Quê Ngoại

Hồ Dzếnh, một người Việt gốc Hoa (bố là người Hoa lưu lạc sang miền bắc VN, lấy vợ là người Việt).

Sách ngày xưa hay nói ông là Minh Hương. Một số sách mới hơn (nhưng cũng cách đây cả nửa thế kỷ) thì chú thích Minh Hương là người Việt gốc Hoa.

Hồ Dzếnh viết không nhiều, văn phong không quá nổi bật, nhưng có những đoạn nói về quê hương và phụ nữ Việt Nam lại rất mềm mại và đẹp đẽ.

Hôm nay nhân ngày Lục Tứ (cách người Trung Quốc gọi sự kiện Thiên An Môn – Mùng 4 tháng 6 năm 1989), tôi trích lại mấy đoạn văn mà cách đây hơn 60 năm, một người Việt gốc Hoa đã viết về mẹ và quê ngoại của mình.

***

Hỡi nước Việt Nam! Tôi nghiêng lòng xuống Người, trên những luống cày mà hương thơm còn phảng phất, vì tôi đã từng uống nước và nói tiếng nói của Người, vì tôi đã thề yêu Người trên bậc tuyệt vời của tôn giáo. Trên dải đất súc tích những tinh hoa của văn chương, những công trạng của lịch sử, tôi còn ghi cả những bóng dáng người xưa tôi thương yêu, và trong số những người này, chị Yên tôi là một.

***

Từ bao lâu nay, tôi vẫn tin rằng mẹ tôi sung sướng. Nhiệm vụ một người vợ hiền, mẹ đảm Việt Nam đã được làm trọn vẹn, và danh vọng xứng đáng ấy được lấp lánh ở một chỗ cao quý nhất trong trái tim người. Cái phần thưởng đến với người tuy quá chậm và khó, nhưng chính sự khó và chậm ấy đã khiến tôi yêu mến nước Nam của tôi bằng một tấm lòng trọng đại, một mối tình vô song, nhất là quê hương thứ hai của tôi lại không được huy hoàng rực rỡ!

***

Nhà quê An Nam như một tấm lòng hiền từ rộng mở, nhà quê An Nam niềm nở, thân thiết tiếp đón chúng tôi, vào lúc mà tương lai chỉ là sự mù mịt, còn dĩ vãng thì lưu lại những dấu vết đau lòng. Chúng tôi sống những ngày tàn ở đấy, như nhà ẩn sĩ vui quên những sự bất đắc chí một thời. Cái cảm xúc lần đầu nhận được ở hoàn cảnh, tôi đem hòa nó vào tình yêu thiên nhiên, và tôi khăng khít giữ lấy từng mẩu kỷ niệm của thiếu thời, do đấy, lòng thương sâu xa đất nước Việt Nam.

***

Đăng tải tại sách | 1 bình luận

Làng

Hiền triết làng Mỹ ghé thăm làng Bần.

Sự kiện này gây xôn xao một chút với đám đồ nho, chức sắc và bọn buôn bán vặt hay lên chợ huyện. Bọn mõ làng lần này cũng chịu khó đưa tin quanh các xóm.

Hiền triết thăm làng hai ngày. Lúc chia tay bịn rịn lắm. Phó trưởng thôn cầm tay dẫn ra tận bờ mương quyến luyến. Lúc đứng xa khỏi đám mõ làng, chỉ còn hai người mới hỏi nhỏ: tiên sinh có cảm nhận hay lời khuyên gì cho làng Bần chúng tôi không.

Nhà hiền triết cứ cười cười. Một lúc sau cũng vẫn cười. Rồi vẫn cứ cười và nói: tao biết chúng mày vì sao mũi tẹt rồi. Chúng mày không có thói quen đi trước mở cửa và giữ cho người đi sau. Cửa nó đập vào mặt từ bé, làm gì mũi chả tẹt.

Phó trưởng thôn hơi sững, nhưng cũng rặn một nụ cười: dạ, tiên sinh còn nhận xét gì nữa không? Nhà hiền triết vẫn cười cười: chúng mày toàn cho dân ăn gạo, đi ị vì thế cứ phải nhắm tịt mắt mà rặn, làm gì mà cả làng mắt chả bé tí.

Phó trưởng thôn chừng như hơi mất kiên nhẫn: dạ, chúng tôi muốn hỏi về vĩ mô, vĩ mô như ở bển ấy. Nhà hiền triết tắt cười, bước qua bờ mương, quay lại, thắt cà vạt chỉnh tề rồi hắng giọng nói rất rõ ràng bằng tiếng làng Bần: “Chúng mày đớp ít thôi”.

Hiền triết đi rồi mà giới mõ làng vẫn còn hơi xôn xao, tiếp tục bàn về những gì nhà hiền triết phán như rồng leo ở sân đình. Mấy hôm đầu mõ với đồ nho bàn bạc còn rụt rè lắm. Vì chả lẽ thật thà nói ra rằng thì là nhà hiền triết nói tiếng gì cứ xì xà xì xồ, có ai hiểu gì đâu mà bàn.

Mấy hôm sau có người dịch hộ được cái xì xồ thì vỡ ra, vỗ đùi mình, vỗ đùi thằng hàng xóm: tới đáy rồi, tới đáy rồi, từ mai chỉ có việc thong thả đi bộ leo dốc, có khi phải tăng gấp đôi chi tiêu quỹ làng để mua dăm chai quốc lủi với rượu đế uống vào để leo cho nhanh.

