Hoa Hồng Nở Trong Đêm

Nhà thơ thần học Angelus Silesius có một câu thơ nổi tiếng bằng tiếng Đức. Câu thơ này được Jorge Luis Borges dịch ra là “The rose is without explanation. She blooms, because she blooms.”

Câu thơ này cũng được Heidegger nhắc đến trong cuốn “The principle of reason”. Nhờ đó câu thơ này khá nổi tiếng ở Saigon ngày xưa nói chung và trong giới trí thức phật giáo nói riêng. Câu thơ ấy được dịch ra tiếng Việt nhiều khiểu khác nhau, tùy theo văn cảnh, nhưng đại ý là:

“Hoa hồng nở chẳng vì sao”

Hoa hồng nở vì lẽ tự nhiên, không cần ai chiêm ngưỡng, không cần ai thúc giục. Giống như bản chất khách quan của cuộc sống là dòng chảy tự nhiên theo thời gian.

Khi xa nhà người ta thường hay có cảm xúc nhớ về một quãng thời gian đặc biệt nào đó trong năm mỗi khi nghe một bài hát nào đó. Có người nghe “Quán cafe mùa hè” là nhớ những chiều đi chơi với bạn bè ở Hà nội. Có người nghe “Làng lúa làng hoa” là nhớ Tết mưa phùn. Có người nghe “Khúc giao mùa” là nhớ đám cưới bạn mùa thu.

Có những lần tôi nghe Swing Low Sweet Chariot, bản của Clapton hát theo kiểu reggea, tôi nhớ đồng quê. Cái nhạc điệu đung đưa và giọng hát hiền lành của Clapton mang tôi về miền tây, trên chiếc xe thổ mộ bánh gỗ, thong thả chạy trên cánh đồng xanh rộng lớn, rộng đến mức mây trên bầu trời dường như sa xuống ngay trước mặt. Nó đưa tôi về cánh đồng ngoại thành Hà nội, nơi mà cuối thu ta có thể đạp xe lọc cọc một mình trong sương chiều và khói rạ. Nó đưa tôi lên con đò cuối ngày đông, rời bến Thiên Trù một mình trong ánh sáng nhá nhem, nghe tiếng mái chèo thong thả khua nước lạnh.

Một năm trôi qua, có những lúc hối hả gấp gáp, tưởng như không kịp để rồi lỡ bao nhiêu việc, có những lúc lề mề không biết bao giờ mới tiến được lên. Nhưng thời gian, là đại lượng khách quan bậc nhất của tự nhiên, thực ra lúc nào cũng chảy qua đời ta thong thả và đều tăm tắp.

Giá mà ta bước qua được hố thẳm của nhận thức, để đứng trên trục thời gian, nhìn lại bản ngã của chính mình đang hối hả hoặc lười nhác trôi theo cuộc đời, hẳn ta sẽ tiếc nuối lẽ ra mình phải như bông hồng nở mà chẳng vì sao.

Muốn được ngồi đò trên suối vắng
Vươn tay vào không gian tĩnh lặng
Hái bông hồng đang nở trong đêm.

***

Các bài viết trong loạt bài về Thời Gian
1) Deus Sive Natura
2) Con mèo Schrodinger
3) Buổi sáng Heisenberg
4) Hoa hồng nở trong đêm
5) Manifold
6) Phong tục của tình yêu

Đăng tải tại sống | Thẻ | 1 bình luận

Nhớ Tiếng Gà

 Tiếng gà gáy sáng, khi nắng ban mai mới hé vào khung cửa mùa đông, là tiếng gõ cửa của cuộc sống đơn sơ thanh vắng.

Tiếng gà gáy sáng, con này gáy theo con kia, lan đi lan lại giữa những ngôi nhà vườn nằm lặng trong thung lũng buổi sớm.

Tiếng người lớn gọi con dậy đi học.

Tiếng kéo gầu từ giếng sâu.

Tiếng thau nước va vào nhau khe khẽ.

Tiếng thở của chính mình, dài và nhẹ nhàng, cùng làn khói từ miệng thở ra ngoài khung cửa.

*

Tiếng gà gáy, lâu lắm rồi, không mấy ai còn nghe thấy nữa.

Mất hai tiếng đồng hồ đi xe đò buổi tối và nửa tiếng đi bộ để đến được cái nhà trọ nghèo nàn dưới chân núi ấy.

Chỉ để nằm đọc sách trong cái lạnh 6 độ của mùa đông trong nhà trọ tồi tàn chỉ có nhõn cái giường và một cái bàn gỗ.

Và để tiếng gà gáy sáng gọi mình thức giấc đón nắng qua khe núi.

Rồi lại lên xe đò trở về, cho kịp giờ đi làm.

Giữa bao người xuôi ngược xung quanh, có mỗi mình mình, ba lô trên lưng, và tiếng gà gáy sáng bao nhiêu lâu rồi mới thấy.

Đăng tải tại sống | Chức năng bình luận bị tắt ở Nhớ Tiếng Gà

Entry for January 02, 2008

 muốn cưỡi con ngựa hoang

chạy băng qua lũng đá

dừng trên vách tai mèo

phơi mình ra gió buốt

*

nhìn xuống đáy thung sâu

ngước lên trời nắng chói

móc trái tim bốc khói

dang tay mời chim ưng

Đăng tải tại Uncategorized | 1 bình luận

Sa Man Giáo

Sa Man Giáo (Shamanism)

Điều thú vị nhất là có vẻ như thuật ngữ Sa Man có nguồn gốc từ vùng Trung Á thuộc Liên Xô cũ. Đó là vùng đất lanh quanh Mãn Châu Lý, Mông Cỏ, Tây Tạng gì đó có ảnh hưởng nặng của các tín ngưỡng dân gian pha trộn với phật giáo cổ. Danh từ Shaman có được là do từ gốc được Châu Âu nhập khẩu qua nước Nga.

Shaman giáo nghe thì là lạ chứ nó là mẫu số chung văn hóa dân gian có ảnh hưởng nhiều yếu tố tâm linh. Ở Việt Nam mình nó chính là hầu đồng. Và cũng như khu vực chịu ảnh hưởng mật giáo từ thế kỷ 7, 8 như Tây Tạng, Mông Cổ, Phật giáo ở bắc Việt nam cũng chịu ảnh hưởng nhiều của Shaman giáo.

