Những đêm Rachmaninoff (tiếp)

8.

Tôi gặp lại em sau nhiều năm xa cách. Ở một chung cư cách ngã tư nhà tôi không đầy 2 cây số. Gọi là ngã tư nhà tôi nhưng thực ra không còn là nhà tôi nữa. Tôi đã quay về thành phố nơi tôi sinh ra. Tôi gặp em trong chuyến đi công tác.Em bất ngờ khi tôi chưa có vợ. Tôi cũng bất ngờ khi em vẫn sống với gia đình. Em khô héo và mệt mỏi khi vẫn nở nụ cười dịu dàng: em sẽ ở giá mà, anh quên rồi sao.Em đến khách sạn ở với tôi. Em vẫn làm đêm như thế.Không còn mặc jupe ngắn và áo sơ mi. Em mặc áo dài màu vàng óng ả. Mỗi lần về là một lần say. Mỗi lần về là cuốn lấy tôi như gió sa mạc băng qua vùng đất ẩm. Cuộc sống cực nhọc và thiếu vắng tình yêu đã lấy đi những năm tháng đẹp nhất của người con gái. Những năm tháng đấy hoàn toàn không có tôi bên cạnh.

9.

Rất lâu sau này tôi mới nhận ra suốt cả thời gian bên nhau trong khách sạn, không lần nào chúng tôi nói chuyện với nhau quá 15 phút. Tôi không hỏi về cuộc sống của em. Tôi không kể về cuộc sống của tôi. Vẫn là những niềm vui đầy khao khát. Vẫn là sự tĩnh lặng nghe thấy hơi thở của nhau và cảm nhận từng giọt mồ hôi lăn trên da thịt.

Rất lâu sau này tôi mới nghe Rachmaninoff. Mỗi lần bè dây ào lên lại cảm thấy mái tóc em xõa lên ngực tôi. Rồi tôi lại thấy hình dáng em băng qua ngã tư cùng giọng nói: má thương anh nhiều lắm, lần nào nấu nui má cũng nhắc tới anh. Tô nui vàng óng và ngọt ngào. Đôi mắt của mẹ em hiền và xanh biếc. Chỉ có mái tóc rất dày là bạc sớm.

Rất lâu sau này tôi mới biết lần em tới khách sạn với tôi có một người ở thành phố tôi sinh ra cũng biết. Vì tôi gặp lại em mà một dòng sông nhỏ nữa lại bỏ tôi đi. Bỏ tôi đi vào đúng một giông khi tôi đang nghe Rachmaninoff. Bỏ tôi để đến với thành phố mà em sinh ra. Để không bao giờ phải gặp tôi lần nữa.

Ba ngày nay trời mưa gió. Năm ngày nay tôi không bước ra khỏi phòng, đi chân trần trên nền gỗ, ăn mì và nghe Rachmaninoff.

10.

Thế rồi em cũng đến thành phố nơi tôi sinh ra. Em đến vào một ngày lạnh giá. Em rất xinh trong quần áo mùa đông và đội một cái mũ len nhỏ. Tôi muốn ôm em, trên vỉa hè phố cổ. Nhưng bên cạnh em là một người đàn ông lớn tuổi, chỉ nói được tiếng Anh và tiếng Hoa.

Tôi dẫn em và bạn em đi lang thang. Ăn những món mà em thích. Tới những nơi mà em chỉ nghe trên báo. Em như một đứa trẻ nhỏ lần đầu đi công viên.

Thế rồi em lại biến mất rất lâu cho đến khi bất ngờ xuất hiện ở cửa công ty tôi mà không báo trước. Em bay chuyến bay sớm nhất để kịp tới thành phố của tôi trước giờ làm việc. Sáng nay em phải đi phỏng vấn. Cuộc phỏng vấn nhanh hơn tôi đoán, chỉ mất chừng ba mươi phút.

Sau ba mươi phút đấy em ở với tôi một tuần.

Có những đêm tôi và em nói chuyện không ngủ. Em nói về em, về những đứa em gái, về má em, và về tôi. Một gia đình có bốn người phụ nữ cao lớn, trẻ trung và đẹp đẽ ở một thành phố xa xôi của mùa hè nhiều năm trước bỗng quay trở về với tôi giữa mùa đông giá buốt.

Em đã yêu tôi rất nhiều. Yêu đến mức những năm sau này những người đồng nghiệp mới của em tưởng em là người có gốc từ thành phố nơi tôi sinh ra. Em cười trong bóng tối: “thật kỳ, sao em lại thành người miền khác được, lại còn là người gốc thành phố này nữa chứ”.

Buổi sáng hôm chia tay, tôi dậy rất sớm, chạy xuống lễ tân để trả tiền phòng. Em đã trả tiền từ chiều hôm trước.

Tôi vẫn chưa một lần tặng được quà cho em. Suốt mười mấy năm trời.

11.

Tôi ngồi trong căn hộ của mình. Đã quá nửa đêm, xung quanh là bóng tối. Nhạc đã tắt. Mưa đã ngớt hẳn, chỉ còn vài giọt va vào khung cửa kính. Tôi hút điếu thuốc cuối cùng còn sót lại trong phòng.

Tôi ngồi nhìn ra ngoài trời đợi sáng.

