Nhật Ký Vàng Anh
Part 2.
Lại nói về Lý Thông, bị dì ghẻ xa thải, buồn quá bỏ làng đi hoang. Đi từ sáng đến đêm, lại đến sáng thì khát nước. Gặp một con suối bèn ngồi xổm xuống định vục nước lên uống thì nhìn thấy một lão Nguyên. Lão Nguyên lảm nhảm nói cả đời trong mỗi mình ta đục rồi lấy nước rửa tai. Nước suối đang trong thành đục, Lý Thông cay lắm định đạp lão già lộn cổ, ai ngờ đạp trượt ngã lăn xuống suối biến thành ông lão đánh cá. Ông lão đánh cá lóp ngóp leo lên bờ vớ vẩn lại vớt được con cá vàng. Cá vàng xin lão thả ra đổi lấy một điều ước. Ông lão ước có cái cần câu cơm, xoạch phát biến thành Lao Ái. Từ đấy không bao giờ ngồi xổm được nữa.
Cá vàng lộn xuống suối, quẫy mình biến thành nàng tiên cá. Leo lên bờ, quên mặc áo, đúng hôm gió heo may, ho khụ khụ mấy phát. Bác thợ săn nghe thấy ho mới hỏi sao cổ nàng to thế rồi bờm xơm sờ ngực, tiện tay mổ bụng luôn không thèm đợi trả lời. Lấy trong bụng ra được vợ ông lão đánh cá và siêu mẫu quàng khăn đỏ.
Thợ săn gả vợ ông lão đánh cá cho Ái Thông rồi thả siêu mẫu vào rừng. Siêu mẫu đang đi giày cao gót tự nhiên phải trèo đèo đâm mỏi chân. Vào luôn nhà bảy chú lùn làm giấc. Trưa hôm sau thức dậy tháo khăn đỏ trùm lên đầu thay mũ, ho bảy phát, nhổ bảy bãi nước bọt, dọn cái bảy cái giường rồi ngâm hành với giá đỗ bồi dưỡng bảy chú. Ngâm xong ra đầu hè đứng đợi bảy chú về, trúng gió chết thành hòn Vọng Thất Phu. Đầu vẫn trùm khăn đỏ.
Lại nói về Ái Thông, chê vợ ông lão đánh cá già, bỏ làng về kinh. Đi qua khu rừng nhỏ thấy có căn nhà nhỏ, trong căn nhà nhó có 7 bát rau, liền ngửa cổ ăn sạch. Ăn xong soi gương hỏi: “Gương kia ngự ở trên tường, nước ta ai chọi trên giường như ta?”. Gương cười khẩy bảo: “Thưa Ái Thông, xưa kia chàng chọi nhất làng, ngày nay hàng xóm nhà chàng chọi hơn”. Nói xong gương vỡ thành ngàn mảnh bay đi khắp thế gian găm vào mắt một số hơi lắm anh.
Anh vua đang ôm Tấm nhảy vòng vòng bỗng bị mảnh gương chui vào mắt, đẩy Tấm ra, thái độ rất buồn. Tấm đang nhiên bị đẩy ra, sững người bỗng ngộ ra một số thứ, liền bế bế con vào chùa đưa cho Thị Kính, quay người bỏ hoàng cung đi vào núi. Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy. Mãi sau này kháng chiến thành công mới quay về. Lúc đấy cũng đã già. Anh vua mới nể tình vua cũ bố trí gả cho Ái Thông, lúc này có tí chức trong triều.
Đêm tân hôn Ái Thông ngồi bệt trên phản nhìn xuống hạ thể, rồi nhìn ngọn nến cháy run rẩy, buột miệng tòi ra câu thơ: “Giá một phút huy hoàng rồi chợt tắt. Còn hơn nằm le lói suốt trăm năm!”
Tấm nghe câu thơ, tựa khung cửi, thở dài, hóa thành chim vàng anh, bay đi mất.

Bạn phải đăng nhập để bình luận.