệ thống giám sát thời gian. Hệ thống này hoàn toàn chạy bằng điện và chỉnh bằng các công tác và chiết áp. Bốn đồng hồ trên nóc nhà tương ứng với 4 đồng hồ nhỏ nằm trên mặt bộ điều khiển. Cái nào trên nóc nhà chạy sai (nhanh và chậm) thì ở dưới biết ngay và có thể chỉnh lại bằng cách cấp thêm xung nếu chạy chậm và bớt xung nếu chạy nhanh. Phần giám sát (monitoring) này nếu tìm hiểu kỹ sẽ thấy rất thông minh và tinh xảo, khó có thể mô tả hết ở đây được.

Mỗi khi kim đồng hồ chạy được một vòng, một tín hiệu điều khiển từ bộ điều khiển và phân phối chính sẽ đưa sang Bộ điều khiển Âm thanh. Khi nhận được tín hiệu này bộ điều khiển âm thanh sẽ lấy tín hiệu âm thanh từ Băng từ, khuếch đại nó lên rồi truyền đến Bộ tập trung và điều khiển phụ đặt ngay trong chân tháp đồng hồ. Tín hiệu âm thanh được đưa tới loa phát thanh. Âm thanh phát ra gồm có tiếng chuông đồng hồ và nhạc đồng hồ buổi sáng (là bản nhạc gì thì mọi người biết rồi, giống trên TV hồi trước).

Băng Từ cũng là một thiết bị cơ tinh xảo. Bản nhạc đồn hồ được ghi vào băng từ và họat động như một máy quay băng từ ngày xưa nhà giàu ở HN vẫn có. Chỉ có khác là nó không có cái băng cối quay từ bên nọ qua bên kia mà là một hệ thống trục dẫn để băng từ quay vòng tuần hoàn. Cứ phát hết bản nhạc thì băng quay lại vị trí ban đầu. Cái máy này, rất ngạc nhiên, là vô cùng chính xác. Chạy ròng rã ngần ấy năm mà băng không rão, không co dãn, chất lượng âm thanh cũng không giảm nhiều. Cứ phát hết bản nhạc là băng lại quay về chỗ cũ, không thừa không thiếu.

Sơ lược về đồng hồ Bưu điện Hà nội là như vậy. Hệ thống đồng hồ bưu điện Bờ Hồ trên thực tế còn phức tạp hơn nhiều, nhưng về cơ bản nó họat động như mô tả ở trên. Có lẽ đây là hệ thống đồng hồ cơ điện tinh xảo nhất và lớn nhất ở VN. Hoặc có lẽ là lớn nhất khu vực. Cũng có thể là độc nhất vô nhị cũng nên.

Đăng tải tại đời | Chức năng bình luận bị tắt ở Đồng Hồ Bưu Điện Bờ Hồ (4)

Đồng Hồ Bưu Điện Bờ Hồ (3)

Hệ thống tạo xung chuẩn thời gian để nuôi đồng hồ là hai quả lắc thời gian rất to, được đặt ở tầng trệt của tòa nhà. Quả lắc này là một quả lắc cơ điện có độ chính xác rất cao.

Dao động vĩnh cửu của quả lắc được duy trì bởi một nam châm điện có tác dụng cung cấp thêm động lượng cho quả lắc. Dao động của quả lắc được dùng để tạo ra xung điện với chu kỳ … (lại chưa nói được, hehe) và điện thế n Volt (cũng lại không nói được nữa). Đây chính là Xung thời gian chuẩn. Xung này được đưa đến Bộ điều khiển và phân phối chính đặt ngay cạnh đấy.

Hiện tại phần tạo xung thời gian chuẩn đang họat động không được tốt cho nên đồng hồ thỉnh thoảng chạy sai, lại phải chỉnh lại. Các sai số này không nhiều nhưng phải theo dõi để sai là chỉnh ngay.