Sở dĩ tự nhiên nói đến cái này vì gần đây tự nhiên đi dự một buổi hầu đồng. Trước nghe nói nhiều rồi, cũng ngó qua loáng thoáng nhiều rồi, biết là nhiều nghệ nhân đã được nhà nước công nhận thay vì bị coi là mê tín dị đoan như trước. Tiếc là các vị được công nhận hoặc là đã khuất hoặc già quá. Còn đám hầu đồng bây giờ đa phần là thương mại hóa (đoán thế).

Để cho dễ hiểu, ai mà đã từng xem phim đọc truyện về dân da đỏ ở Mỹ (ví dụ phim the Missing) sẽ thấy dân da đỏ hay chơi bùa ngải rồi lên đồng gọi hồn gọi hiếc về chữa bệnh.

Nhân tiện, The Missing rất hay, có sự tham gia của hai ngôi sao Cate Blanchet và Tommy Lee Jones. Trong phim này Tommy đóng vai một người da trắng sống chung với dân da đỏ Apache ở biên giới Mexico. Vai diễn của Cate là một người mẹ kiên cường, truy lùng dân da đỏ để cứu con gái. Nhân tiện phát nữa, Cate có một vai quái thủ rất lạ lùng trong Bandits (đóng chung với Bruce Wiliis và Billy Bob Thorntorn).

Shaman giáo là sự kết hợp kỳ lạ giữa đời sống tâm linh và thiên nhiên. Các ông đồng bà cốt là những người làm cầu nối giữa hai thế giới này. Giới tính của họ bởi vậy cũng hơi bị ái nọ ái kia.

Để đi từ thế giới tự nhiên qua thế giới tâm linh thì các ông đồng bà cốt phải tự thôi miên mình để đạt ngưỡng hưng phấn đi mây về gió. Các công cụ hỗ trợ cho việc tự thôi miên này chính là nhạc (ở ta là bộ gõ, đàn nguyệt, hát, kể chuyện do cung văn chơi), khói (ở ta là hương, thuốc lá), trang phục (ở ta thì mỗi giá đồng thay một bộ quần áo, ngồi xem mà đến chóng mặt), múa. Điều kỳ lạ là nếu hầu đồng giỏi thì không chỉ ông đồng bà cốt get high mà đám đệ tử cũng thăng cả, không khí rất chi là phấn khích. Khi lên đồng thì ông đồng bà cốt đứng lên múa rất ác. Lúc thánh thăng xong thì tỏ ra mệt mỏi (hehe, tự thôi miên để get high, lúc xong không mệt mới là lạ).

Shaman giáo nói chung là hao hao giống nhau, được vận dụng vào các việc chữa bệnh (ở ta thì cái này dị đoan rõ, cái gì mà uống bát nước pha tàn hương mà bách bệnh tiêu tan), xin lộc thánh (tiền tài, con cái).

Các thầy Shaman xịn (ông đồng bà cốt xịn) thường là hiểu biết sâu sắc về văn hóa dân gian thông qua các câu truyện truyền thuyết về các vị thần linh và lịch sử tộc người của mình. Ở ta thì toàn các vị hoành tráng, trong đó có nhân vật có thật như Hưng Đạo Vương lẫn nhân vật huyền thọai như Bà Chúa Liễu.

Do Shaman giáo có lịch sử lâu đời. Nó là dòng chảy chung với văn hóa dân gian và là một dòng tín ngưỡng dễ bị lợi dụng. Ở các dân tộc không có ảnh hưởng của một tôn giáo khác thì Shaman có chỗ đứng mạnh mẽ hơn. Giống như ở người Da Đỏ chẳng hạn. Ở Việt Nam thì các dân tộc như Mường, Nùng, Dao hay các dân tộc ở Tây Nguyên đều có các ông như kiểu thầy mo hành lễ cho Shaman giáo.

Văn hóa đi kèm Shaman giáo có ảnh hưởng sâu đậm đến văn hóa dân gian của mỗi dân tộc. Các trường ca Ê Đê hay các áng mo mường dài dằng dặc kể về lịch sử dân tộc là sản phẩm của văn hóa ca ngợi thần thánh tổ tiên của Shaman giáo. Ở bắc bộ nó phát triển hơn, thành âm nhạc đàng hoàng. Ngày xưa vào các ngày sóc vọng, các ông thủ từ thường tổ chức lễ tưởng nhớ các vị thần bảo trợ, trong đó có sử dụng cung văn để hát văn. Hát văn ngày xưathiên về hướng ca ngợi thánh thần và các anh hùng dân tộc. Mỗi giá văn kể chi tiết về một nhân vật nên nó cũng có giá trị của sử liệu. Nó cũng là một hình thức để người nay tỏ lòng biết ơn và nhớ đến người xưa.

Shaman giáo ở Việt Nam, tuy ngày càng bị thương mại hóa (dị đoan hóa) nhưng cũng vẫn là cái phải giữ gìn. Vì đi cùng với nó là văn hóa dân gian, là Thần Giáo của Việt nam (là một thứ đã hòa tan đủ các thứ đạo trên đời, từ đạo lão, phật giáo đến phong thủy, bùa chú trừ tà chữa bệnh, sấm ký).

Đăng tải tại đạo | 1 bình luận

Thơ Phạm Tiến Duật

Nhân việc topic Phạm Tiến Duật ở lven bị đi quá đà (do tôi), tôi xin kể một câu chuyện nhỏ.

Tôi học chuyên tổng hợp, cách đây 20 năm. Lúc đó khối chuyên của bọn tôi chỉ có 3 lớp, mỗi lớp độ 20 học sinh. Giáo viên của khối chỉ có vài thầy cô chuyên trách. Các môn học, đều phải mời giảng viên từ các khoa của đại học tổng hợp về dạy. Trừ môn toán, lý là các thày ruột, còn các môn Sử, Văn, Sinh Vật, Hóa … đều là giảng viên từ các khoa của đại học tổng hợp đến dạy. Thày dạy môn văn là thày Chỉnh. Thày Chỉnh dạy môn văn cho lớp tôi suốt 3 năm.