Ngày mai tôi sẽ đi ra phố.

***
Đêm Foxy

Gọt Mã Thầy

Đăng tải tại gái | Thẻ | Chức năng bình luận bị tắt ở Những đêm Rachmaninoff (tiếp)

Những đêm Rachmaninoff

1.

Tôi ngồi một mình trong bóng tối. Đã năm ngày liền tôi không bước chân ra khỏi căn hộ cao tầng của mình. Suốt năm ngày liền tôi chỉ đi chân trần trên sàn gỗ, không nghe điện thoại, không skype, không cả email.Ở bên kia đại dương, em đang cô đơn giữa một thành phố nhỏ gần như không có người Việt.Tôi sinh ra ở một thành phố cũ kỹ. Một thành phố chỉ đẹp ở trong mộng tưởng. Một thành phố có quá nhiều người yêu. Ai cũng yêu thành phố này, kể cả những người không sinh ra hoặc không còn ở đây nữa. Người ta yêu thành phố của tôi một cách mơ hồ với những nét đẹp không có thực hoặc không còn thực nữa. Người ta yêu thành phố của tôi bằng một tình yêu online, ngày nào cũng chat mà không bao giờ giáp mặt. Người ta yêu thành phố của tôi thậm chí không phải bằng trái tim mình, mà yêu bằng nhiều trái tim người khác. Tất cả những tình yêu đấy đã biến thành phố của tôi thành không tưởng. Nhắm mắt lại là thấy nó hiện hữu mà sờ tay lại không thấy đâu đâu. Một tình yêu thánh thiện. Để yêu một thành phố như mơ. Thế nhưng thành phố của tôi không yêu một ai hết. Thành phố của tôi sẵn lòng đón nhận hàng triệu tình yêu mà không một lần đáp lại. Như một người phụ nữ kiêu kỳ có trái tim lạnh giá đã biến hàng triệu tình yêu thánh thiện thành đơn phương và mù quáng.Em sinh ra ở một thành phố trẻ măng ở phía bên kia của đất nước. Khác với thành phố của tôi, người ta chỉ đem lòng yêu thành phố của em khi đã trải một phần đời của mình qua nó. Những tình yêu đấy phần nhiều là những mối tình chân phương. Thành phố của em cũng đem lòng yêu lại tất cả những mối tình chân phương đấy. Tất cả những cuộc tình giản dị và vội vã đã làm nên một thành phố gần gũi và xác thực, có thể ngửi được, chạm vào được, ôm vào lòng được.

2.

Đã ba ngày liền tôi chỉ nghe Rachmaninoff. Đã ba ngày liền tôi nhìn về thành phố qua khung cửa kính. Ngoài trời giông bão như tiếng nhạc trong phòng. Những ngày mưa là những ngày tôi nhớ từng dòng sông nhỏ đã bỏ tôi đi mãi.

3.

Nhà em cách nhà tôi một ngã tư. Mẹ em là một người phụ nữ nước ngoài nhưng sinh ra, lớn lên và già đi ở thành phố này. Tôi nhớ những trưa chủ nhật nóng bức mẹ em đi ngang qua ngã tư chỉ để bảo tôi: cô làm nui, con qua ăn cho vui.

Những tô nui vàng ươm trưa chủ nhật đã bắt đầu cuộc tình dài và nhiều lần đứt quãng.

Lần đầu tiên tôi hôn em là một buổi sáng mùa hè muộn trời mát và quang đãng. Tôi đứng tựa lưng vào tường hút thuốc. Em mặc quần jeans xanh và áo sơ mi trắng, ngồi bệt trên bậc cửa. Rồi em bất ngờ đứng lên, lấy điếu thuốc lá trong tay tôi quăng đi, ôm lấy tôi rồi hôn rất mạnh. Tôi hơi ngạt thở, bầu trời hình như xa ra, xung quanh ong bướm bay rợp đất. Tôi mở mắt ra nhìn em, rồi nhìn qua mẹ em, đã đứng gần đấy từ lúc nào. Mẹ em nói: các con về ăn nui đi.

4.

Tôi ngồi trong căn phòng tối đợi em. Những hôm đi làm tối em thường qua tôi trước khi về nhà. Tôi ngồi trong phòng tối, chỉ để một ngọn đèn trong nhà tắm, bật sẵn máy lạnh, rồi đợi tiếng chuông.

Phòng tôi ở lầu một, phải đi qua một cầu thang hẹp. Em thường ôm lấy tôi để hôn khi đang đi qua cái cầu thang ấy. Cũng có lần em cởi áo ngay khi tôi vừa đóng cửa. Quay lại đã thấy bờ vai trần gầy gò như của một cậu thiếu niên, làn da sáng lên trong bóng tối.

Đồng phục của em là một jupe ngắn và áo sơ mi. Tất cả đều màu đỏ. Em nhẹ nhàng bước đôi chân dài ra khỏi chiếc jupe rồi khe khẽ bước đến ôm tôi đang ngồi lặng yên trên đi văng để ngắm em trong bóng tối. Đêm yên tĩnh, chỉ có tiếng cái máy lạnh cũ chạy lạch xạch, tiếng mưa gõ vào cửa kính, và tiếng thở gấp của em và tôi.

5.