Rồi mấy hôm sau nữa mới vỡ hẳn ra: nhà hiền triết toàn nói chuyện xứ người, còn chuyện làng Bần, nhà hiền triết chả biết gì, chỉ nhớ láng máng là đánh trận giỏi. Mà cứ đợi làng khác đến đánh làng Bần chán rồi lâu lâu mới dám bật lại phát. Rồi cứ tự hào mãi.

Đám mõ làng rộ lên đưa tin về nhà hiền triết mấy hôm, rồi lại trở về con đường làng quen thuộc. Xắp thành hàng đều tăm tắp, đi quanh quanh con đường làng, cùng đều tăm tắp bên phải con đường làng bé xíu. Đi đầu hàng là đại mõ tuổi trạc trung niên, rõ ràng là cụt tay trái, đi dăm bước lại giơ tay phải ra chỉ đường và chém gió.

Tiếng mõ đang đều tăm tắp đột nhiên có tiếng nhị nỉ non chen vào. Nghe kỹ tiếng nhị pha với đọc nhạc rap tiếng làng Tàu. Tiếng đọc rõ dần. Bản nhạc rap có đoạn: Đầm làng mày là của chúng tao. Bùn làng mày là của chúng tao. Sen làng mày cũng là của chúng tao. Cả đoàn mõ sững sờ. Dân làng cũng sững sờ. Thằng mõ chơi nhị hát tiếng tàu hóa ra là người làng Tàu, vào ở nhờ nhà cháu họ của em vợ con nuôi nhà bạn thân trưởng thôn. Rồi nhập hộ khẩu luôn ở đấy.

Cả đoàn mõ nín thở chờ đại mõ đến bạt tai thằng mõ tàu. Đại mõ có nhõn một cánh tay, dồn sức vào mà tát vì có mà vỡ mặt. Chờ mãi mà đại mõ vẫn đứng đầu hàng giơ tay phải chỉ đường rồi chém gió tiếp. Hóa ra đại mõ không chỉ cụt tay trái mà còn bị điếc cả hai tai.

Dân làng Bần ai cũng mắt híp, mũi tẹt. Cả làng ăn ít để nhường cho trưởng phó thôn đớp nhiều. Nói chuyện, khấn vái thắp hương thì cứ xếp hàng đều tăm tắp người nọ sau đít người kia rồi tất cả sau đít một người vừa cụt vừa điếc. Đi riết nên mấy kẻ nhắm mắt mà vẫn dẫn đầu tưởng đâu mình nghĩ gì thì cả làng nghĩ thế. Chuyện mỏ bọ xít ở khu mộ tổ, mấy trưởng họ định lén bán cho làng người, sau lộ ra bị các họ bắt họp lấy ý kiến. Tay đại diện vụ họp họ, quen thói chỉ tay dẫn lối, óc không quen suy nghĩ logic, chưa thèm hỏi ý kiến dân làng, đã bảo với mõ: dân làng đồng lòng bán mỏ.

Mà cái mỏ ấy. cũng có tự đào lên bán được đâu. Phải nhờ cả thằng ăn cướp nó đào giúp.

Đăng tải tại đời | Thẻ | 4 bình luận

Xe Đạp

Jodie Foster có đóng một bộ phim tên là The Brave One. Phim thriller. Trong phim này cô ấy đóng vai một freelancer chuyên kể các câu chuyện đường phố trên radio. Hằng ngày cô ấy đeo một cái túi, đi bộ trên các con phố, rẽ vào các cửa hiệu, rồi đến đài phát thanh. Ở đó có một studio nhỏ và cô sẽ độc thoại kể về các con phố mà mình đã đi bộ qua với những câu chuyện có hồn hoặc gắn với một phần lịch sử của con phố. Cô ấy kể rất hay và ngẫu hứng vì chương trình của cô phát live.

***

Ngày xưa tôi cũng đã từng đi bộ như thế trên các con đường ở quận nhất. Lúc đó đường còn ít xe hơi và vắng. Đi bộ từ nhà văn hóa thanh niên qua đồng khởi. Hay có khi rẽ qua Hàn Thuyên. Có những hôm chui vào thương xá Eden. Có hôm vào bệnh viện nhi đồng xem mấy cái hoa văn bằng sắt của tòa nhà. Có hôm vào bưu điện ngồi xem người ta viết phong bì thuê và ngắm cái quạt trần trên đầu.

Ấy là cái lúc người ta còn rảnh rỗi còn đường phố vẫn còn có hơi thở của chính nó. Mình đi trên nó mà cảm nhận được cái sự sống ấy, bắt mình phải về nhà mà đọc sách xem ngày xưa cái phố ấy thế nào. Cũng không phải là kiến thức gì nhiều hay độc đáo, nhưng đủ để tưởng tượng ra hai cô gái Mỹ, ông nhà báo, và vụ đánh bom trong The Quiet American. Đủ để tưởng tượng ra ông Ẩn hằng ngày đi từ văn phòng của mình qua Gibral. Hay thấy Trịnh Công Sơn hát với Khánh Ly trong sân Văn Khoa buổi tối.