Thày Chỉnh có lẽ là người yêu thơ. Thày đọc thơ rất hay. Gu thơ của thày cũng khá lạ.

Ngoài việc dạy văn theo giáo trình, thày còn dạy những thứ khác.

Sự kiện Thiên An Môn, xảy ra đúng thời kỳ đó, chúng tôi được biết là do thày Chỉnh kể. Qua lời kể của thày, một đứa trẻ con 15 tuổi nhà quê như tôi, tưởng tượng ra cảnh xe tăng đi trước, xe cứu hỏa đi sau, xịt nước rửa máu và thịt sinh viên trên cái quảng trường khổng lồ mà tới bây giờ tôi vẫn chưa nhìn thấy.

Thày còn kể cho chúng tôi những bộ phim. Trong đó có bộ phim Hà Nội Trong Mắt Ai. Qua lời kể của thày, tôi thấy hội trường Ba Đình trải thảm đỏ, xe Volga đen bóng, và các ông cụ già ăn bánh mì.

Thày đọc thơ Hồ Chí Minh, những bài thơ chúc Tết không vần, bằng giọng đọc vô cùng truyền cảm.

Và đặc biệt là thày đọc những bài thơ “lạ” của Phạm Tiến Duật. Có ba bài thơ ngắn mà tôi rất ấn tượng. Một là bài có cái đoạn nằm ngửa nhớ gì, nằm nghiêng nhớ gì, nằm sấp nhớ gì. Hai là bài ai bẩu nước Lào không có biển. Ba là bài Vòng Trắng.

Hôm nay báo TTVH, trong mục Thơ Chọn, đã làm một việc rất có ý nghĩa. Đó là đăng lại bài thơ bi tráng “Vòng Trắng” trong lúc dùng sa-pô giới thiệu giải thưởng thơ Văn Nghệ 1969-1970 cho chùm thơ 4 bài thơ hùng tráng của Phạm Tiến Duật.

Bài thơ Vòng Trắng rất ngắn. Ra đời năm 1974. Sau đó Phạm Tiến Duật lao đao vì bài thơ này.

Vòng Trắng

Khói bom lên trời thành một cái vòng đen
Trên mặt đất lại sinh bao vòng trắng
Tôi với bạn tôi đi trong im lặng
Cái im lặng bình thường đêm sau chiến tranh

Có mất mát nào lớn bằng cái chết
Khăn tang vòng tròn như một số không
Nhưng bạn ơi, ở bên trong vòng trắng
Là cái đầu bốc lửa ở bên trong

Trước khi đọc bài thơ này cho cả lớp nghe, thày Chỉnh có kể về hoàn cảnh ra đời bài thơ. Đó là một đêm Phạm Tiến Duật và bạn đi thăm một làng bị ném bom. Hình như là một làng ở Hà Đông. Ở đó Phạm Tiến Duật nhìn thấy rất nhiều người chết và rất nhiều người đeo khăn tang màu trắng.

Tôi đã biết thơ của Phạm Tiến Duật như thế, từ khi còn ngây thơ như thế.
Tôi có gặp Phạm Tiến Duật một lần duy nhất. Ở một đám giỗ. Sau khi được giới thiệu 5xu là ai, Phạm Tiến Duật nâng ly bia lên bảo tôi: thế là cháu đây à, đẹp giai nhỉ, nhưng mà hơi nhỏ con.

Quay lại với thơ của Phạm Tiến Duật, tôi cho rằng nhận xét xác đáng nhất về thơ của Phạm Tiến Duật là: “Về thơ, Phạm Tiến Duật ngồi riêng một chiếu”. Câu này hình như của Trần Đăng Khoa. Ba bài thơ tôi nhắc ở trên, quả thật, ngồi riêng một chiếu.

Đăng tải tại đời | Thẻ | 1 bình luận

Gọt Mã Thầy

1.

Mỗi khi buồn người ta thường ngắm hoàng hôn. Hoàng tử Bé nói thế.

Mỗi hoàng hôn vớt đi một nỗi buồn. Mỗi ngày mới mang tới một niềm vui. Nhưng làm sao lấy đi được sự thất vọng. Nhất là khi ta thất vọng với chính cuộc sống của mình. Sự thất vọng, như một con bạch tuộc khổng lồ kéo người ta xuống đáy biển sâu lạnh lẽo. Sâu đến mức người ta không còn thiết đạp chân để ngoi lên thở. Cho dù cái đáy vực sâu ấy, chỉ là cái đi-văng trong phòng khách nhà mình, nơi mình đang nằm để mặc kệ con bạch tuộc nó lôi mình chìm xuống.

Tôi nằm trên cái đi-văng màu mận chín, trong một buổi chiều hè oi ả, nghe Adagietto của Mahler, tự mình đưa đám ma của chính mình trong nghĩa địa san hô dưới đáy đại dương.

Tiếp tục đọc
Đăng tải tại gái | Thẻ | 12 bình luận

Tuổi 21

Cái này post ở tathy quá lâu rồi. Nay copy lại ở đây cho vui.

Tuổi 21 là cái tuổi tầm như em teen teen bây giờ ấy nhỉ. Vậy mà sao khác nhau nhiều quá. Các em teen teen 21 tuổi, mặc áo tắm 2 mảnh bé xíu, người cũng bé xíu nhưng đâu ra đấy, đi bộ lon ton quanh bể bơi không thèm để ý các ánh mắt xung quanh. Quả thật là cuộc sống không ngừng thay đổi. Sợ nhất là đời thay đổi mà mình cứ im im. Sợ nhất nhất là đời thay đổi một đằng, mình thay đổi đằng khác. Cơ mà Yêu nó lại không thế (về bản chất) nhưng lại quá khác về hình thức. Ngày xưa mình 21 tuổi, khó mà tưởng tượng được người yêu mình cũng 21 tuổi dám mặc 2 mảnh lượn giữa bể bơi.

Yêu của cái thời 21 nhẹ nhàng lắm. Cái gì cũng nhẹ nhàng. Ghen tuông thì thoáng qua như mưa bóng mây. Nhớ nhung cũng không cồn cào da diết. Hôn cũng chỉ vừa phải, không ngọt đến mức nát môi. Nước mắt cũng có dăm ba giọt nhưng không mặn đến xót xa. Email thì chả bao giờ vì làm đ’o gì có. Điện thoại thì vừa phải thôi vì bố mẹ soi. May mà thời gian nhiều, toàn đi đến tận nhà nhau.

