Số phận, số má và số dách

Phần 1: Toán Học

Phần 2: Và Đời Sống

Ai cũng biết, hoặc cứ tưởng là mình biết, số phận là gì. Đại bộ phận dân số thế giới mới nghe đến số má thì đã nhăn mặt như ăn phải ớt. Kể ra cũng hơi tiếc. Còn số dách là gì thì có hỏi đến mấy giáo sư lô đề cũng bốn mươi người may ra có một người biết. Thực ra, không biết số dách cũng không đến nỗi thiệt thòi như không biết số má là gì để mà tránh. Nhưng vì vừa nói chuyện tình đời, bần đạo bèn nghĩ ra hầu chuyện số dách cho các bạn đầu năm giải trí. Nhân tiện cũng xin thuật lại chuyện số má cho bạn nào tủi thân chưa biết số má là gì.

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại nhảm | Thẻ | 5 bình luận

Freakonomics (Kinh Tế Học Hài Hước)

Dưới đây là lời giới thiệu mà 5xu viết cho lần xuất bản thứ hai (tái bản) bản tiếng Việt cuốn Kinh Tế Học Hài Hước (Freakonomics: A Rogue Economist Explores the Hidden Side of Everything) của hai tác giả Steven D. Levitt và Stephen J. Dubner. Bản tiếng Việt do Nguyễn Thị Huyền Trang dịch và Alphabooks xuất bản. Bản tái bản lần này sẽ ra mắt vào cuối tháng 3 tới đây.

Lúc còn thơ ấu chúng ta thường đặt ra vô số câu hỏi về thế giới xung quanh mình. Tại sao có sấm chớp, tại sao có trăng sao, tại sao trái đất quay, tại sao có chiến tranh, tại sao có người giàu người nghèo, tại sao và tại sao.

Những câu hỏi ấy sẽ mất dần đi khi chúng ta trưởng thành, có kiến thức và kinh nghiệm sống. Lúc này các câu hỏi của chúng ta bớt tò mò hơn và thực dụng hơn. Chúng ta bắt đầu tìm hiểu về công việc, tiền lương, lãi suất, nhà đất, chứng khoán và ngoài ra là các câu chuyện trà dư tửu hậu khác.

Nhưng có những người vẫn theo đuổi các câu hỏi tại sao và như thế nào về thế giới xung quanh mình. Họ trở thành những nhà nghiên cứu, những khoa học gia, những chuyên viên công nghệ và cũng có thể là những nghệ sỹ sáng tạo.

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại sách | Thẻ | 9 bình luận

Khắc dấu mạn thuyền

Năm nay Tết Hà Nội rét kéo dài cả chục ngày. Rét căm căm, trời hơi u ám nhưng trong và khô. Một thời tiết hoàn hảo cho những ngày Tết ngoại trừ việc nó kéo dài hơi quá.

Nhưng chỉ hơn một giờ đồng hồ bay về phương nam, là một thời tiết nắng chói chang và khô ráo. Những người Bắc ở Sài Gòn nói ở đây bao lâu rồi mà không thể nào thấy cái Tết ở SG có hương vị Tết. Ấy là vì thiếu cái rét, cái mưa xuân, thiếu cả cái u ám của những ngày cuối đông lạnh lẽo.

Gần 100 năm trước có nhà thơ ngậm ngùi khi Hà Nội phố vắng dần những ông đồ già “bày giấy Tàu mực đỏ, bên phố đông người qua”. Mấy năm gần đây những ông đồ thời internet ngồi bên Văn Miếu, vừa tra từ điển vừa viết chữ thư pháp. Người đi xin chữ đông nghịt, từ sáng đến đêm.

Ngồi cầm cái quạt giấy quạt cho khô chữ vừa xin được, trên vỉa vè, vào sáng xuân gió lạnh và rét căm căm có vẻ như là một thú chơi xuân mới của người Hà Nội. Giống một tiếng vọng nhỏ từ quá khứ an lành dẫu chưa quá xa xôi về hiện tại vốn bề bộn với vô số giá trị mới mà phần nhiều đều không mấy gần gũi với người dân lao động.