Mùa hè đấy em 19 tuổi và tôi 21. Tôi nghe Metallica còn em nghe Take That. Tôi đã đi làm còn em hết mặc áo dài khi đến trường. Em vẫn bảo tôi hôm nào em sẽ lại mặc áo dài cho tôi xem. Chỉ hai năm trước thôi, mỗi lần em đi học về, bọn con trai chạy theo em nhiều lắm. Cái này em không nói tôi cũng biết. Một thiếu nữ lai có gương mặt đẹp đến từng chi tiết như em hẳn phải là hoa khôi của cái trường cấp ba danh tiếng ấy. Căn nhà tôi ở nằm ngay giữa nhà em và ngôi trường kia. Nếu tới thành phố này sớm, chắc chiều nào tôi cũng đứng dưới nhà chờ em đi học về, ngang qua nhà tôi.

Suốt mùa hè năm đấy chúng tôi đến với nhau mà gần như không đi chơi quá cái ngã tư được vài trăm mét. Chỉ vài lần hiếm hoi đi xem ca nhạc thì em mới ngồi sau xe máy của tôi. Đôi chân dài khé khép vào hông tôi. Chân dài đến mức tôi có thể lái xe bằng tay phải còn tay trái tựa lên chân em như người ta đang ngồi ghế. Em không bắt tôi mua quà, mà tôi mua quà em cũng không chịu nhận. Quà của tôi hồi đó bé nhỏ vô cùng. Món đắt tiền nhất mà tôi mua cũng chỉ là một cái kẹp tóc thật xịn.

6.

Một tối mùa hè em qua tôi khá trễ. Em mặc quần jeans và áo sơ mi trắng. Em bảo tôi chở em về quê. Quê em cách trung tâm thành phố chừng một cây số, nhưng phải qua sông. Phà đã ngừng chạy, em bảo tôi gửi xe rồi đi đò qua sông. Hôm đó nước ròng, hai đứa ngồi trên đò ở sát đáy sông, nhìn về thành phố sáng rực ánh đèn, nhìn qua bên kia là một trời đầy sao và lộng gió.

Một lần ôm nhau trên sân thượng nhà tôi, trời lộng gió và có ánh trăng, tự nhiên em bảo em sẽ ở giá cả đời, làm bà cô già, vì em sợ có chồng mà vẫn cô đơn lắm. Người con gái trẻ đẹp vô cùng, nằm dài bên tôi trên sân thượng, làn da sáng như ngà dưới ánh trăng, mái tóc mượt đổ dài trên đệm cỏ, tự nhiên thở dài về tương lai của mình như thế.

Ở quê em chỉ còn bà nội. Bà già lắm rồi nhưng vẫn còn cao lớn. Bà nằm trên võng ngoài vườn nói chuyện với em. Bà không thèm nhìn tôi bằng nửa con mắt. Mãi sau này về sau tôi mới biết bà là trùm giang hồ trên con sông chảy qua thành phố. Mỗi con tàu vào cảng là một vụ làm ăn. Mỗi con tàu ra đi bà lại tiễn đưa một người tình là thủy thủ. Người đàn ông cuối cùng là người yêu thương bà nhất, cũng đã lên tàu về quê hương khi thành phố này được giải phóng. Người đàn bà cao lớn ấy, khi còn trẻ, một mình ngồi đã kín một cái xích lô.

7.

Một đêm tiễn em xuống cổng. Em ôm hôn tôi rất lâu trên vỉa hè. Đám thanh niên đi chơi về muộn chạy qua huýt sáo trêu inh ỏi. Em quay lưng bước đi. Hình ảnh đôi chân dài và đường cong gợi cảm lặng lẽ băng qua ngã tư sáng ánh đèn in sâu vào ký ức tôi từ đấy . Sau đêm đó tôi không thể tìm được em nữa. Em đã biến vào bóng đêm mãi mãi ngay sau khi khuất vào cái hẻm nhỏ tối tăm ngay sát ngã tư.Phải rất lâu sau tôi mới nhận ra suốt một năm trời bên em, chưa một lần chúng tôi nói chuyện quá mười lăm phút. Chưa một lần tôi hỏi em về cuộc sống của em. Chưa một lần tôi nói với em về cuộc sống của tôi. Chưa một lần tôi nói với em về gia đình tôi ở tít xa phía kia của đất nước.Phải rất lâu sau tôi mới nhận ra chỉ ở bên em tôi mới có niềm vui và sự tĩnh lặng.Tôi hóa ra quá cô đơn giữa thành phố không bao giờ ngủ. Còn em cũng quá cô đơn với cuộc sống náo nhiệt ban đêm xung quanh em. Em và tôi đến với nhau để rồi khát khao hơn trong sự cô của trong bóng tối.

*

Những đêm Rachmaninoff (tiếp)

*

In series:

1. Thời Tiết
2. Phi Thời Tiết
3. Những Đêm Rachmaninoff
4. Đêm Foxy

5. Gọt Mã Thầy
6. Cô bé thuyền nhân không quay lại
7. Em xóa nó đi, được không?

8. Ba Mùa Yêu

 

Đăng tải tại gái | Thẻ | Chức năng bình luận bị tắt ở Những đêm Rachmaninoff

Phía Trước

 Gửi cụ Nhờ và các cụ đồng chí hướng.