Yêu của cái thời 21 bay bổng lắm. Nhà của người yêu ở cuối thành phố. Đường xa và ngoằn nghèo. Vừa chạy xe máy vào vừa mở nhạc trong đầu bản The long and winding road. Đến cửa nhà người ta cũng là lúc Paul hát “to your door”.

Yêu của cái thời 21 không biết ga lăng. Không biết những lời có cánh. Không biết cả xin lỗi. Thế nên mọi chuyện cứ đến rồi đi, nhẹ cứ như không. Ngay cả khi người ta đi lấy chồng, mình đi đến ăn, ăn còn hăng hơn người khác.

Yêu của cái thời 21 vô cùng dốt. Bao nhiêu đứa để ý mình mà mình có biết đ’o đâu. Đến lúc nó mở miệng nói ra thì cũng là lúc từ đấy đ’o bao giờ mình gặp lại.

Yêu của cái thời 21 vô cùng thiếu trách nhiệm. Việc khác bao giờ cũng quan trọng hơn. Nhưng bọn con gái thì đ’o lúc nào chúng nó nghĩ như vậy. Chúng nó, vì vậy, đ’o bao giờ làm đàn ông được. Khổ thân cái lũ ngốc ấy.

Yêu đương thời 21 nó là như thế. Nhìn đi nhìn lại đã hơn 10 năm. Kỷ niệm thì càng ngày càng nhiều. Nhưng ngó đi ngó lại, chẳng biết cái nào gây dấu ấn ra sao trong cuộc đời. Thôi đành đợi những thứ mới hơn, để sau này những cái đấy sẽ là kỷ niệm đáng nhớ.

Đăng tải tại gái | 1 bình luận

Đêm Foxy

1. Thời tiết

2. Phi thời tiết

3. Những đêm Rachmaninoff

4.  Đêm Foxy

***

1.

Cậu thanh niên gầy gò đứng sau quầy bar khẽ chỉnh lại cặp kính cận, nhìn tôi rồi nói: “đã đến giờ của anh phải không”.Tôi thường ghé qua quán bar này vào cuối tuần. Con phố nhỏ dài chưa đến ba trăm mét mà có tới gần hai chục cái quán bar xen lẫn các quán cafe. Các quán hầu hết đều nhỏ, tối tăm và mở nhạc rất lớn. Khách tới các quán bar vào cuối tuần chủ yếu là người nước ngoài. Quán mà tôi ưa thích thực ra rất cũ, rất nhỏ, và rất tối. Tôi thích cái quán này vì khách ở đây đa phần là người nước ngoài lớn tuổi và sống ở thành phố này khá lâu. Một vài nhóm thanh niên người Việt cũng thường xuyên ngồi ở đây. Họ hay uống Tequila và chơi cá ngựa.

Tôi thường ngồi trên chiếc ghế gỗ cao ở cuối quầy bar. Tôi thích vị trí này. Từ đây tôi có thể nhìn ra phía cửa ra vào, phía tường gần cửa có treo một cái TV cũ kỹ. Phía trên giá để ly pha rượu, ngay trên đầu chỗ tôi ngồi, là một quả chuông nhỏ. Lắc quả chuông này có nghĩa là mời tất cả những người có mặt trong quán một đồ uống. Tôi chưa bao giờ lắc cái chuông ấy.

Tôi thường rời quán sau một giờ sáng, khi đã uống hết một lon tonic màu vàng. Thực ra tôi uống gin, nhưng hay mua một cả một lon tonic. Khi pha đến ly gin cuối cùng, cậu thanh niên đứng sau quầy bar cũng nói: “đã đến giờ của anh phải không”. Cậu đợi hết bản nhạc đang chơi, thay đĩa, và mở cho tôi nghe bản Little Wings của Jimmy Hendrix.Tôi châm điếu thuốc cuối cùng, uống ly gin tonic cuối cùng, bước chân ra cửa đúng vào lúc bản nhạc chấm dứt.Bước chân ra con phố nhỏ vắng ngắt, sáng sủa, thoáng đãng mát mẻ. Tôi nhắm mắt mấy giây, đợi một đôi cánh vô hình mềm mại, vỗ nhẹ qua vai, rồi bước hẳn xuống lòng đường.

2. Ở bên phía đầu kia của quầy bar là một chỗ ngồi khá khuất. Những người ngồi trên cái ghế gỗ ở phía đầu quầy bar đấy thường có vẻ gì đó xa lạ và côi cút. Người ta chỉ chọn cái ghế khuất khi đi vào quán một mình và không muốn nhìn ai xung quanh. Cái chỗ ngồi côi cút đấy nằm ngay sát tường, cạnh vòi bia tươi và ở ngay dưới cái TV cũ kỹ.

Có những hôm tôi đến quán khi đã quá nửa đêm. Tôi ngồi vào chiếc ghế côi cút, uống bia và hút thuốc. Cái cảm giác tự nhiên mình bị bỏ rơi giữa chốn đông người, cái TV ở trên đầu lảm nhảm những thứ xa lạ, nhưng tiếng lách cách từ bàn billard từ phòng sau của quán lại nghe rất rõ từ cái chỗ ngồi này. Ngồi trên cái ghế gỗ côi cút, tì tay lên mặt quầy bar bằng gỗ cũ kỹ, lắng nghe tiếng lách cách của bàn billard từ xa vọng lại, uống cốc bia tươi vàng ươm và lạnh ngắt. Ngoài kia là phố vắng yên tĩnh. Xung quanh là một thế giới xa lạ. Rất gần ngay bên cạnh mà ồn ào như tít từ xa vọng lại.

Giữa quầy bar và bàn billard là một cái toilet nhỏ. Phía trên bồn cầu có một dòng chữ tiếng Anh có ý nhắc các quý cô dùng xong nhớ dựng cái chỗ ngồi lên để quý ông không làm bẩn. Đã có một thanh niên trẻ ngồi trên cái bồn cầu đấy để cắt tay tự sát. Chị cậu là một dòng sông cũ của tôi. Nhân viên của quán đã phải phá cửa để mang cậu ra. Đêm đấy trời rét căm căm, tôi đang ngủ thì em gọi điện thoại cho tôi đến để đưa cậu về. Tôi mãi mãi không thể hiểu cậu thanh niên 17 tuổi mặt xinh như con gái đấy lại chọn một quán bar cũ kỹ không bao giờ mở nhạc techno để cắt tay.