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại sống, đạo, đời | Thẻ , , | 3 bình luận

Thứ tư Lễ Tro

Mùng 4 Tết lại đến nơi xưa kia là Tháp Báo Thiên. Nhìn cái miệng giếng đá cổ của Tháp Báo Thiên, một trong bốn An Nam Tứ Đại Khí, nằm chơ vơ trước cây thánh giá, miệng giếng đầy vết chân nến, trong lòng nhiều cảm xúc khó tả. Không hiểu những giáo dân Hà Thành, lúc thắp nên trên miệng giếng, họ có cảm xúc gì, hay chỉ là thắp nến mà thôi. Phía bên kia hàng rào sắt là Đại Chủng Viện Hà Nội lặng lẽ và an bình trong tiết xuân rét ngọt.

***

Hôm trước đã ghé qua Nhà Thờ xem lịch, thấy bảng tin toàn đưa ảnh giáo dân máu me. Thấy rất khó chịu. Tại sao đến giờ này họ vẫn thích “kích động” như vậy. Và kích động như vậy thì kích động được ai và gây khó chịu cho ai. Giống như mấy năm trước vào bệnh viện Đống Đa thăm bà bác ruột nằm hấp hối, phải chịu đựng hàng tiếng đồng hồ tiếng loa tuyên truyền rất thô và bạo lực từ nhà thờ Thái Hà. Rồi chứng kiến giáo dân, toàn phụ nữ miền quê và trẻ em, nheo nhóc trong mưa, đi tụ vạ mà đúng giờ như công nhân xí nghiệp. Các linh mục Hà Nội có lẽ không bao giờ hiểu cái câu “Công giáo trong lòng dân tộc” thực sự có ý nghĩa gì. Càng cực đoan, càng thô bạo, họ lại càng xa dân tộc, ít nhất là xa những người đã có một cuộc sống bình thường trong xã hội, tự họ chuốc lấy sự kỳ thị cho chính mình. Biết rằng thô bạo là cái đáp trả thô bạo, nhưng Chúa hình như có dạy thế đâu.

Chúa cho phép giáo dân nỗ lực làm những gì mà họ muốn đạt được trong đời, bất chấp các quy tắc nếu cần, vì kết cục chỉ có Chúa mới là người phán xét. Triết lý này đã đưa phương tây phát triển vượt trội so với phương đông. Ngay cả Galilei trước Giáo Hội thì đầu hàng nhưng trước Chúa ông vẫn thấy trái đất vẫn quay. Vậy mà ngay ở Hà Nội, nhà thờ vẫn qua mặt chúa phán xét đồng bào của chính mình.

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại đạo | Thẻ | 4 bình luận

Thư phòng Hồ Điệp

Thư phòng Hồ Điệp nằm lưng chừng một con dốc thấp, gần một nhà dòng lớn nơi nuôi các cụ già không có người chăm sóc.

***

Thủ Đức nằm trên một vùng đất gò đồi thấp, có sông, có miệt vườn. Lúc xưa Thủ Đức thuộc Trấn Biên (Biên Hòa) do vua Gia Long thành lập. Sau này người Pháp tách Thủ Đức về thành Gia Định. Gia Định sau này hợp vào Sài Gòn.

Thủ Đức giống hệt các thị trấn nhỏ, lại giống hệt các thành phố vệ tinh của đô thị lớn. Nó có cái chất nửa đô thị nửa tỉnh lẻ. Lại có cái purity của vùng đất rất hiếm người nhập cư lẻ tẻ. Nó có cái thuần chất của cộng đồng dân bản xứ nhiều năm không bị pha trộn, lại điểm pha cái thô kệch của sự chuyển mình do đô thị hóa.

Giống như người Thủ Đức vẫn trêu tôi: “Toàn người bắc di cư, chú xài đỡ”.

***

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại sống | Thẻ | 11 bình luận

Erin Brockovich

Trong cuốn Tư Duy Kinh Tế của Đặng Phong có nói một thời kỳ dài của chúng ta không có Đại học Luật, không có Bộ Tư Pháp.