Đăng tải tại đời | Chức năng bình luận bị tắt ở Đồng Hồ Bưu Điện Bờ Hồ (3)

Đồng Hồ Bưu Điện Bờ Hồ (2)

Phần hiển thị gồm 4 mặt đồng hồ, mỗi mặt có kích thước 4x4m kể cả phần khung (bằng đá), đặt trên 4 trụ cao 4m, tất cả được bố trí trên một bệ cao 2m có kích thước khoảng 7x7m.

Mỗi mặt đồng hồ, có mặt số, kim giờ (1,2m) và kim phút (1,6m) làm bằng nhựa, bên trong mỗi kim có 04 bóng đèn neon.

Động cơ của 4 mặt đồng hồ là độc lập nhau, gắn ở phía sau mặt đồng hồ, đường kính của động cơ khoảng 80cm. Trục của động cơ là trục quay vô cấp, quay liên tục. Động cơ này nhận xung điện theo chu kỳ “n” giây/lần. Mỗi lần nhận xung trục sẽ tác động vào kim phút và đẩy kim này quay 1/x phút. (n và x không nói ra ở đây được, hehe).

Để chui vào ruột cái đồng hồ trên nóc nhà ta phải leo lên một cái thang sắt. Cảm giác đứng trong lòng đồng hồ, xung quanh là bốn cái động cơ cần mẫn quay, là một cảm giác hết sức thú vị.

Bên ngoài tháp đồng hồ còn một cái thang sắt cổ lỗ sĩ có bánh xe, dùng để leo lên thay bóng đèn trong kim đồng hồ cũng như sửa chữa lau chùi mặt đồng hồ.

Phía dưới bốn mặt đồng hồ là hệ thống loa báo hiệu gồm 9 loa, chia đều cho 4 mặt. Nhạc chào cờ và đổ chuông mà ta nghe thấy là phát từ các loa này ra.

Đăng tải tại đời | Chức năng bình luận bị tắt ở Đồng Hồ Bưu Điện Bờ Hồ (2)

Đồng Hồ Bưu Điện Bờ Hồ (1)

Gần như ai cũng biết tháp đồng hồ trên nóc tòa nhà Bưu điện Bờ Hồ. Cái đồng hồ này không đẹp nhưng lại là một hình ảnh hết sức quen thuộc và gần gũi.

Gần như ai cũng biết cái đồng hồ này nhưng nó ra đời thế nào, họat động ra sao thì không phải ai cũng biết.

Hầu hết các đồng hồ tháp ở Việt nam (Nhà Thờ Lớn Hà Nộ, Nhà Thờ Đức Bà SG, Bưu Điện SG) đều là các đồng hồ cơ (chạy và đổ chuông bằng dây cót) rất xịn của Châu Âu. Riêng đồng hồ bưu điện Bờ Hồ là đồng hồ Trung Quốc, không cổ lắm, và không phải là đồng hồ cơ lên dây cót. Nó là đồng hồ Cơ – Điện.

Cái đồng hồ Bờ Hồ phải gọi là hệ thống chứ không phải là đồng hồ đơn chiếc bởi nó được thiết kế để làm đồng hồ chủ cho toàn bộ hệ thống bưu điện và đồng hồ công cộng ở Hà nội. Hệ thống này cực kỳ thông minh và tinh xảo. Ngoài việc hiển thị giờ trên bốn mặt tháp đồng hồ trên nóc tòa nhà bưu điện, tín hiệu thời gian chuẩn từ đồng hồ bưu điện Bờ Hồ được chuyển đổi thành xung điện DC và chuyển đi 6 khu vực chính của Thủ Đô thông qua 6 tuyến cáp đồng. Tín hiệu thời gian chuẩn này được dùng để chạy các cột đồng hồ công cộng ở ga Hà nội, Chợ Gạo, Bách Hóa Bờ Hồ, Chợ Hôm … và đưa tới các xí nghiệp, cơ quan, và các bưu cục. Thời đó toàn dân sống theo kẻng, oánh kẻng 1 cái là đi ăn, kẻng một cái là đi ngủ (tất nhiên vẫn có người ăn cơm trước kẻng) thì việc thời gian đồng nhất là một việc hết sức có ý nghĩa.