Ở Hà Nội khó đi bộ hơn nhiều. Khu phố cổ bây giờ rất khó đi bộ. Tuy đi vài lần là quen dần với việc lúc đi trên vỉa hè lúc phải xuống lòng đường, nhưng cái sự đi bộ không còn thoải mái nữa. Ngay cả con đường mà ai cũng nghĩ là dễ đi bộ là Tràng Tiền, nay cũng rất khó đi. Khó đi hơn nhiều so với các đường quanh khu đấy. Đi bộ quanh Bờ Hồ hay Hồ Tây thì dễ hơn, nhưng đấy không phải là đi trên phố. Phố là phải có vỉa hè, quán cafe, cửa hàng cửa hiệu, các lối rẽ. Hay có những ngã tư ngã năm đủ lớn để cảm thấy chính mình đi băng qua nó. Nếu thích cảm giác đi bộ qua khoảng trống lớn, có thể đến khu Hoàng Diệu – Vườn Hồng – Lăng Bác. Nhưng phải đi sớm hoặc rất muộn, khi còn chưa có nhiều người ra tập thể dục.

Thực ra vẫn còn nhiều con đường ở Hà Nội đi bộ vẫn thích. Như đường Phan Đình Phùng, Hàng Trống, Tràng Thi. Hay các con đường Trúc Bạch hoặc đường ven hồ tây (Thụy Khuê). Đi bộ mấy con đường này thú vị ở chỗ một bên là đường, một bên là hồ. Mỗi tội đi các con đường này phải chú ý tránh các đội ăn lẩu hoặc các ghế đôi cafe bày chi chít trên vỉa hè. Đường quanh Hồ Gươm mỗi tối cuối tuần là những nơi không nên đi bộ vì cực kỳ đông xe, ô nhiễm tiếng ồn và khói kinh khủng.

Chưa kể là thời tiết. Hà Nội thực ra có cái mùa đông rất hợp với đi bộ. Nhất là những hôm rét ngọt và có nắng vàng. Mặc áo khoác mỏng, đội mũ len, đi găng. Thế là đủ cho một cuộc đi bộ. Nhìn những người đi xe máy mặc một đống áo và đội mũ bảo hiểm, sẽ thấy đi bộ sướng thế nào. Chiều mùa đông đi bộ ra tượng Lê Nin ngồi xem bọn trẻ con nó tập skateboard hoặc nhảy hip-hop, cũng thấy tinh thần trẻ trung nhẹ nhõm. Có khi ngồi xem cả giờ đồng hồ mà không biết.

Nhưng mùa mưa phùn thì thực là bó tay, không thể nào nghĩ đến đi bộ được, vì nó quá tởm. Còn mùa hè thì thôi rồi, chỉ đi độ 15 phút là thè lưỡi thở như cún. Những lúc đó chỉ muốn có xe đạp.

***

Với một cái xe đạp chừng hơn một triệu và một cái headphone, mỗi tối có thể đạp xe lăng quăng chừng hơn một tiếng. Một tiếng đi xe đạp thì được nhiều lắm. Có thể nuốt cả khu Trúc Bạch – Thanh Niên – Thụy Khuê. Hoặc nuốt cả khu Văn Cao, Liễu Giai, hồ Ngọc Khánh tới mấy vòng. Đi xe đạp có cái hay, cái dở so với đi bộ. Cái hay của nó là mát hơn, và không phải canh me đi đến chỗ nào là phải quay về như đi bộ. Nó cũng có cái hay là biết đường nào dốc, đường nào không, ngã tư nào khó qua, ngã tư nào dễ. Nếu đi bộ thì không để ý không nhận ra được. Với những hôm sau khi mưa, hoặc đi buổi tối ở những phố đèn đường không phải chỗ nào cũng sáng thì đi xe đạp sạch chân hơn, không phải ngó nghiêng cẩn thận những quãng tối.

Đăng tải tại sống | Thẻ | Chức năng bình luận bị tắt ở Xe Đạp

Bụi Quá

Dạo này đi nhiều, blog tí nữa thì bi quăng vào sọt rác.

***

Cái ảnh trên chụp ở SG. Bằng điện thoại Nokia. Chụp ở sân một căn nhà nhỏ trên đường Lý Tự Trọng, xéo từ trường Trần Đại Nghĩa qua.

Cái cây Sơ ri trong ảnh chắc thuộc loại cổ thụ hiếm có.

Ông cụ chủ nhà là người bắc. Già lắm rồi. Vào SG từ năm 1954 khi hơn 30 tuổi. Ở căn nhà nhỏ và đẹp ấy suốt từ bấy đến giờ.

 

***

Ngược Lý Tự Trọng lên trung tâm một chút là vườn hoa Chi Lăng. Nay đã bị quây kín để xây dựng cao ốc.

Có lẽ SG là đô thị duy nhất trên thế giới cho phép phá công viên ở ngay downtown để xây cao ốc.

Một tòa nhà mới xây lên, một khoản đầu tư bỏ ra, một loạt nhà thầu có hợp đồng, một đống công ăn việc làm tạo ra.

Thế nhưng cái giá mà đô thị phải trả chính là sự suy thoái đạo đức. Với việc cho phép phá chỗ trồng cây để xây nhà ngay giữa downtown, chính quyền thành phố tự vứt lương tâm và đạo đức của mình xuống cái móng nhà đang được đào bới.

Có những cái sai không bao giờ sửa được.

***

Ở Võ Văn Tần có một hàng sách cũ. Ở đó có bộ Việt Sử của Phạm Văn Sơn. Mặc dù thiếu 2 cuốn nhưng giá vẫn là 3 triệu 3 trăm ngàn. Không đủ tiền đành quay qua bộ Phạm Quỳnh. Cũng không đủ tiền. Đành ôm các cuốn sách lẻ, trong đó có cuốn về kinh tế xã hội thời kỳ phong kiến của Nguyễn Thế Anh. Lại mua được một cuốn của Dostoievski có tên là Đầu Xanh Tuổi Trẻ. Nguyễn Hữu Hiệu viết lời bạt. Lại mua được cả một cuốn của Lỗ Tấn, trong đó có một truyện ngắn có mùi phân tâm và loạn luân, lần đầu tiên đọc. Quái thật.