Tôi lâu lắm không đọc TTVH, hôm trước mua một tờ CN, có nói về sưu tập tranh. Việt Nam có hội họa tính đến nay chưa đuợc 100 năm vậy mà có đến hàng chục nhà sưu tập. Từ hàng khủng như mấy anh được bố truyền nghề lại đến các doanh nhân giàu có bắt đầu mua tranh từ khoảng chục năm nay. Dựa vào bài báo, ước tính, có lẽ phải có đến hơn 1000 bức tranh được coi là đẹp, của danh họa, đang có mặt trong các bộ sưu tập. Đấy là chiến tranh loạn lạc làm mất bớt đi rồi. Chưa kể tranh trong bảo tàng nhà nước.

Thế mới biết dân mình tài thật, khó như hội hoạ mà chưa đến 100 năm đẻ ra cả ngàn tác phẩm lớn. Dễ hơn một chút là thơ, kể từ thời kỳ thơ mới đến giờ, chắc phải có đến 40 triệu người đã làm thơ, trong đó đa phần ở các tổ hưu, danh tác thì chắc là không đếm xuể nên tới nay chưa có nhà sưu tầm thơ nào tên tuổi. Tội phá rừng phần nhiều là do các thi sĩ Vina. May mà giờ có blog để các thi sĩ khoe thơ, chứ không chắc phải chặt hết rừng làm giấy.

Vậy ra dân mình thật là giàu tâm hồn và thẩm mỹ. Nghệ thuật thật công bằng, không bỏ sót một ai.

Còn những thứ khác thì sao?

Hôm trước có gặp một anh bạn Tàu. Anh này trẻ và văn minh, học đại học và thạc sỹ ở Anh, sau đó làm ở Anh 2 năm rồi về làm cho một công ty Trung Quốc. Đi ăn nói chuyện, lúc đầu thì bóng đá sau qua Thiên An Môn. Anh này nói thực ra ở TQ bọn tôi nói chuyện cũng thoải mái rồi, không còn cấm kỵ kiểu Thiên An Môn với Triệu Tử Dương nữa. Tuy nhiên, mặc dù công nhận Thiên An Môn là một big chance mà Trung Quốc đã để hụt, anh này vẫn cho rằng TQ chưa nên dân chủ vì nếu không độc đoán là loạn ngay. Cái này thì nhiều người VN trẻ và học ở tây về cũng nghĩ thế.

Thực ra, cái quan trọng mà những nước lạc hậu cần phải có trước tiên là cái sự công bằng. Cụ thể là công bằng về tiếp cận các dịch vụ xã hội như y tế, giáo dục, cơ hội việc làm, cơ quan pháp lý.

Thử nghĩ mà xem, trẻ con đi học mà bố mẹ xin lòi mắt ra mới được vào trường, thì đến bao giờ mới hiểu được chữ công bằng.

Luật sư của mình chắc hiếm nên chủ yếu đi làm cho tây, cho doanh nghiệp, lo giấy tờ đất, giấy tờ nhà…  Nói chung nghề này hiếm hoi nên luật sư vừa sướng vật chất vừa oách cái tinh thần. Ăn mặc đẹp, ngồi máy lạnh, viết lách văn bản cứ như đúng rồi, nói tiếng Tây thõi lắm. Ngồi sa lông kiếm tiền dễ quá nên chính trị cũng sa lông mà cách mạng cũng bàn giấy.

Giá như có những luật sư, chỉ cần bắt chước phim Mỹ thôi, xuống cộng đồng làm dịch vụ pháp lý giúp dân nghèo. Giúp họ từ viết cái đơn, đến ra tòa tranh biện bảo vệ họ khỏi các chủ doanh nghiệp tham lam, khỏi các dự án bừa bãi, khỏi các nỗi oan sai. Thì dần dần người dân nghèo (đông lắm) họ hiểu thế nào là công bằng, hiểu là ai sinh ra cũng có quyền bình đẳng, hiểu là luật pháp không bỏ quên mình. Nhà nước pháp quyền cần những công dân như thế, chứ công dân không cần pháp quyền mà họ không thể tiếp cận nổi. Nếu các luật sư dám chịu khổ, bỏ văn phòng máy lạnh xuống sống với dân nghèo năm năm, mười năm, giúp họ có được cái lẽ công bằng, thì dân sẽ nuôi họ, bảo vệ họ lúc khó khăn. Cho dù cái cuộc sống ấy hiển nhiên là gian khổ và thiếu thốn, nhưng có ích cho cộng đồng, xã hội, đất nước. Xét cho cùng, sướng và có ích hơn ở trong tù nhiều lắm.