Chúng tôi ngồi lặng lẽ bên nhau, uống vodka orangina, trên cái bàn nhỏ cạnh cửa sổ nhìn ra đường. Đêm đấy chúng tôi ngủ với nhau, như chưa bao giờ tôi phản bội em, như chưa bao giờ em bỏ tôi đi mãi. Rồi lại chia tay, khi trời chưa kịp sáng, như chưa từng gặp lại.

3.

Người đàn ông gầy gò ngồi trên cái ghế côi cút và uống bia tươi. Cậu thanh niên sau quầy bar bảo tôi người đàn ông đã ngồi như thế suốt một tuần nay. Đến cốc bia tươi thứ năm là anh ta sẽ hát. Mỗi lần là một bài hát cách mạng. Bất chấp lúc đó quán đang mở nhạc gì và xung quanh có những ai.

Tôi đang uống ly gin tonic thứ ba của mình thì cậu thanh niên chuyển nhạc: “Hôm nay em ưu tiên một bản bonus giữa giờ và một đĩa lạc. Hôm nay là sinh nhật em”Cho đến bây giờ tôi vẫn không hiểu tại sao cậu lại tặng tôi bài hát đấy. Tôi chưa kịp nhắp môi vào ly gin để thưởng thức đoạn guitar mở đầu bản Angel của Hendrix thì điện thọai rung. Công an phường gọi tôi đến để đưa em về. Công an phường chỉ cách quán tôi ngồi chừng bốn trăm mét.

Hút hết điều thuốc lá, chưa kịp cảm nhận làn sương đêm thấm qua cái áo mỏng, tôi đã ngồi xuống trước mặt anh công an trực ban.Lại một dòng sông cũ nữa của tôi, ngồi bệt trên vỉa hè trước đồn công an, tóc đầy máu và rượu mạnh. Em đã bước vào tuổi 20 ở một vũ trường nào đó gần đây và bị lôi đến công an phường chỉ mấy phút sau khi bắt đầu ngày đầu tiên của tuổi mới.

Tôi ngồi sát bên em, vỗ nhẹ vào cặp giò dài duỗi ra dưới ánh đèn đường. Tôi không biết phải nói gì với em lúc này. Đã lâu lắm rồi em không trôi qua tôi. Phía bên kia là nhà thờ cũ kỹ. Năm phút đợi taxi dài nhý một đêm không ngủ. Tôi lặng yên ngồi bên em yên lặng, cho đến lúc tôi đọc địa chỉ nhà em cho người lái xe, em mới mấp máy môi nói ðiều gì đó không rõ tiếng.

4.

Tôi quay lại quán đúng lúc người đàn ông cô độc đã uống qua ly thứ năm và bắt đầu hát. Anh tỳ sát vào quầy bar, mắt hướng về phía tầng lửng, giống như ca sỹ đứng trên đấu trường nhìn về phía các vị khách quý tộc. Anh hát to và ngân nga bài Bóng cây Kơ nia. Tiếng hát của anh vừa lạc lõng, vừa bay bổng, trườn lên sự ồn ào của đám đôngvà tiếng nhạc của Rolling Stones. Tiếng hát như một dòng nước kỳ lạ, sáng lên lấp lánh trong quán bar tối tăm, chảy vào bàn billard, chảy qua quầy bar gỗ màu vàng thẫm, chui qua đám khách tây lỗ nhố, rồi vỗ cánh hóa thành con chim ưng lông trắng vỗ cánh bay tuyệt vọng ra phía cửa, nơi tôi đang đứng sững, nhìn đăm đăm vào phía sau vai người đàn ông cô độc. Tất cả, ngọai trừ tiếng hát của anh đang lan tỏa, bỗng nhiên như dừng phắt lại, rồi lùi vào một miền thời gian xa xôi nào đó. Tôi nhìn vào phía sau bờ vai anh. Còn anh nhìn về phía khán giả vô hình. Bàn tay phải vẫn run run cầm ly bia tươi chưa uống hết. Tự nhiên tôi muốn cầm lấy cái ly của anh, ngửa cổ uống một hơi cho hết sạch, uống một hơi cho hết tất cả sự cô đơn đang lặng chảy trên khắp thế gian này. Tôi cầm ly gin tonic đang uống dở bỏ lên trên tầng lửng. Ở đó có một cái bàn nhỏ quay vào tường. Tôi chỉ muốn ngồi trong cái bóng tối u ám để uống thật chậm trong lúc không nghĩ đến bất cứ điều gì.Phía sau lưng tôi là một đám thiếu niên. Cuối tuần nào chúng cũng tụ ở cái tầng lửng của quán bar này để đốt Cointreau và hút cần sa. Những gói cần sa bọc trong giấy báo, giấu ngay dưới viên gạch vỉa hè, chỉ cần đưa tiền cho người giữ xe là chúng có ngay một gói.

Ở dưới quán cậu thanh niên đứng sau quầy bar đã chuyển từ Rolling Stone qua Jimmy Hendrix. Lần này là Foxy Lady. Có người vỗ nhẹ vào vai tôi. Tôi quay lại. Cô bé tây nhỏ con nhất trong đám thiếu niên phía sau tôi đưa cho tôi điếu cần sa đang hút dở. Cô gái này là người quấn thuốc, châm thuốc rồi chuyền tay cho các bạn. Mắt cô đã hơi dại nhưng môi vẫn còn rất đỏ. Ở phía dưới, Hendrix vẫn hát Foxy Lady.

Tôi không thích mùi cần sa, nó quá khét với khứu giác của tôi. Nhưng trong một đêm hè kỳ lạ thế này, tôi không từ chối. Cô gái hỏi tôi bao tuổi. Tôi nói tôi hai tám tuổi và đây là lần đầu tiên hút cần sa. Cô quay lại nói với các bạn mình bằng tiếng Pháp. Cả đám nhìn tôi rồi cười phá lên. Cô quay lại bảo tôi: họ quá ngạc nhiên là hai tám tuổi mới hút cần sa.