***.

Cuối cùng vẫn là HN. Dạo này chơi với các em teen nhiều. Lại ngồi vỉa hè phố xá ban đêm. Lại có ảnh chụp bằng di động, hehehe.

***

 

Photobucket

Đăng tải tại Uncategorized | 2 bình luận

Bọn Trẻ Con

Dạo này quá bận đi mất. Vừa chuyển nhà. Vừa đúng lúc cuộc thi iDifferent (cái tôi khác biệt) đi vào vòng chót.

Ngôi nhà của bố mẹ xây năm 1992, còn tôi ở nó thực sự từ năm 2000. Mười bảy năm gia đình sống dưới mái nhà này. Trong đó có 9 năm cuối có tôi mà không có bố tôi.

Dưới mái nhà này có hai đứa trẻ ra đời. Một đứa cháu gái ruột là Phương Cầm. Đứa thứ hai là Giò – Phương Cẩm Sa.

Giò cũng chỉ sống dưới mái nhà này tổng cộng các khoảng thời gian chắc cũng chỉ tầm một năm. Còn thì ở nhà ngoại. Mỗi lần về thăm nhà bố, không lần nào không bắt bố bế lên phòng mẹ, rồi phòng bố. Bây giờ còn có trò dở các đồ cũ ngày xưa của mình ra ngắm nghía rồi bảo: Hồi bé Giò thế này …thế này… Một đứa bé con chưa đến hai tuổi rưỡi mà đã có giọng hoài cổ, kể ra cũng là giống bố.

Mười bảy năm ở một chỗ, đồ đạc chỉ mang về mà ít bỏ đi. Lúc chuyển nhà vừa bán, cho, bỏ đi, mất mấy ngày mới hết. Duy chỉ có cái thư viện mấy ngàn cuốn sách là còn nguyên vẹn. Băng đĩa, tạp chí với báo thì vứt đi không tiếc tay. Có cả báo văn nghệ và văn hóa thế thao từ những năm 8x. Băng cassette có cả AC/DC đi thu ko biết từ đời thủa nào nữa.

Tầng bốn có nuôi con mèo. Giò về chơi có lần nhớ ra, bảo bố bế lên chơi với mèo. Lên tầng 4 có cái sân nhỏ, hôm đó rét ngọt và nắng vàng, Giò chạy tung tăng quên cả mèo. Nhưng mèo thấy tiếng người liền bò từ nóc nhà ra, nhìn xuống. Giò gọi mèo ơi xuống đây. Mèo không xuống. Bố gọi thì mèo xuống ngay. Chẳng qua là có mấy tháng bà nội ốm đi chữa bệnh, bố ở nhà một mình cho mèo ăn nên nó nhớ giọng thôi.

Giò chạy quanh cái cột, mèo nằm dưới chân cột. Giò tóm đuôi mèo, mèo lùi ra, giương mắt tò mò ngắm Giò. Giò chắp tay sau đít đi đi lại lại, nhìn trời rồi độc thoại. “Hôm nay đẹp. Trời xanh mây trắng bay. Con mèo nhà mình nó hiền hiền, không ác. Mắt nó to to”. Nói đến đây lại nhớ ra con mèo, định tóm đuôi nó. Mèo chạy qua sân thượng nhà hàng xóm. Giò thò tay qua với không được, gọi cũng không được. Liền bảo: Về ngay, bố tao gọi.

Quả này thì đúng là ngất hẳn. Cha nào con nấy. Đang lời văn âu yếm bay bổng, đổi ngay qua giọng xã hội đen. Đấy là chưa kể máu mê tốc độ giống bố. Cho ra tượng Lê Nin, thuê cho cái xe máy điện của trẻ con, kiểu scooter, Giò leo lên chạy điên cuồng, tóc bay lung tung, miệng cười toe toét.

Dọn nhà nhiều việc mà vẫn phải đi. Các em thí sinh đã hoàn thành 24 clip ngắn để dự thi. Có nhóm rất cinema như Zipper. Có nhóm tâm lý xã hội như A-bomb. Có nhóm nặng thời trang như La Passione. Có nhóm Mộc làm kiểu quảng cáo du lịch HN cho CNN. Có nhóm làm clip ca nhạc. Có nhóm làm kiểu Hàn Quốc. Có nhóm làm hip-hop, có nhóm làm phim hài như I’S.

Thứ bảy (7/3) là truyền hình trực tiếp lễ trao giải. Phần thời trang, ca nhạc, kịch hài, toàn là do các em tự dựng. Tuần tập 3 buổi. Toàn tập ở tượng Lý Thái Tổ với tượng Lê Nin. Hơn tuần nay mưa suốt, nhìn các em trẻ con đội mưa vẫn tập catwalk với tập hát, chỉ sợ chúng nó ốm. Mà toàn bọn xinh, cả giai lẫn gái, đều rất cao ráo và xinh xắn. Nghe nói có khá nhiều đứa là hot boy với hot girl của Hà Nội.

Link xem các “tác phẩm” clip ở đây. Ai rảnh vào xem cho vui.

Ảnh trên là ảnh một thí sinh tên Bống, sinh 1990.