Đăng tải tại đời | Thẻ | 9 bình luận

Đáp Ca

Nghe nói gần Dinh Bảo Đại có quán cafe Cung Tơ lạ lắm. Lạ ở chỗ nếu đến đó vào buổi tối, gặp hôm bà chủ “in the mood” sẽ hát rất hay. Thế nên gần bảy rưỡi tối đã lọ mọ dắt xe máy chạy lên Lê Hồng Phong.

Cái thành phố cao nguyên này hơi nhỏ mà dân tình chạy xe rất nhanh, đi đường mà lớ ngớ ngó nghiêng rất hãi vì xe cộ xẹt qua xẹt lại bất ngờ. Ban ngày trời xanh ngắt như nhìn qua mắt kính phân cực cyan. Bầu trời rất gần mặt đất. Giữa khoảng không mênh mông và ngăn ngắt xanh ấy là gió. Gió rất lộng và khá lạnh. Nhất là khi phải chạy xe tìm đường khi trời đã tối.

Con đường Lê Hồng Phong khá ngắn và dốc. Chạy lên chạy xuống mấy lần không thể tìm ra Cung Tơ. Gọi 1080 hỏi, người ta hỏi lại: “Cung Tơ Chiều phải không, 25K Lê Hồng Phong nhé.”

Thế rồi vẫn không thể tìm ra vì số nhà đến hơn 20 là chấm dứt. Nản quá tính về thì nhìn thấy các chú công an gác cơ quan cảnh sát tư pháp, liền ghé vào hỏi. Ba chú công an thấy hỏi 25K liền chồm hẳn ra khỏi trạm gác: “25K hả, vào nhà ai trong đó, đi thêm đoạn nữa đi. À, đến Cung Tơ Chiều à, thế thì rẽ đường này đi lên Dinh Bảo Đại, đến gần dinh bên tay phải có con dốc, đi lên dốc là tới quán.” Nói xong lại cười rất ngụ ý: “Chỗ nào mà tối nhất là đúng nó đó”

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại đời | Thẻ | 19 bình luận

Ký ức đô thị

Khi người Mỹ quay trở lại Việt Nam họ đã phá bỏ Đại sứ quán cũ của mình trên đường Lê Duẩn, cái sứ quán nổi tiếng với chiến công của biệt động thành 1968 và chiến dịch không vận rút chạy khỏi Sài Gòn năm 1975. Trên nền đất cũ của Đại sứ quán Mỹ lừng danh khi xưa, họ xây Lãnh sự quán mới.

Khi làm Đại lộ Đông tây, chính quyền thành phố đã giải tỏa và phá gần hết bến Bình Đông, cái bến nổi tiếng bên kênh Tàu Hũ, điểm đến cuối của trục giao thông đường thủy từ miền tây lên Chợ Lớn.

Khi Vincom lấy vườn hoa Chi Lăng, họ đã chặt đi những cây xanh cổ thụ đã sống có lẽ hàng trăm năm, ngay trung tâm, để chứng kiến bao sự kiện lịch sử của Sài Gòn.

Có hàng trăm ngàn thay đổi như vậy đã và đang diễn ra trên khắp cơ thể của thành phố này.

Mỗi công trình mới xây, mỗi công dân mới sinh ra, đều là sự một sự bổ sung bản sắc thêm vào substance của thành phố. Substance, như Spinoza định nghĩa, là một cái gì đó ở bên dưới vật chất để rồi dựng nên hình hài và bản sắc của vũ trụ.

Mọi sự thay đổi lớn, như tòa đại sứ, bến Bình Đông, đều xóa đi một hoặc nhiều ký ức của đô thị lớn đã từng có tên là Sài Gòn.