Cháu là người rất chăm chỉ theo dõi cái chuyên mục nói xấu dân tộc Việt ở tờ TTVH. Tờ này ngày xưa thì hay trích đăng lại nhận xét của các cụ tây học đầu thế kỷ trước về các cái dở của dân tộc Việt. Đại khái là đứng ở hệ quy chiếu tây mà nhìn về dân tộc ta, từ đó nhận ra bao nhiêu cái xấu xa thật không thể chấp nhận được.

Rồi thì gần đây cái việc nói xấu này do cụ Nhờ phất cờ hăng lắm. Đủ các tật xấu.

Các cụ ạ, cháu đọc mà thấy phát mệt.

Làm con người bình thường, nhiều tật xấu thế thì đến chết mẹ nó vì nhục rồi, ra đường còn đéo dám nhìn ai nữa là sống.

Đằng này lại cả một dân tộc mấy chục triệu người, nhiều tật xấu thế thì rủ nhau nhảy cụ nó xuống biển Đông mà chết cho xong. Sống làm cái đéo gì nữa. Chật cả đất. Giang sơn gấm vóc thế này mà lại để mấy chục triệu kẻ xấu nó sống có phải phí không ạ, chi bằng ta chết mẹ hết đi, dành đất này cho các dân tộc vĩ đại như Đức như Pháp như Nhật chúng nó sống thì có phải là có lợi cho thế giới không ạ.

Tiếp tục đọc

Đăng tải tại nhảm | 3 bình luận

Nhật Ký Vàng Anh

Ngày xưa có một cô gái quê xinh đẹp, được anh vua cưới về làm hoàng hậu. Thế nên sướng quá hóa khỉ, leo mẹ lên cây đánh đu, rơi xuống đất chết toi, hóa thành chim Vàng Anh. Chim Vàng Anh thấy anh vua đi lại trong vườn buồn thẫn thờ, liền nhảy qua nhảy lại rất gợi dục. Vua nhìn thấy cũng hơi phê, bèn chìa cái ống tay áo ra bảo: “Vàng Ảnh Vàng Anh nếu phải vợ anh thì chui vào tay áo”. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại nhảm | Thẻ , , , , , , | 7 bình luận

Nhậu Nhân Phẩm (Kẻ Khác)

 Mấy ngày vừa rồi mọi người nhậu đã chưa?

Bản chất của con người là thích nhậu nói chung và rất thích nhậu nhân phẩm người khác nói riêng. Đang ngồi cả lũ với nhau, có đứa đứng dậy đi đái, thế là cả hội còn lại lôi ngay nhân phẩm của cái con vắng mặt kia ra nhậu thật lực. Nhậu nhân phẩm là một trong những đặc điểm nổi bật nhất của con người.

Thế mà có anh nhà báo vừa rồi lại bảo dừng lại đi vì chúng ta là con người. Bậy hết sức, người mà không cho nhậu nhân phẩm đứa khác thì chán bỏ mẹ, làm con vật còn sướng hơn.

Cái việc nhậu nhân phẩm xưa nay nó âm ỷ lắm, mỗi bàn nhậu chỉ dăm ba người, mà nhậu cũng kin kín. Nhưng tuần vừa rồi cả nước xúm nhau lại nhậu một bữa hoành tráng. Hàng triệu người nhậu, nhậu từ internet đến quán cafe rồi lên cả báo chí. Nhậu từ hôm này nhậu qua hôm khác. Nhậu như chưa từng được nhậu. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại nhảm | 1 bình luận

Đi xem triển lãm

 Hôm qua rảnh rang đi cafe với bạn. Xong tự nhiên nghĩ ra có cái triển lãm Telecom (Vietcomm) sáng hôm qua khai mạc. Liền rẽ vào cổng sau Giảng Võ, gửi xe máy, đĩnh đạc tiến vào hội chợ. Vừa bước chân vào chưa kịp nhìn các em promotion girl chân hơi dài thì đã bị bảo vệ tóm lại không cho vào. Chắc tại mình mặc áo thun rẻ tiền quần jean với lại đi dép lê. Thực ra cái quần thì đắt nhưng mà chả lẽ lại kéo áo lên bảo quần tao đắt, cho tao vào hội chợ à.

Nhưng mà cuối cùng vẫn được vào, bởi hội chợ vắng bỏ kụ, đ’o cho khách vào thì có mà nhìn lẫn nhau cả ngày.

Đúng như dự đoán, các bạn Tàu tràn ngập hội chợ. Ngoài mấy chú operator của Việt Nam như Sphone, Vinaphone, Mobiphone thì chỉ có một chú Nhật là NTTDocomo có diện tích gian hàng kha khá. Còn lại các maker nước ngoài thì hai gian hàng to nhất thuộc về Huawei, ZTE và UTStarcom. Các gian hàng nhỏ thì các bạn Tàu cũng chiếm đa số tính theo số lượng.