Đăng tải tại Uncategorized | Chức năng bình luận bị tắt ở Bọn Trẻ Con

Entry for February 17, 2009

Nhân dịp báo HNM cho đăng bài ca ngợi tướng Hứa Thế Hữu của khựa đểu, tính viết một bài phân tích nhỏ nhỏ rằng thì tại sao nhà Nguyễn muốn li khai, rằng thì tại sao kinh đô không còn ở Thăng Long nữa, rằng thì tại sao chỉ có Lê Duẩn là look-down khựa và nung nấu ý đồ lấy lại Hoàng Sa.

Nhưng mà thôi, đến Hứa Thế Hữu là người đánh Hoàng Sa năm 1974 và đánh biên giới phía bắc năm 1979 (đúng này này 17 tháng 2) mà còn được tòa soạn báo nằm cách Hồ Gươm có một tầm nhổ nước bọt họ ca ngợi thì còn gì để mà nói nữa.

Vả lại cũng hơi bận nữa.

Cuộc thi iDifferent đã đi vào vòng chung kết. Vòng loại được tổ chức voting để chọn 20 đội vào nên đã gây ra nhiều chuyện buồn vui cho các thí sinh. Có những nhóm bị ghét, hay làm bài xấu mà vẫn được vào (tức là có nhóm đẹp bị out) nên gây ra nhiều bức xúc nho nhỏ. Nhưng qua đó các em hiểu được cuộc đời khó khăn và phức tạp thế nào. Nó có nhiều khía cạnh tốt xấu hơn các em nghĩ.

Có một nhóm bị ghét, các nhóm khác người bênh kẻ chê, nhưng đa phần là có thiện ý, chỉ một vài bạn chê bai dìm hàng quá đà. Hôm nay mới làm một bài ngắn ngắn để giải thích thêm cho các em teen về cách tiếp cận những vấn đề bức xúc kiểu như thế.

———-

Các em rồi sẽ lớn lên.

Rồi sẽ đi du học, hoặc đi công tác nước ngoài.

Rồi các em sẽ thấy nước mình nghèo và lạc hậu thế nào.

Rồi các em sẽ thấy nguyên nhân của cái sự nghèo nàn và lạc hậu ấy.

Trong số các nguyên nhân, có cái gọi là Sự Định Kiến.

Định kiến là gì. Định kiến là các suy nghĩ và cách nhìn nhận vấn đề thiên lệch. Ví dụ con nhà giàu là hư hỏng, học dốt. Hoặc con nhà nghèo thì ngoan và học giỏi cũng là định kiến.

Định kiến làm xã hội độc ác và đố kị. Làm con người ta bon chen. Làm con người ta nhỏ nhen. Làm con người ta thay vì tự mình vượt lên trên, thì lại đi ngáng chân những ai hơn mình. Những cái đó làm đất nước mãi nghèo nàn và lạc hậu.

Các em còn trẻ, hãy tập cho mình có một đầu óc cởi mở, không đố kị, không ghanh ghét.

Đặc biệt là các bạn gái. Con gái cần nhất là vị tha. Và vị tha là cái rất khó để có được.

Cảm ơn các em đã đọc cái post này.

Xu béo

(Ảnh trên là ảnh dự thi của nhóm LA)

Đăng tải tại sống, đời | 1 bình luận

Xin Chữ

Lần đầu tiên tôi ‘xin chữ’ cách đây cũng khá nhiều năm.

Năm đấy công ty tôi làm year-end party ở khách sạn Hilton, sếp bảo ngoài các activities cho một event bình thường thì các em nghĩ thêm cái gì hay hay tặng khách lúc họ về. Chúng tôi nghĩ ra quà tặng khách là “ông đồ tặng chữ”. Giấy và ống quyển đặt người Hoa ở quận 5 gửi ra. Ông đồ thì … thuê ở Bà Triệu. Tiệc cuối năm diễn ra vui vẻ người mẫu của Elite lượn như đèn cù, khách của cty có nhiều người là ca sỹ, hơn một nửa Divas của cái nước này có mặt, cũng lên sân khấu hát. Tiệc được chừng một nửa thì các “ông đồ” bắt đầu kê chõng và rải chiếu ngồi dọc hành lang phía ngoài phòng tiệc.

Khách khứa bắt đầu bỏ chân dài và đèn màu xúm lại, lúc đầu là tò mò, sau thấy các việc xin chữ (lúc đó chưa cái mốt đi xin chữ đầu năm như bây giờ) cũng khá là thú vị và văn hóa.

Khách xin chữ linh tinh, các ông đồ xin chữ gì cho chữ ấy. Tình cờ hôm ấy có một nhà sử học, hình như là Lê Văn Lan, cũng có mặt. Ông này không xin chữ mà tư vấn cho mọi người nên xin chữ gì. Hóa ra cái việc xin chữ cũng có một vài nguyên tắc nho nhỏ nên và không nên.

Cuối buổi giấy thửa ở SG ra hết sạch vì khách khứa xin hăng quá. Phải chạy đi mua thêm giấy dó về để viết.

Tôi xin cho mình một chữ Minh. Dựa neo mấy nguyên tắc vừa học lóm được.

Bẵng đi nhiều năm, Tết này, mùng 4, lại vô tình có duyên mà xin được chữ. Mà lại là thư pháp, Đại Tự đàng hoàng.

Tối mùng 4 hẹn bạn ở Polite Bar. Hình như Tết ít chỗ mở cửa nên hơn 8pm mà quán đã đông nghịt. Ngồi một lúc chán lại rủ nhau ra đường. Nhớ ra năm nay ở Văn Miếu người ta dựng booth và kê bàn dọc vỉa hè để làm phố “Ông Đồ”. Có căng biển đề “Phố Ông Đồ” đàng hoàng. Một dạng hội chợ triển lãm bán hàng tồn kho giá rẻ. Chỉ khác lần này là bán chữ.