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại sống | Thẻ | 25 bình luận

Sự thờ ơ…Alternative …(p4)

Phần 1: Khởi Thủy Là Lời

Phần 2: Thờ Ơ Đừng Là Bản Năng

Phần 3: Alternative Rock cho Chinese Democracy

Phần 4: Bản kinh kịch “Vua và Tôi” với version Alternative Rock

Câu chuyên Vua và Tôi. Câu chuyện này được nhìn nhận với con mắt của xác suất, có lẽ là rất thú vị, tuy nhiên cách tiếp cận cả ngôn lẫn ngữ bị lạc hậu quá nhiều. Vua sáng tôi hiền vẫn là cách tiếp nhận chính trị khi đặt vua vào vị trí là người anh minh còn quan là người ngoan chỉ có việc làm theo. Cách tiếp cận này không chỉ có màu sắc chính trị mà còn là chính trị phong kiến. Cái tệ nhất của phong kiến là cách tiếp cận tàn nhẫn: dân thì ngu và vua cần anh minh để dẫn dắt dân đen sống cuộc sống thái bình. Với một đám vua sáng tôi hiền thì nhân dân cứ thế mà sống, như cừu vậy, thiên hạ thái bình như giấc mơ của anh hùng thảo khấu Tống Giang.

Nếu tiếp cận một cách khác, ví dụ cách tiếp cận hành động, thì vua có khi chỉ cần hiền mà tôi mới cần sáng. Vì cái người hiền, muốn công bằng cho nhân dân, thì phải làm vua, còn người ra tay hành động dựng nên cái khung để vận hành chủ trương đấy phải là những người sáng.

Quay trở lại Hồ Chí Minh và chính phủ Việt Minh năm 1946. Nếu chịu khó đọc ‘thật kỹ’ lịch sử thời kỳ này ta sẽ thấy đây là năm hào hùng nhất của cuộc cách mạng do Việt Minh lãnh đạo, năm đẹp đẽ nhất của nhân dân, đặc biệt là trí thức và thị dân, và là năm rực sáng nhất của Hồ Chí Minh. Đó là bởi các lãnh tụ Việt Minh chỉ sử dụng chính trị như một lực lượng làm cách mạng, chứ không phải tư tưởng cho một cuộc cách mạng bước ra ánh sáng bằng bản Tuyên Ngôn Độc Lập rộng mở đến như vậy.

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại nhảm | Thẻ | 2 bình luận

Sự thờ ơ…Alternative …(p3)

Phần 1: Khởi Thủy Là Lời

Phần 2: Thờ Ơ Đừng Là Bản Năng

Phần 3: Alternative Rock của Chinese Democracy

“Cái gì kết nối tư duy và ngôn ngữ?” vẫn là một câu hỏi lớn mà triết học hiện đại, trong đó có psycholinguistics, đang hì hục giải quyết.

Frege cho rằng ngữ nghĩa của một từ đều có hai aspect: sense và meaning. Tức là khi người ta đọc hoặc nghe một từ thì trong tâm trí người ta hiện lên cái từ này một phần là do chính từ đó tự thể hiện (referent) và một phần do chính người ta tự cảm nhận bằng trực giác (sense). Điều này sẽ diễn ra ngược lại khi người ta nói hoặc viết ra một từ nào đó.

Ví dụ khi nói “Freedom”.

Hoặc khi viết: “Không có gì quý hơn Độc-Lập, Tự-Do”

Ngày nay ở thành phố người ta ít thấy các tấm pa nô to của nhà nước ghi các khẩu hiệu thúc đẩy người dân phấn đấu có được một cuộc sống công bằng và văn minh. Ở các miền quê thì còn nhiều. Trong các khẩu hiệu đấy có thứ tự: dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Trong đó “giàu” và “mạnh” là các từ đã có nghĩa rõ ràng. Bất cứ người dân nào, chỉ cần không mù chữ, đọc một phát là trong tâm trí của họ hiện ra ngay “giàu” và “mạnh” là như thế nào. Còn những danh từ công bằng, dân chủ, văn minh thì có lẽ cần phải có quá trình, có thể là khá lâu, đễ mỗi người Việt nhìn mặt chữ mà ở trong não hiện ra những khái niệm cụ thể.

Giống như “hôn-nhân” là một từ ai cũng biết nghĩa của nó là gì, nhưng nếu chưa trải qua hôn nhân thì không thực sự hiểu được bản chất của “hôn nhân”. Công bằng, Dân chủ, và cả Văn Minh nữa, cũng là cái mà phải thực sử trải qua mới cảm nhận được chính xác.

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại nhảm | Thẻ | 3 bình luận