Gian hàng của Mobiphone chắc tốn ối tiền làm. Mỗi tội tầm này mà vẫn loud and rude. Lại còn chơi game trúng thưởng nữa hay sao ấy. Chắc các bạn mobiphone hôm qua cũng đôi lúc phải tự xấu hổ vì chỉ mình các bạn ấy ồn ào, còn xung quanh yên tĩnh. Cạnh mobi là vina, khá rộng nhưng lại hơi giản dị quá. Bên NTTDocomo thì lịch duyệt mỗi tội các công nghệ mà các bạn ấy vẽ tên trên tường thì hơi bị ít người hiểu.

Gian hàng của Huawei tập chung vào IPTV. Và một điều rất ngạc nhiên và thú vị là mình thấy trên rack của thiết bị trưng bày có một cặp encoder rất quen thuộc là 4caster enconder của Envivio (Envivo là đại gia về MPEG-4 technology và giải pháp IPTV). Ở Việt nam hiện mới chỉ có VTC chạy vài cục thiết bị của Envivio, VTI hình như cũng có 1 cặp. Còn giải pháp tổng thể thì chưa thấy ai dùng, mặc dù bọn này cực mạnh. Có lẽ Huawei đang partnership với tụi Envivio này cũng nên. Xu thế IPTV rất hay, tương lai sẽ thuộc về IPTV khi người ta sẽ phải kết nối tất cả voice, data, entertainment thông qua một connection duy nhất. Các thiết bị trong nhà từ LCD, TV thường, PC, Laptop, PDA dần dần sẽ chạy lẫn với nhau. Cái iTV của Apple thực ra cũng là một set-top-box để chuyển đổi media số qua cho TV thường hoặc HDTV. Nhưng ở VN việc design/planning cho IPTV không phải là dễ. Đặc biệt là phần network design và middle-ware là cần rất nhiều nguồn lực bản địa kết hợp với know-how của Tây thì mới ra được một cái IPTV service thật ngon. Ngoài ra còn phải nhắm vào các khách hàng nào nữa (do dịch vụ này đắt và đòi hỏi khách hàng phải có kết nốt broadband ngon ngon một tý, tức là hạ tầng của operator phải ngon). Đâm ra không phải vô cớ mà IPTV lại thường là do operator/provider triển khai chứ không phải là broadcaster. Từ đây sẽ phát sinh thêm một chuyện tuy nhỏ mà lớn là source có bản quyền để phục vụ subscribors, ví dụ phục vụ khách xem video-on-demand. VNPT lẽ ra phải đi tiên phong về IPTV từ mấy năm trước, thì độ 2 năm nữa sẽ có dịch vụ tàm tạm ổn tung ra thị trường. Kèm theo đó có thể bán thêm vô số set-top-box. Đây là con đường lẽ ra VNPT hoặc Viettel phải làm từ sớm, chứ bây giờ ngay cả Sphone còn bán broadband service đơn thuần thì còn kiếm tiền từ đâu được nữa.

Gian hàng của Sphone thì toàn các em PG ăn mặc màu bạc, đeo tóc giả bạc. Có lẽ là ấn tượng nhất triển làm. Kém đẹp hơn một tý chắc là các em Cisco. Mà thế qué nào mình lại quên vào xem gian Cisco có cái gì mới buồn cười chứ. Nghe nói Cisco đang đâm đầu vào telecom (mảng enterprise của nó thì quá ổn rồi). Gần đây hình như Cisco trúng thầu cái MAN của Hà nội. Còn bên điện lực thì Cisco đang promote sản phẩm CMTS rất mạnh. Chả hiểu sao Việt Nam lại đâm đầu vào CMTS nữa. Cách đây 4 năm thì làm thế được bởi kết nối vào nhà dân thì chỉ có đường điện, điện thoại và truyền hình cáp, do đó nếu dùng CMTS sẽ có thể bán dịch vụ data và voice, qua đó đánh bật dịch vụ ADSL và telephone của bưu điện. Nhưng mà ở VN không dễ thế. Thứ nhất voice là không được bán. Thứ hai là mạng HFC của truyền hình cáp ở VN quá dở. Do chạy theo lợi nhuận nên toàn đầu tư đồ trung quốc, lúc chỉ có truyền hình không (video downstream) thì không sao (tức là noise tý dân tình vẫn xem mà ko kêu ca mấy) nhưng đến lúc có dịch vụ broadband (phải có upstream signal) thì biết tay nhau. Các thiết bị trung quốc nằm trên mạng, đặc biệt là các phần tử trên phần cáp coax, mới thòi lòi ra là toàn đồ 1-way, hoặc nếu 2-way thì chỉ là để chờ nâng cấp, hoặc nếu đã có cả 2 chiều thì chất lượng cũng rất kém. Cộng với network design tham lam đã làm noise của toàn mạng trở nên không thể chấp nhận được, dẫn đến dịch vụ broadband sẽ rất kém nếu nhiều người dùng.

Vả lại, ngay cả khi mạng HFC của CATV mà tốt thì kinh doanh CMTS chỉ có lợi nếu có tầm vài chục ngàn thuê bao (do chỉ bán được nhõn dịch vụ broadband, dịch vụ voice hoặc video-on-demand không có). Mà một con CMTS to chạy tốt thì người ta lại mua đồ Arris chứ chẳng ai dại gì mua đồ Cisco. Mà bên Cisco cũng kỳ quặc, họ có một sản phẩm cực mạnh mà ko thấy mang đi bán là truyền hình cáp, do Cisco đã mua lại công ty sản xuất đồ truyền hình cáp khổng lồ của Mỹ là Scientific Atlanta. Mà cái công ty này thì lại có nhà máy ở TQ, giá cả khá rẻ.