Tôi xuống nhà lấy thêm rượu. Đi qua đám trẻ con đã ngà say kia tôi khẽ mỉm cười với chúng. Một cô nhóc để lưng trần chỉ tay vào điếu thuốc chưa châm tôi cầm ở tay rồi chỉ vào miệng mình. Cả đám cười vang. Tôi nhìn thấy cảnh này nhiều rồi nhưng chưa châm thuốc như thế bao giờ. Cô nhóc đốt Cointreau ngay trong miệng mình để tôi cúi xuống châm thuốc lá. Lúc cô ngậm miệng và mỉm cười, lửa xanh và mỏng loang nhẹ khắp khuôn mặt cô. Trong ánh sáng tối tăm của cái tầng lửng thấp tịt ấy, tôi như thấy một làn lửa xanh chảy bên trong cái cổ thanh tú và trong suốt, tỏa vào trong lồng ngực rồi ấp ủ cháy quanh trái tim đang đạp khẽ dưới bộ ngực mới nhú.

5.

Tôi bước ra khỏi quán khi nửa đêm đã qua khá lâu. Người đàn ông cô độc bị khách sạn bên kia đường từ chối. Anh đứng trên vỉa hè, hét như đang khóc về phía sảnh khách sạn. Rồi run rẩy bước xuống đường.

Tôi gọi một cái taxi rồi đẩy anh lên xe. Đôi cánh mỏng của đêm chưa kịp âu yếm vỗ lên vai tôi đã vù bay mất. Một cái gì đó tự nhiên chui vào đóng băng nặng trĩu trong ngực.

Tôi chạy xe chầm chậm trên phố vắng tanh. Đêm nhiều sương và mát lạnh. Điếu cần sa lúc này mới có tác dụng. Tôi biến mất khỏi thực tại, trong một khoảng thời gian rất ngắn khi đang lái xe. Chỉ đến khi thấy ngã năm trước mặt rực sáng, tôi mới chợt nhận ra mình vừa như ngủ rất sâu trong mấy giây, giống con cá heo chợp mắt trên mặt biển. Phải mất thêm mấy giây nữa tôi mới nhận ra cái ngã năm thân quen ấy là chỗ nào bởi trong khoảnh khắc đấy nó bỗng sáng rực, rộng lớn và trống vắng kinh khủng.

Mấy giây sau tôi băng qua ngã năm. Tôi như thấy mình là người duy nhất còn tồn tại trên cõi đời này. Cái khoảng không giữa ngã năm ấy giống như một khoảng không gian hoàn toàn trống rỗng giữa vũ trụ bao la và tăm tối.

Tôi đã băng qua khoảng trống ấy trong một thứ ánh sáng trong vắt và tuyệt đối yên lặng.

*

In series:

1. Thời Tiết
2. Phi Thời Tiết
3. Những Đêm Rachmaninoff
4. Đêm Foxy

5. Gọt Mã Thầy
6. Cô bé thuyền nhân không quay lại
7. Em xóa nó đi, được không?

8. Ba Mùa Yêu

 

Đăng tải tại gái | Thẻ | 5 bình luận

Những đêm Rachmaninoff (tiếp)

8.

Tôi gặp lại em sau nhiều năm xa cách. Ở một chung cư cách ngã tư nhà tôi không đầy 2 cây số. Gọi là ngã tư nhà tôi nhưng thực ra không còn là nhà tôi nữa. Tôi đã quay về thành phố nơi tôi sinh ra. Tôi gặp em trong chuyến đi công tác.Em bất ngờ khi tôi chưa có vợ. Tôi cũng bất ngờ khi em vẫn sống với gia đình. Em khô héo và mệt mỏi khi vẫn nở nụ cười dịu dàng: em sẽ ở giá mà, anh quên rồi sao.Em đến khách sạn ở với tôi. Em vẫn làm đêm như thế.Không còn mặc jupe ngắn và áo sơ mi. Em mặc áo dài màu vàng óng ả. Mỗi lần về là một lần say. Mỗi lần về là cuốn lấy tôi như gió sa mạc băng qua vùng đất ẩm. Cuộc sống cực nhọc và thiếu vắng tình yêu đã lấy đi những năm tháng đẹp nhất của người con gái. Những năm tháng đấy hoàn toàn không có tôi bên cạnh.

9.

Rất lâu sau này tôi mới nhận ra suốt cả thời gian bên nhau trong khách sạn, không lần nào chúng tôi nói chuyện với nhau quá 15 phút. Tôi không hỏi về cuộc sống của em. Tôi không kể về cuộc sống của tôi. Vẫn là những niềm vui đầy khao khát. Vẫn là sự tĩnh lặng nghe thấy hơi thở của nhau và cảm nhận từng giọt mồ hôi lăn trên da thịt.

Rất lâu sau này tôi mới nghe Rachmaninoff. Mỗi lần bè dây ào lên lại cảm thấy mái tóc em xõa lên ngực tôi. Rồi tôi lại thấy hình dáng em băng qua ngã tư cùng giọng nói: má thương anh nhiều lắm, lần nào nấu nui má cũng nhắc tới anh. Tô nui vàng óng và ngọt ngào. Đôi mắt của mẹ em hiền và xanh biếc. Chỉ có mái tóc rất dày là bạc sớm.

Rất lâu sau này tôi mới biết lần em tới khách sạn với tôi có một người ở thành phố tôi sinh ra cũng biết. Vì tôi gặp lại em mà một dòng sông nhỏ nữa lại bỏ tôi đi. Bỏ tôi đi vào đúng một giông khi tôi đang nghe Rachmaninoff. Bỏ tôi để đến với thành phố mà em sinh ra. Để không bao giờ phải gặp tôi lần nữa.

Ba ngày nay trời mưa gió. Năm ngày nay tôi không bước ra khỏi phòng, đi chân trần trên nền gỗ, ăn mì và nghe Rachmaninoff.

10.

Thế rồi em cũng đến thành phố nơi tôi sinh ra. Em đến vào một ngày lạnh giá. Em rất xinh trong quần áo mùa đông và đội một cái mũ len nhỏ. Tôi muốn ôm em, trên vỉa hè phố cổ. Nhưng bên cạnh em là một người đàn ông lớn tuổi, chỉ nói được tiếng Anh và tiếng Hoa.