Chạy qua phố ông đồ thấy nhiều “gian hàng” đang lục tục dọn dẹp, chắc bán hết chữ, hoặc có khi ế quá cũng nên. Nhìn lộn xộn đâm lại không muốn vào. Nhìn qua bên kia đường lại thấy có một ông đồ khác trải thảm đỏ và chõng tre trên vỉa hè, đèn đóm sáng sủa, lại đông người, liền phi xe thẳng lên vỉa hè đỗ lại. Lúc đó trong người có tí cồn nên hăng hái vui vẻ lắm, rẽ đám đông vào rất bất lịch sự.

Cái chõng tre bày giấy dó để viết chữ không có ai ngồi. Cái chõng để bút nghiên cũng không có ai. Còn đằng sau cái chõng để điếu bát và trà nước thì có một thanh niên nhỏ con, mắt sáng, gày gò, mặc áo vest đen, đầu trọc lốc, đang ngồi uống rượu. Đấy chính là “ông đồ”.

Tự nhiên bắt được sóng với ông đồ, tôi bật não và miệng tán láo rất chi là vui vẻ. Rượu của ông đồ mà tôi tự rót rồi mời ông đồ cạn chén như là nhà mình. Ông đồ bảo xin chữ gì. Tôi bảo xin chữ Minh một lần rồi mà vẫn thấy ngu, vẫn sai lầm nhiều. Ông đồ bảo: Tôi thấy mặt ông thừa chữ Minh rồi (hehehehe, cái này khiêm tốn mà nói là đúng thật). Ông đồ bảo xin chữ gì khác đi. Tôi bảo bó tay, chả biết xin chữ gì. Ông đồ hỏi ngày sinh, hỏi các thứ. Vẫn bó tay không ra chữ.

Thế rồi tôi bảo rằng tôi làm cái gì cũng thế, xuất phát thì toàn cái thú vị mà sau toàn gặp trắc trở, giờ chỉ mong thuận hòa. Ông đồ bảo: “Ông vừa cho tôi chữ rồi đấy. Tôi viết tặng ông chữ Thuận”. Rồi ông đồ hỏi: nhà ông có to không. Tôi mới bảo là đang ở nhà bố mẹ, chưa có nhà riêng. Ông đồ hỏi lại cho rõ, ý là nhà có to để treo chữ to không. Gì chứ để treo chữ to thì thiếu gì chỗ.

Ông đồ đứng dậy chạy về nhà lấy ra một tấm giấy viền vải lụa khổ rất lớn. Phải dẹp cả cái chõng tre ra để trải tấm giấy xuống vỉa hè mới đủ chỗ. Ông lấy 2 viên bi sắt to tướng ra chặn giấy. Phun rượu vào rồi đứng dạng chân cầm bút viết ào một phát. Chưa kịp nhìn thì chữ đã xong. Ông quay lại hỏi: thấy chữ thế nào. Tôi bảo giống thác đổ quá.

Tôi nhặt hai viên bi sắt lên trả ông đồ. Hai viên bi nặng chịch, phải cầm mỗi tay một viên. Thế mà cái ông đồ gày gò bé tí ấy dùng một tay cầm cả hai viên rồi quay cho nó chạy qua các ngón tay như mấy người luyện tay dùng hai viên đá nhỏ. Lúc này tôi mới biết nội công ông đồ này cũng ác.

Rồi tôi xin chữ Trí cho người bạn đi cùng vì bạn này còn đang đi học. Ngồi đợi chữ khô, tôi tiếp khách hộ ông đồ. Dùng kiến thức ít ỏi về thư pháp và óc châm biếm của mình để tư vấn mọi người đến xin chữ. Thú vị nhất là một chị ở Thuốc Bắc xin chữ Tiền viết trên giấy dó màu trắng ngà.

Ra về nhìn lên cái mái hiên di động nơi ông đồ ngồi mới thấy đề tên ông là Đào Thái Hồng Phúc. Về nhà google ra mới biết ông đồ Đào Thái Hồng Phúc thuộc loại có số có má trong làng thư pháp, đã từng đoạt giải tài năng thư pháp trẻ Festival Huế 2004 và là chủ của một hiệu thuốc đông y nho nhỏ.

Và tôi cũng tin rằng ông đồ thư pháp Đào Thái Hồng Phúc cũng rất khoái khi đã viết ra một chữ Thuận đẹp như thế, trên một vỉa hè Hà Nội khấp khểnh như thế, trong một phút ngẫu hứng đêm xuân như thế, để tặng cho một người đàn ông lạ hoắc và lắm mồm là tôi như thế.

Đăng tải tại đời | 1 bình luận

Now and Then

222 magnify
Cái ảnh trên là giảng đường lớn ở 19 Lê Thánh Tông. Đây có lẽ là giảng đường cổ kính và đẹp đẽ nhất Việt Nam.

Mấy hôm rồi tổ chức các lớp học cho các thí sinh iDifferent ở đây nên chạy đi chạy lại suốt. Cũng thấy vui vì các em trẻ mà nghịch. Cũng vui vì sau bao nhiêu năm, lại đặt chân đến chỗ này.

