Hôm vừa rồi tờ báo điện tử BBC Tiếng Việt có đăng một bài về việc TQ cấm đánh bắt cá ở Biển Đông. Tên bài báo là “Phép thử của TQ”. Theo như bài báo này thì bọn Tàu nó thả phanh cho các diễn đàn và cả báo chí trong nước thể hiện tư tưởng bành trướng, đặc biệt là nhắm vào Việt Nam. Nhiều thông điệp sặc mùi phát xít (đề cao dân tộc Hán, nhu cầu mở rộng không gian sống, sự áp bức của các nước khác với TQ, các vấn đề kinh tế. Y hệt những gì đã xảy ra với nước Đức trước khi Hitler lên nắm quyền:
“Người dân Trung Quốc rất bức xúc và yêu cầu Chính phủ phải có hành động mạnh mẽ hơn. Một số người còn đề xuất rằng để giải quyết vấn đề Nam Hải, Trung Quốc có thể bắt đầu từ Việt Nam, nước có thái độ khiêu khích hơn cả.”
“Trung Quốc cần gấp một chiến thắng để xua đi tình trạng thoái hóa suy đồi và khích lệ người dân.”
“Muốn phát triển Trung Quốc phải mở rộng không gian của mình, tin rằng nếu không có một cuộc chiến tranh cục bộ những nước này tất sẽ trở thành hòn đá cản đường sự phát triển của Trung Quốc”
Đọc mấy cái này với các phát ngôn của Tần Cương có cảm giác là định hướng tuyên truyền trong nước cũng như đối ngoại của TQ đang là hiện nay có vẻ giống như những gì mà Goebbels đã làm trước khi Hitler tiến hành chiến tranh.
Giả sử TQ mà làm phát xít Đức thì Việt Nam sẽ là Áo-Hung, hay là Ba Lan. Chắc chỉ có Bắc Hàn là thích làm Áo – Hung thôi. Việt Nam chắc là Ba Lan hoặc Pháp. Làm Ba Lan thì về sau bị cả hai phe nó giết ngoém hết cả quý tộc elite.
Hay là làm Pháp rồi đợi quân Đồng Minh nhảy vào.
***
Bọn BBC Tiếng Việt phần nhiều bài viết về VN rất là bias với chủ ý đả kích (chính phủ) Việt Nam rất là lộ liễu. Nhưng ít ra nó có tên là BBC Tiếng Việt (thay vì là Việt Ngữ như trước đây). Trong khi đó VTV ngày càng nhiều từ Hán Việt. Hán Việt không phải là xấu, nhiều khi còn là tốt, tuy nhiên lạm dụng thì hài lắm. Ví dụ xưa nay chúng ta vẫn gọi là Nhà Lý, Nhà Trần, Nhà Lê… Thế mà hằng ngày ở VTV1 có 1 cái chương trình sau thời sự và thể thao, nội dung là về 1000 năm Thăng Long. Cái chương trình ấy có tên là Vương Triều Lý. Nghe cứ tưởng phim Tàu.
***
Bắc Hàn giờ còn xé hiệp định, dọa đánh cả Mỹ. Chính phủ Obama tự nhiên hiền dã man, khác hẳn anh Bush da trắng dòng dõi diều hâu xịn. Đại ca của Bắc Hàn là Trung Quốc cũng cà khịa hải quân Mỹ ở biển Đông. Quân Mỹ có vẻ cũng nhịn.
Nói chung chiến tranh tầm cỡ thế giới (nhiều nước đứng ở các phe khác nhau) đều có sự khởi đầu từ các nước mà chính quyền hung tợn, bắt đầu có tiền và tích lũy đủ công nghệ sản xuất, bắt đầu khoe khoang lịch sử văn hóa và bắt đầu muốn thế giới phải đại đồng theo cách của mình (hay nói cách khác là bắt thế giới phải ngưỡng mộ mình theo cách của mình).