Lanh quanh một hồi lại lê dép đi qua nhà B. Bên đó thì hơi quá im ắng. Và cũng rất nhiều Tàu và Đài Loan. Đa phần là các chú bán đồ quang và phụ kiện quang kiểu như ODF. Có mấy chú đài loan bán wirless broadband phục vụ securiy. Thấy các chú này cầm camera, đeo ăng ten, đi lại vòng vòng để chiếu hình từ xa về gian hàng của mình.

Cuối cùng cái triển lãm hoành tráng ấy, đi có 1 vòng mất 15 phút là sạch bách. Về lên mạng đọc báo mới phát hiện ra tân bộ trưởng “các anh phải đi bên đi bên trái tôi để tay phải tôi còn cắm vào đâu đó” có keynote lúc khai mạc. Biết thế ăn mặc chỉnh tề đến sớm tí xem bác này thuận tay trái hay tay phải. Hehehe.

Lâu lắm mới mò vào một cái triển lãm. Cái đầu tiên mà mình tham dự chính là cái International BookFair ở Giảng Võ năm 96. Cái bookfair đấy là to nhất trong lịch sử VN tính đến tận bây giờ. Hôm đó mình đứng gian của McGraw Hill và chạy qua chạy lại gian Prentice Hall. Hai nhà xuất bản đấy về sau hóa ra có duyên với mình, đến tận bây giờ. Vài năm về sau có thời gian phục vụ HP, Intel và Microsoft nên cũng hay đi triển lãm hội trợ. Giờ nghĩ lại mấy cái IT Week thấy kinh quá, loa mở ong cả thủ. Nhưng ngồi nhà hồi đó cũng chả sướng gì, tuần nào cũng phải dịch mấy cái press release của HP và Intel. Không có cái gì chán và khổ ải như ngồi dịch Press Release của HP. Bên Intel còn đỡ, thi thoảng công nghệ nó còn đổi để mình có cái mới mà dịch. Suốt ngày phải bịa từ mới. Cái từ Hyper-threading là một trong những từ do mình bịa ra thành tiếng Việt là siêu phân luồng. Bây giờ ko biết còn dùng không. Nếu còn dùng ta siêu phân luồng bác tân bộ trưởng cái, xem bác qua luồng trái hay luồng phải.

Đăng tải tại nhảm | Chức năng bình luận bị tắt ở Đi xem triển lãm

Bóng Câu Qua Suối Vắng

Phú Quốc là hòn đảo lớn nhất của Việt Nam. Cũng có thể đã từng là hòn đảo đẹp nhất. Hoặc trong tương lai sẽ thành hòn đảo đẹp nhất. Vua Gia Long thủa hàn vi bị Tây Sơn truy sát, đã từng trốn trên một hòn đảo nhỏ vệ tinh của Phú Quốc. Hằng ngày ngồi trên vách núi đá hình ngai vàng bên bờ biển, nhìn về đất liền và đắm chìm trong suy nghĩ. Một hình ảnh khá ấn tượng, nếu ông mà ở Pháp, hẳn ông sẽ nổi hơn Dreyfus ở cái đọan ngồi mỏm đá ngắm đại dương.

Phú Quốc có trại tù cộng sản khổng lồ. Không phải tù cộng sản của Pháp bắt đảng viên bí mật, mà là tù của chính phủ VNCH dùng để giam giữ các tù nhân là chính quy Bắc Việt (bộ đội chủ lực miền bắc) và phiến quân (bộ đội địa phương miền nam) bị bắt trong chiến tranh. Năm 1972 đã có lúc nhà tù Phú Quốc giam giữ hơn 30 ngàn tù binh chiến tranh.

Phú Quốc là hòn đảo trù phú. Nó trù phú từ khi Mạc Cửu đưa người nhà đến khai hoang và mở sòng bạc cho đến khi con trai ông là Mạc Thiên Tứ được vua Nam Vang tặng đất để rồi được chúa Nguyễn gom tất cả thành Hà Tiên giao cho Mạc Thiên Tứ cai trị.

Phú Quốc có hai mùa gió. Mùa Bắc (gió đông Bắc) và mùa Nam (gió Tây Nam). Gió mùa này thì tắm biển bên sườn bên kia của đảo, gió mùa kia thì ngược lại.

***

1.

Hôm vừa rồi đi Hòa Bình có tí việc. Lanh quanh trong buổi sáng là hòm hòm xong hết. Buổi trưa đi ăn cơm với mấy người bạn của một anh trong công ty. Hẹn nhau ở một quán nhỏ ở cầu Chăm Mát. Gọi là cầu nhưng bé lắm, bắc qua một con suối.

Đang ngồi thì nhớ ra trước đây 20 năm, tôi có quen một chú nhạc sỹ, chú này hiện ở Hòa Bình. Liền hỏi mấy anh cùng bàn. Họ bảo đúng là có nhạc sỹ Huy Tâm đang sống ở đây thật.