Lần đầu tôi đến đây là năm 1987. Lúc đó học lớp 10 chuyên lý tổng hợp. Cô giáo dạy Hóa là cô Thái từ Khoa Hóa xuống dạy. Lúc đó cô Thái là một cô giáo trẻ và hiện đại. Nói tiếng Anh và ăn mặc trẻ trung. Cô là người xin cho lớp tôi lên khoa hóa thực tập. Đấy là lần đầu tiên trong đời tôi đến cái phòng thí nghiệm hiện đại đến như thế (có lẽ là hiện đại hàng đầu VN thời điểm đó). Lần đầu tiên thấy cân điện tử, lần đầu tiên thấy Natri cháy trên mặt nước.

Mấy năm gần đây đọc tin trên báo, thấy tin về cô Thái. Cô chính là người giảng viên tuyệt thực mấy tuần liền mà báo nói mãi. T.N và TT. đọc báo thấy tin cô giáo cũ liền gọi anh em đi thăm. Nhưng cuối cùng không tổ chức đi thăm được. T.N. bây giờ là xếp cỡ vừa vừa ở Cục Tần Số. Còn T.T. bây giờ là PGD Viettel Telecom.

Khoảng năm 1993 thì Khoa Ngoại Ngữ và Khoa Lý có tổ chức một Câu Lạc Bộ tiếng Anh. Anh Hiếu bên ngoại ngữ làm chủ tịch câu lạc bộ, T. bên khoa lý làm phó. Phần tổ chức câu lạc bộ là anh em khoa lý làm. Câu lạc bộ sinh hoạt tối thứ 6 hàng tuần, ngay ở cái sảnh tròn trước cửa cái giảng đường lớn trong ảnh.

Cái giảng đường đẹp đẽ này ấn tượng với tôi từ khi tôi chưa đặt chân đến. Đó là ấn tượng qua lời kể của thầy Đàm Trung Đồn hoặc thầy Nguyễn Xí. Có lẽ là của thầy Nguyễn Xí. Thầy kể về lần đầu tiên sinh viên từ chiến khu về Hà Nội. Những sinh viên ấy đã xúc động khi về thủ đô, di dép cao su bước trên giảng đường đá hoa sạch bóng của người Pháp.

Tên câu lạc bộ và logo đều là tác phẩm của SB. SB nghĩ ra tên câu lạc bộ là Hi-Club nhưng nói bé quá, tôi to mồm nhắc lại và bị nhầm là tác giả của cái tên này nên được credit mãi. Mấy năm gần đây T vẫn khăng khăng rằng tôi là tác giả của cái tên đấy. Tôi phải đính chính rằng tác giả là SB.

Lúc đó tôi và SB đang làm đề tài khoa học năm thứ 3 đại học ở Phòng vật lý nhiệt độ thấp. Lúc đó phòng này là cái lab hiện đại nhất VN. Do đó nó có máy tính 386 và máy in kim. Hằng tuần tôi và SB in Agenda và Topic của buổi sinh hoạt câu lạc bộ, photo to ra rồi dán ở cổng trường. Ở dưới luôn ký tên là Tom and Huck. Tom là SB còn Huck là tôi.

Cái đề tài khoa học năm thứ 3 này thì đến năm thứ 4 mang đi thi và đoạt giải nhì Vifotec. SB và tôi đi liên hoan bia ngô chùa bộc. Hai thằng uống bia và ăn chim sẻ quay. Con chim bị rơi xuống đất lại nhặt lên ăn tiếp. Năm đó nhóm của Trung bên Kiến Trúc cũng thi và đoạt giải ba. Trong nhóm này có một người sau rất nổi tiếng là Nguyễn Vĩnh Tiến.

Câu lạc bộ Hi-Club tồn tại khá lâu. Thậm chí còn tổ chức cả party Noel. Năm đó SB thiết kế theme là Jurasic Park. Không hiểu sao ở cái thời kỳ mông muội ấy (nghe Pink Floyd phải ra Quang Trung ghi băng, lời thì chép tay) mà SB có thể vẽ 1 cái tranh khủng long màu mè và đẹp đẽ đến như thế.

SB lúc đó chất nghệ nhất lớp. Tóc buộc đằng sau. Quần jeans đục lỗ. Và hằng ngày chăm chỉ đến sớm mở cửa phòng thí nghiệm và đi lấy 2 bình nitơ lỏng to tướng để làm thí nghiệm. Nay SB đã là ‘giáo sư’ đạo mạo, đầu tóc và quần áo chỉnh tề, duy có khuôn mặt vẫn thư sinh như thế. Hiện nay anh dùng điện thoại iPhone và là người dịch Cái Tôi Khác Biệt thành iDifferent.

T. vẫn tiếp tục là người cao nhất và uy tín nhất hội. Nay anh có 1 cty làm TV production to tướng.

Người ở gần 19 Lê Thánh Tông nhất, cách độ 50m, là T.L., nhưng toàn đến muộn. Nay anh là giám đốc của Tinh Vân Media.

V.bi thường xuyên đến Hi-Club muộn, và đi xe máy lên hết cầu thang dốc dẫn vào giảng đường. Xe của anh lúc đó là xe Rebel. Nay anh đi xe Lexus. Anh là nhà tài trợ chính cho cuộc thi iDifferent. Cũng như ngày xưa anh là nhà tài trợ bánh rán và kẹo lạc cho cả lớp Lý.

Còn anh H. là người duy nhất của bên ngoại ngữ mà chơi thân với bên Lý (các bạn còn lại đều là con gái, có bạn đều đặn gửi thư tình bí mật cho SB). Anh H. giờ bán thân cho bọn Nhật.