Hệ thống đồng hồ này được chuyên gia Trung Quốc thiết kế và bắt đầu lắp đặt năm 1977. Tới năm 1978 thì do xung đột giữa hai nước, các chuyên gia TQ bỏ về nước. Cán bộ bưu điện Hà nội tiếp quản hệ thống này và hoàn thiện nó rồi đưa vào sử dụng. Hiện nay, vì nhiều lý do khác nhau, toàn bộ hệ thống phân phối xung thời gian khổng lồ này bị thu gọn lại ở mục đích duy nhất là hiển thị thời gian trên bốn mặt đồng hồ tháp. Ở Hà nội bây giờ người ta không còn thấy các cột đồng hồ công cộng nữa.

Người tiếp quản cái đồng hồ Bờ Hồ này là cô Yến. Suốt từ năm 1978 đến lúc về hưu năm 2005 cô Yến gắn bó với cái đồng hồ này bất chấp cơ quan chủ quản thay đổi nhiều lần. Gần đây nhất cơ quan chủ quản của đồng hồ là Công ty viễn thông Hà nội, còn hiện nay là Trung tâm điều hành thông tin.

Đăng tải tại đời | Chức năng bình luận bị tắt ở Đồng Hồ Bưu Điện Bờ Hồ (1)

Gái Nam và Gái Bắc

(Cái này cũng post trên tathy lâu rồi, nhặt lại cho vào blog)

Gái miền nam nó yêu mình, mình là ông chủ. Đúng kiểu xuất giá tòng phu. Mình đi làm vất vả về muộn, say xỉn, nó chạy ra ngọt ngào: anh đi làm về có mệt không. Anh ăn gì, uống gì.

Gái bắc, nó yêu mình, nó sở hữu mình luôn. Đi làm về muộn 15 phút, mặt nó như cái mâm.

Gái nam mình xỉn, nó chăm mình nôn mửa các kiểu
Gái bắc mình xỉn, nó gọi đt cho bạn mình để kiểm tra đi đâu, mình xỉn, nôn mửa, thì kệ mình.

Gái nam nó không đòi hỏi nhiều trách nhiệm. Yêu và cưới tự nhiên như không. Con gái bắc, mình cầm tay nó là nó coi như mình có trách nhiệm với nó cả đời. Thế mới tệ chứ.

Gái miền nam gần như không có khái niệm bình đẳng giới. Gái bắc thì lại bình đẳng quá. Nhiều khi không biết ai là tướng trong gia đình.

Gái bắc mà có chồng tòng teng, nó cắt chim luôn. Vì nó cho rằng chim chồng nó là của nó. Cắt xong rồi ngồi khóc hu hu.
Gái nam mà có chồng tòng teng. Nó đến phang con kia bét nhè luôn. Xong về nhà vẫn thờ chồng như một, chả vấn đề đ’o gì.

Gái bắc mà ko hài lòng về chồng, ví dụ chồng lăng nhăng. Đến cơ quan kể um với chị em đồng nghiệp. Chị em xúm lại “Bỏ mẹ nó đi, cần đ’o gì”. Bình đẳng giới mà
Gái nam thì không có khái niệm không hài lòng về chồng.

Nhưng gái nam, nó là bồ mình, nó là vợ mình, mình phải lo cho nó đến tận răng. Tức là mình làm ăn ngày càng phải tấn tới. Mình sa cơ lỡ vận, nó té mẹ nó luôn.
Gái bắc, mình sa cơ, nó đi bán rau, bán cháo để nuôi mình.

Nhưng tình yêu thường mù quáng. Vậy gái nam gái bắc phân biệt làm gì. Thời buổi giá trị đảo lộn. Yêu được là hạnh phúc lắm rồi. Phân biệt cho vui thôi.

Đăng tải tại nhảm | Thẻ | 25 bình luận