Thế là móc điện thoại di động ra alo một hồi. Công nhận quen biết nhiều đôi khi có hại và nhiều khi có lợi. Lằng ngoằng một lúc tìm ra được số mobile của chú Tâm. Xưng tên một cái, gần như chú Tâm nhớ ra tôi là ai, tất nhiên trước đó có nhầm với một người khác.

Hai mươi năm còn gì. Từ lúc quen nhau năm 1985 đến giờ. Hai mươi năm mới gặp lại nhau.

Từ lúc tôi còn là chú nhóc 13 tuổi. Bây giờ gặp mới biết chú Tâm hơn tôi đúng hai giáp. Vậy lúc đó chú 37 tuổi.

Một thằng bé 13, một trung niên 37, chơi với nhau trong một khu tập thể nhỏ bé, ở ven một làng quê nghèo, ở một tỉnh rất lẻ.

2.

Năm 99 tự nhiên đi Phú Quốc chơi. Phú Quốc hồi đấy hoang và đẹp vật. Bây giờ có khi cũng vẫn đẹp, chỉ bớt hoang.

Thuê xe gắn máy để đi chơi quanh đảo. Toàn xe xịn so với lúc bấy giờ. Đại để là xe Viva. Thuê xe xong chạy vòng vòng quanh đảo mà chỉ cần cầm cái bản đồ, có lẽ là bản đồ quân sự cũ, để biết địa danh.

Hôm đầu thì đi ăn ở một khu nhà biệt lập bằng gỗ ở ven biển. Chạy xe máy vượt qua một vách núi nhỏ, tự nhiên thấy tòa nhà. Ông quản gia nhìn biết ngay là lai Tây. Ông hỏi ăn gì thì ông đi chợ mua đồ nấu. Xong đi luôn. Để lại tôi và Hagen tự do tung tác ở cái ngôi nhà rộng lớn kéo dài ra đến biển ấy.

Hôm sau bọn tôi chạy hẳn ra phía đầu xa của đảo. Chắc cách khu downtown của đảo đâu chừng 30km. Mục đích là phải tìm bằng được cái nhà tù Phú Quốc danh tiếng. Tìm cả tiếng đồng hồ. Tôi hết kiên nhẫn còn Hagen phát chán thì phát hiện ra nhà tù bị phá lâu rồi, nay còn mỗi cái cổng trơ trọi. Di tích nhà tù nay còn lại trên nóc nhà dân. Chả là dân lấy mái lợp nhà tù về lợp nhà mình.

Lúc về rẽ vào khu vườn táo. Chủ nhà là bộ đội bắc kỳ giải ngũ, lấy vợ ở lại đảo. Khu vườn táo rộng mênh mông, toàn táo, nhiều gà, không có biển nhưng có núi và có suối. Chú bé con út của gia đình ông chủ hình như học cấp 3, cao ráo, da trắng môi đỏ, cứ xoắn lấy bọn tôi để nói chuyện. Nó vui tính dã man, dẫn bọn tôi đi chơi đủ kiểu trong khu nhà của nó. Có cả đọan đi cầu khỉ rồi nhảy tòm xuống suối bơi. Cái cảm giác ra Phú Quốc để tắm biển, tự nhiên được bơi suối rất là khoái trá.

Bơi chán, anh chị chủ nhà còn chiêu đãi cháo gà và rượu táo. Buổi chiều chia tay, thằng bé lưu luyến không muốn rời, chả mấy khi có khách đến quậy vui thế. Anh chủ nhà cặm cụi cắt cỏ, chào từ xa. Chị chủ nhà đứng sau cửa bếp nhìn ra cười nhẹ nhàng.

3.

Chú Tâm nhập ngũ năm 1966. Sau ba tháng huấn luyện là vào Quảng Trị đánh nhau ngay. Ngày đó, bộ đội chủ lực toàn đánh với Mỹ, ít khi phải chiến với lính Cộng Hòa. Năm 68 chú tham gia đánh sân bay Ái Tử. Vừa chui qua hàng rào dây thép gai thì dính AR15. Bây giờ vết sẹo vẫn còn nguyên trên vai.

Bên kia lúc đó là Thủy Quân Lục Chiến Mỹ. Người lính Mỹ bắt được chú Tâm đã phải ôm chú vào lòng để đồng đội của anh ta không đánh chú đến chết. Chú Tâm được đưa về base của Thủy quân lục chiến Mỹ ở Đà nẵng chữa thương hai tháng rồi mới bị đưa ra nhốt ở nhà tù Phú Quốc. Người lính Mỹ kia mang chú Tâm ra Đà nẵng bằng trực thăng, ký giấy giao nhận xong mới rời chú. Sau này anh ta còn lấy số tù của chú để thi thoảng từ Mỹ gọi qua kiểm tra. Chẳng là nhờ bắt được chú Tâm mà anh được về nước sớm, hình như còn được thưởng.

Ở trong tù chú Tâm bị nhốt cùng một người tù văn nghệ có tên trong tù là Quýnh. Chú này là người huyện Hồ Xá. Làm trưởng đoàn văn công Vĩnh Linh năm 1966, sau đó sát nhập thành đoàn văn công Trị Thiên. Chính người tù tên Quýnh này đã dạy chú Tâm những nốt nhạc đầu tiên. Bây giờ chú Tâm muốn tìm lại người thầy đầu tiên này mà bất lực. Tên trong tù với tên ngoài đời khác nhau.