Tôi dẫn em và bạn em đi lang thang. Ăn những món mà em thích. Tới những nơi mà em chỉ nghe trên báo. Em như một đứa trẻ nhỏ lần đầu đi công viên.

Thế rồi em lại biến mất rất lâu cho đến khi bất ngờ xuất hiện ở cửa công ty tôi mà không báo trước. Em bay chuyến bay sớm nhất để kịp tới thành phố của tôi trước giờ làm việc. Sáng nay em phải đi phỏng vấn. Cuộc phỏng vấn nhanh hơn tôi đoán, chỉ mất chừng ba mươi phút.

Sau ba mươi phút đấy em ở với tôi một tuần.

Có những đêm tôi và em nói chuyện không ngủ. Em nói về em, về những đứa em gái, về má em, và về tôi. Một gia đình có bốn người phụ nữ cao lớn, trẻ trung và đẹp đẽ ở một thành phố xa xôi của mùa hè nhiều năm trước bỗng quay trở về với tôi giữa mùa đông giá buốt.

Em đã yêu tôi rất nhiều. Yêu đến mức những năm sau này những người đồng nghiệp mới của em tưởng em là người có gốc từ thành phố nơi tôi sinh ra. Em cười trong bóng tối: “thật kỳ, sao em lại thành người miền khác được, lại còn là người gốc thành phố này nữa chứ”.

Buổi sáng hôm chia tay, tôi dậy rất sớm, chạy xuống lễ tân để trả tiền phòng. Em đã trả tiền từ chiều hôm trước.

Tôi vẫn chưa một lần tặng được quà cho em. Suốt mười mấy năm trời.

11.

Tôi ngồi trong căn hộ của mình. Đã quá nửa đêm, xung quanh là bóng tối. Nhạc đã tắt. Mưa đã ngớt hẳn, chỉ còn vài giọt va vào khung cửa kính. Tôi hút điếu thuốc cuối cùng còn sót lại trong phòng.

Tôi ngồi nhìn ra ngoài trời đợi sáng.

Ngày mai tôi sẽ đi ra phố.

***
Đêm Foxy

Gọt Mã Thầy

Đăng tải tại gái | Thẻ | Chức năng bình luận bị tắt ở Những đêm Rachmaninoff (tiếp)

Những đêm Rachmaninoff

1.

Tôi ngồi một mình trong bóng tối. Đã năm ngày liền tôi không bước chân ra khỏi căn hộ cao tầng của mình. Suốt năm ngày liền tôi chỉ đi chân trần trên sàn gỗ, không nghe điện thoại, không skype, không cả email.Ở bên kia đại dương, em đang cô đơn giữa một thành phố nhỏ gần như không có người Việt.Tôi sinh ra ở một thành phố cũ kỹ. Một thành phố chỉ đẹp ở trong mộng tưởng. Một thành phố có quá nhiều người yêu. Ai cũng yêu thành phố này, kể cả những người không sinh ra hoặc không còn ở đây nữa. Người ta yêu thành phố của tôi một cách mơ hồ với những nét đẹp không có thực hoặc không còn thực nữa. Người ta yêu thành phố của tôi bằng một tình yêu online, ngày nào cũng chat mà không bao giờ giáp mặt. Người ta yêu thành phố của tôi thậm chí không phải bằng trái tim mình, mà yêu bằng nhiều trái tim người khác. Tất cả những tình yêu đấy đã biến thành phố của tôi thành không tưởng. Nhắm mắt lại là thấy nó hiện hữu mà sờ tay lại không thấy đâu đâu. Một tình yêu thánh thiện. Để yêu một thành phố như mơ. Thế nhưng thành phố của tôi không yêu một ai hết. Thành phố của tôi sẵn lòng đón nhận hàng triệu tình yêu mà không một lần đáp lại. Như một người phụ nữ kiêu kỳ có trái tim lạnh giá đã biến hàng triệu tình yêu thánh thiện thành đơn phương và mù quáng.Em sinh ra ở một thành phố trẻ măng ở phía bên kia của đất nước. Khác với thành phố của tôi, người ta chỉ đem lòng yêu thành phố của em khi đã trải một phần đời của mình qua nó. Những tình yêu đấy phần nhiều là những mối tình chân phương. Thành phố của em cũng đem lòng yêu lại tất cả những mối tình chân phương đấy. Tất cả những cuộc tình giản dị và vội vã đã làm nên một thành phố gần gũi và xác thực, có thể ngửi được, chạm vào được, ôm vào lòng được.

2.

Đã ba ngày liền tôi chỉ nghe Rachmaninoff. Đã ba ngày liền tôi nhìn về thành phố qua khung cửa kính. Ngoài trời giông bão như tiếng nhạc trong phòng. Những ngày mưa là những ngày tôi nhớ từng dòng sông nhỏ đã bỏ tôi đi mãi.

3.

Nhà em cách nhà tôi một ngã tư. Mẹ em là một người phụ nữ nước ngoài nhưng sinh ra, lớn lên và già đi ở thành phố này. Tôi nhớ những trưa chủ nhật nóng bức mẹ em đi ngang qua ngã tư chỉ để bảo tôi: cô làm nui, con qua ăn cho vui.

Những tô nui vàng ươm trưa chủ nhật đã bắt đầu cuộc tình dài và nhiều lần đứt quãng.

Lần đầu tiên tôi hôn em là một buổi sáng mùa hè muộn trời mát và quang đãng. Tôi đứng tựa lưng vào tường hút thuốc. Em mặc quần jeans xanh và áo sơ mi trắng, ngồi bệt trên bậc cửa. Rồi em bất ngờ đứng lên, lấy điếu thuốc lá trong tay tôi quăng đi, ôm lấy tôi rồi hôn rất mạnh. Tôi hơi ngạt thở, bầu trời hình như xa ra, xung quanh ong bướm bay rợp đất. Tôi mở mắt ra nhìn em, rồi nhìn qua mẹ em, đã đứng gần đấy từ lúc nào. Mẹ em nói: các con về ăn nui đi.

4.