***
Nói dại, nếu chiến tranh thế giới thứ 3 nổ ra, thì chính nước khơi chiến chính là Tàu, còn Việt Nam sẽ là nước phải đương đầu trước tiên. Nhưng thế có khi lại hay, quân Đồng Minh kéo vào Việt Nam giúp VN đánh khựa. Không biết lần này Nga có giúp không. Nước Nga của putin thì rõ là cánh hữu suýt cực đoan rồi. Lại là một trong 2 nước đại ca của Bắc Hàn nữa.
Tự nhiên thấy chiến tranh chống Mỹ có những cái lợi lâu dài. Ví dụ có lính Mỹ chết và mất tích, để rồi có MIA. Có MIA thì mới có việc tàu Mỹ tự nhiên được vào biển Đông. Vào rất đúng lúc. Có vẻ như Việt Nam đang nhẫn nhịn. Chứ không phải là sợ. Yếu thế hơn thì phải nhịn thôi. Nhưng không sợ.
***
Kinh tế học đã chứng minh được lợi ích của việc xích lại gần nhau. Ví dụ nhà giàu thì mua đất xây nhà ở cùng khu. Người lạo động có chuyên môn và kỹ năng cao (ví dụ luật sư, hehehe) thì hay di chuyển đến các đô thị lớn hoặc các khu kinh tế lớn để làm việc cùng nhau và hưởng lương cao cùng nhau. Các học giả lớn cũng hay đến làm việc ở các trường đại học lớn, hay các thành phố có nhiều trí thức. Văn nghệ sỹ cũng thế.
Động cơ di chuyển chỗ ở và chỗ làm, học nghề và chọn việc, truy tìm kiến thức có ích và thực dụng… là những động cơ cá nhân. Lợi ích do vậy cũng là cho cá nhân. Nhưng xã hội cũng sẽ được hưởng nếu có định chế tạo môi trường nuôi mầm cho việc nâng cao trình độ lao động.
***
Để xích lại gần nhau, việc đầu tiên là mình phải làm đi theo khẩu hiệu của Lê Nin: vô sản các nước đoàn kết lai.
Công nhân VN, giới chuyên gia VN, đầu tiên phải nâng cao tay nghề, kiến thức, kỹ năng … để dần dần xích lại với người lao động Mỹ, Anh, Pháp.
Dần dần thì các nhà buôn VN cũng xích lại với các nhà buôn Anh Mỹ Pháp. Rồi đến chính phủ xích lại gần nhau. Kiểu như đi học lân la làm quen với bạn giàu rồi chơi với hội nó. Dần dà tuy nước Việt ở xóm nhà nghèo ĐNÁ, nhưng lại chơi toàn với các bạn ở xóm nhà giàu. Cũng đỡ lắm.
***
Real Madrid là câu lạc bộ bóng đá lớn. Vé vào sân đắt, bản quyền truyền hình đắt, áo cầu thủ bán cho fan hâm mộ cũng đắt.
Các trường đại học hàng đầu của Mỹ cái gì cũng đắt. Sinh viên muốn học các trường sang ấy cứ phải è cổ ra mà trả tiền.
Thế nhưng cả Real lẫn các trường đại học kia đều là Phi lợi nhuận (not for profit) cả.
Ở mình cứ nhầm lẫn về từ ngữ. Tưởng phi lợi nhuận là miễn phí. Thực ra chả miễn cái gì, thậm chí còn thu phí đắt lòi. Bản chất phi lợi nhuận là không trả tiền lãi cho cổ đông (không profit). Tiền thu được càng nhiều càng tốt, nhưng là để chi trả nuôi dưỡng nâng cấp cho chính đội bóng (Real Madrid) và Trường Đại Học. Mà chính vì Phi Lợi Nhuận nên những trường như Harvard, Dartmouth… mới xin được endowment hàng nhiều tỷ dollar mỗi năm.
***
Các trường đại học ở VN mình thì rõ là vì lợi nhuận. Trường công cũng vì lợi nhuận (đút túi), trường tư thì rõ là để kiếm chác rồi.
***
Trường đại học mà thế (nữa là các thứ khác), biết đến bao giờ mới có cơ hội xích lại gần các nước giàu đây.
Bạn phải đăng nhập để bình luận.