Tốt nghiệp khoa Lý năm đó có tổ chức ca nhạc ở sân 19 Lê Thánh Tông. Tùng John hôm đó hát một bài của Thanh Tùng. Ban nhạc chơi đêm đó là The Dice. Cuối buổi anh em khoa Lý ào lên sân khấu hát Boulevard. Tôi cướp được micro đúng điệp khúc. Hết bài có một em đeo kính chạy lên, tìm đến tận tôi để tặng hoa. Cho đến giờ vẫn không biết em đấy là ai. Chắc giờ phải mấy con rồi.

Cái giảng đường lớn ở ảnh trên nay có tên là giảng đường Ngụy Như Kontum, tên thầy hiệu trưởng đầu tiên của Đại Học Tổng Hợp. Còn anh T., phó tổng giám đốc VC, người kết nối Kênh14 với iDifferent, có bố là chủ nhiệm khoa Lý, sau này làm hiệu trưởng trường Đại học Tổng hợp.

Trường ĐH Tổng Hợp nay không còn nữa.

Ảnh dưới là hai thí sinh của iDifferent tập diễn ở sân 19 LTT. Đằng sau là vòm kính của cái sảnh giảng đường lớn, nơi cách đây 15 năm chúng tôi có Hi-Club.

 

Photobucket

Đăng tải tại Uncategorized | Chức năng bình luận bị tắt ở Now and Then

Làm Teenager

Làm Teenager magnify
Một tháng nay tạm quên tuổi già đang đến để quay lại làm teen.

Từ một thanh niên ngấp nghé tuổi trung niên, chưa bao giờ sử dụng laptop với chuột quang, bỗng quay đầu về làm nghé.

Quần jeans Espirit và giầy Converse thì lúc nào cũng trên người rồi. Sắm thêm một cái jacket gọn gàng để giấu béo.

Thêm một cái ba lô, một cái laptop Sony Vaio, một máy nghe nhạc Apacer, một máy ảnh số Sony.

Ngồi ở cafe Cộng, em Trâm chạy qua choáng quá, bảo người tiền sử như anh cũng đã dùng laptop. Đến lúc rút quả máy nghe nhạc mp3 màu trắng ra thì em ngất hẳn: teenager thật à. May mà chưa thèm rút máy ảnh ra bấm bấm.

Ban ngày teenager 5xu ngồi ở Cộng, hút Malboro trắng, ăn sữa chua rượu nếp và lướt web.

Tối teenager 5xu ở nhà một mình, rửa bát và giặt quần áo.

Tất cả chỉ để nghĩ ra một cuộc thi rồi triển khai nó. Đấy là một cuộc thi hướng nghiệp, dành cho teen, chủ đề là thời trang. Trong đó các bạn teen sẽ thử sức mình trong môi trường teamwork ở các nghề khác nhau: Manager, Stylist, Photographer và Model.

Đến tối nay, sau 4 ngày công bố, đã có gần 1500 bạn teen (sinh năm 1988-1991) đăng ký. Dự tính sẽ có 2000 bạn tham đủ điều kiện tham gia cuộc thi này. Mấy tuần nữa chạy các lớp đào tạo softskill cho các bạn này chắc mêt với lại chóng mặt. Nhiều bạn xinh hơi quá sức tưởng tượng.

Tên cuộc thi hơi già. “Cái tôi khác biệt“. Nhưng đấy là cái mà 5xu, một fan trung thành của Steve Jobs, muốn các bạn teen thể hiện trong cuộc thi này. Trong một tác phẩm tập thể, bạn vẫn thể hiện được cái tôi của mình.

Cuộc thi vẫn còn dài phía trước. Dù kết thúc thế nào đi chăng nữa, chắc chắn sẽ có nhiều bạn teen đang ngồi trên ghế nhà trường sẽ thể hiện được cái tôi của chính mình.

***

Trong cái mp3 lại có bài Những Ngày Đẹp (Bằng Kiều). Lời bài hát có đoạn:

Nhớ lần đầu tiên em nói

Rằng mình yêu nhau nhé

Trọn đời mãi mãi bên nhau

Cho dù năm tháng với thời gian cuốn trôi

Nhưng sẽ không thể lìa xa

Đăng tải tại Uncategorized | Chức năng bình luận bị tắt ở Làm Teenager

Vĩnh Biệt Những Góc Cũ

Trong mấy tháng gần đây Hà Nội đã lặng lẽ chia tay hai biệt thự thuộc địa thuộc loại to và đẹp nhất của mình.

Biệt Thự thứ nhất nằm ở góc Lý Thường Kiệt – Hàng Bài. Trước đây là Lan Viên. Hiện bây giờ là ground zero.

Biệt Thự thứ hai đẹp và nổi tiếng hơn nhiều. Nó nằm ở góc Lý Thái Tổ và Lê Phụng Hiểu. Góc phố đẹp nhất Hà Nội. Từ đây có thể nhảy lò cò ra Metropole, đi bộ ra nhà kèn, nhìn rõ Bắc Bộ Phủ. Biệt thự này trước đây được biết đến với Âu Lạc Cafe, Divas Cafe, Hà Nội Phố Cafe. Ba quán cafe nổi tiếng nằm ở ba góc của biệt thự. Cách đây gần hai mươi năm ở đó là Blue Bar và MTV. Hiện bây giờ biệt thự này cũng đã trở thành ground zero.

Một nền văn minh mới ra đời là sự chết đi của một nền văn minh cũ.

Một góc còn sót lại của văn minh thuộc địa đã ra đi.

Nhưng chưa thấy nền văn minh mới nào ra đời.

Ground Zero is coming in town!

Merry Xmas!

Đăng tải tại Uncategorized | Chức năng bình luận bị tắt ở Vĩnh Biệt Những Góc Cũ