Tôi ngồi trong căn phòng tối đợi em. Những hôm đi làm tối em thường qua tôi trước khi về nhà. Tôi ngồi trong phòng tối, chỉ để một ngọn đèn trong nhà tắm, bật sẵn máy lạnh, rồi đợi tiếng chuông.

Phòng tôi ở lầu một, phải đi qua một cầu thang hẹp. Em thường ôm lấy tôi để hôn khi đang đi qua cái cầu thang ấy. Cũng có lần em cởi áo ngay khi tôi vừa đóng cửa. Quay lại đã thấy bờ vai trần gầy gò như của một cậu thiếu niên, làn da sáng lên trong bóng tối.

Đồng phục của em là một jupe ngắn và áo sơ mi. Tất cả đều màu đỏ. Em nhẹ nhàng bước đôi chân dài ra khỏi chiếc jupe rồi khe khẽ bước đến ôm tôi đang ngồi lặng yên trên đi văng để ngắm em trong bóng tối. Đêm yên tĩnh, chỉ có tiếng cái máy lạnh cũ chạy lạch xạch, tiếng mưa gõ vào cửa kính, và tiếng thở gấp của em và tôi.

5.

Mùa hè đấy em 19 tuổi và tôi 21. Tôi nghe Metallica còn em nghe Take That. Tôi đã đi làm còn em hết mặc áo dài khi đến trường. Em vẫn bảo tôi hôm nào em sẽ lại mặc áo dài cho tôi xem. Chỉ hai năm trước thôi, mỗi lần em đi học về, bọn con trai chạy theo em nhiều lắm. Cái này em không nói tôi cũng biết. Một thiếu nữ lai có gương mặt đẹp đến từng chi tiết như em hẳn phải là hoa khôi của cái trường cấp ba danh tiếng ấy. Căn nhà tôi ở nằm ngay giữa nhà em và ngôi trường kia. Nếu tới thành phố này sớm, chắc chiều nào tôi cũng đứng dưới nhà chờ em đi học về, ngang qua nhà tôi.

Suốt mùa hè năm đấy chúng tôi đến với nhau mà gần như không đi chơi quá cái ngã tư được vài trăm mét. Chỉ vài lần hiếm hoi đi xem ca nhạc thì em mới ngồi sau xe máy của tôi. Đôi chân dài khé khép vào hông tôi. Chân dài đến mức tôi có thể lái xe bằng tay phải còn tay trái tựa lên chân em như người ta đang ngồi ghế. Em không bắt tôi mua quà, mà tôi mua quà em cũng không chịu nhận. Quà của tôi hồi đó bé nhỏ vô cùng. Món đắt tiền nhất mà tôi mua cũng chỉ là một cái kẹp tóc thật xịn.

6.

Một tối mùa hè em qua tôi khá trễ. Em mặc quần jeans và áo sơ mi trắng. Em bảo tôi chở em về quê. Quê em cách trung tâm thành phố chừng một cây số, nhưng phải qua sông. Phà đã ngừng chạy, em bảo tôi gửi xe rồi đi đò qua sông. Hôm đó nước ròng, hai đứa ngồi trên đò ở sát đáy sông, nhìn về thành phố sáng rực ánh đèn, nhìn qua bên kia là một trời đầy sao và lộng gió.

Một lần ôm nhau trên sân thượng nhà tôi, trời lộng gió và có ánh trăng, tự nhiên em bảo em sẽ ở giá cả đời, làm bà cô già, vì em sợ có chồng mà vẫn cô đơn lắm. Người con gái trẻ đẹp vô cùng, nằm dài bên tôi trên sân thượng, làn da sáng như ngà dưới ánh trăng, mái tóc mượt đổ dài trên đệm cỏ, tự nhiên thở dài về tương lai của mình như thế.

Ở quê em chỉ còn bà nội. Bà già lắm rồi nhưng vẫn còn cao lớn. Bà nằm trên võng ngoài vườn nói chuyện với em. Bà không thèm nhìn tôi bằng nửa con mắt. Mãi sau này về sau tôi mới biết bà là trùm giang hồ trên con sông chảy qua thành phố. Mỗi con tàu vào cảng là một vụ làm ăn. Mỗi con tàu ra đi bà lại tiễn đưa một người tình là thủy thủ. Người đàn ông cuối cùng là người yêu thương bà nhất, cũng đã lên tàu về quê hương khi thành phố này được giải phóng. Người đàn bà cao lớn ấy, khi còn trẻ, một mình ngồi đã kín một cái xích lô.

7.

Một đêm tiễn em xuống cổng. Em ôm hôn tôi rất lâu trên vỉa hè. Đám thanh niên đi chơi về muộn chạy qua huýt sáo trêu inh ỏi. Em quay lưng bước đi. Hình ảnh đôi chân dài và đường cong gợi cảm lặng lẽ băng qua ngã tư sáng ánh đèn in sâu vào ký ức tôi từ đấy . Sau đêm đó tôi không thể tìm được em nữa. Em đã biến vào bóng đêm mãi mãi ngay sau khi khuất vào cái hẻm nhỏ tối tăm ngay sát ngã tư.Phải rất lâu sau tôi mới nhận ra suốt một năm trời bên em, chưa một lần chúng tôi nói chuyện quá mười lăm phút. Chưa một lần tôi hỏi em về cuộc sống của em. Chưa một lần tôi nói với em về cuộc sống của tôi. Chưa một lần tôi nói với em về gia đình tôi ở tít xa phía kia của đất nước.Phải rất lâu sau tôi mới nhận ra chỉ ở bên em tôi mới có niềm vui và sự tĩnh lặng.Tôi hóa ra quá cô đơn giữa thành phố không bao giờ ngủ. Còn em cũng quá cô đơn với cuộc sống náo nhiệt ban đêm xung quanh em. Em và tôi đến với nhau để rồi khát khao hơn trong sự cô của trong bóng tối.

*

Những đêm Rachmaninoff (tiếp)

*

In series:

1. Thời Tiết
2. Phi Thời Tiết
3. Những Đêm Rachmaninoff
4. Đêm Foxy

5. Gọt Mã Thầy
6. Cô bé thuyền nhân không quay lại
7. Em xóa nó đi, được không?

8. Ba Mùa Yêu

 

Đăng tải tại gái | Thẻ | Chức năng bình luận bị tắt ở Những đêm Rachmaninoff