Sáng tác đầu tiên của chú Tâm có tên “Phú Quốc Vùng Lên”. Bài hát đã trở thành làn sóng, hàng chục ngàn tù nhân đã hát. Cai ngục truy tìm gắt gao tác giả của bài hát. Người truyền bá bài hát này là một chú tên Nhân, người Cà Mau, có tài chơi đàn và hát, đã bị kết tội tác giả và bị đánh đến chết. Chú Tâm, lúc đó ở trong tù có tên Văn Nhân, nhờ đó mà sống sót.

Sáng tác thứ hai của chú có tên “Chiều Tiễn Bạn” viết về vua đào hầm. Vua đào hầm là biệt danh của Đặng Hồng Sơn, người ở Đội Cấn Hà nội. Đặng Hồng Sơn là đặc công thủy. Ở Phú Quốc, Đặng Hồng Sơn tổ chức đào hầm vượt ngục rất giỏi. Cho đến lúc hầm sập và bị bắt. Cai tù đánh Hồng Sơn rất nhiều để truy ra ai là đảng ủy nhà lao, ai là chỉ huy. Hồng Sơn nhận hết. Cai tù lấy đinh đóng vào các khớp chân khớp tay. Hồng Sơn không khai. Cuối cùng chúng đóng đinh 10cm vào đầu. Hồng Sơn hy sinh. Xác của Hồng Sơn được đưa qua các trại để uy hiếp tinh thần tù nhân.

Sau này người ta đã tìm được mộ của Hồng Sơn, vẫn còn cái đinh trong đầu. Cái đinh này hiện được giữ ở một bảo tàng tư nhân của cựu tù Phú Quốc ở Phú Xuyên, Hà Tây.

4.

Năm 1973 chú Tâm được ra tù nhờ trao trả tù binh. Được ra sớm. Nhưng cũng vì thế mà bị nghi kỵ. Cuộc đời đi làm nhà nước do đó gặp nhiều khó khăn. Quãng năm 1985-1987 chú ở tập thể cùng khu nhà tôi. Lúc đó chú đã có vợ, là người Mường ở Hòa Bình, nên đi làm ở chỗ khác phải ở tập thể. Năm 87 nhà tôi chuyển đi khu khác. Còn tôi đi học cấp 3 ở Thanh Xuân. Chú Tâm về Hòa Bình. Từ đó mất liên lạc. Cho đến mấy hôm trước đây.

Thật sự tôi không nhớ nhiều về hai năm chúng tôi ‘chơi’ với nhau thế nào. Nhưng chắc là có nhiều điều thú vị giữa một thằng nhóc 13 tuổi và một người đàn ông 37 tuổi đã có đằng sau mình cả một cuộc chiến.

Nhưng tôi nhớ chúng tôi đã từng cùng xem Mexico 86 với nhau. Cùng thưởng thức tài nghệ của Platini và Maradona. Cùng đọc sách của Duma. Cùng đá bóng bằng cao su rẻ tiền các buổi chiều trên sân gạch. Cùng hát các bài hát xuyên tạc. Cùng chụp ảnh đen trắng (cái này bốc phét tí, chú Tâm có máy ảnh, tôi đứng xem chú chụp thôi). Cùng hô khẩu hiệu theo đài truyền thanh địa phương. Có một câu bây giờ tôi vẫn nhớ: Đưa miền núi tiến vượt miền xuôi.

5.

Gọi điện thoại. Chú bảo chú đang ở trên bản, xa lắm. Nhưng sẽ về ngay để gặp nhau.

Một người kinh gốc Hải Dương, theo bố mẹ lên Hòa Bình từ bé tí, lớn lên thành thanh niên, viết huyết thư để đi bộ đội năm 17 tuổi, sáng tác bài hát đầu tiên trong tù năm 19 tuổi ở một hòn đảo cực Nam của tổ quốc. Nhưng người kinh đấy đã trót yêu vùng đất và dân tộc mường. Lấy vợ người mường, về Hòa Bình lập nghiệp. Loay hoay mấy chục năm. Gặp lại tôi, lanh quanh một hồi chú lại nói về người Mường. Một dân tộc gần gũi với người Việt cổ, một dân tộc cực kỳ bảo thủ, một dân tộc có văn hóa đặc sắc nhưng rất khó hoặc không thể khai thác. Một dân tộc (nhóm người) duy nhất trong lịch sử mấy ngàn năm của Việt Nam có xu hướng di cư từ Nam ra Bắc. Một dân tộc di cư từ Hà Tĩnh, ra đến Hòa Bình, hội tụ và thăng hoa ở đây. Chú Tâm bảo con gái Mường ở Hòa Bình hát dân ca Hà Tĩnh rất hay. Hôm nào rảnh có lẽ phải đi thưởng thức.

Còn hai bài hát trong tù, chú Tâm bảo bây giờ thực ra không muốn ghi âm lại, bởi tất cả đã thay đổi rất nhiều.

Sau mấy chục năm! Hai chú cháu xưa đá bóng với nhau, nay ngồi uống rượu sắn ăn thịt gà bên bờ suối.

Thời gian như bóng câu lội qua suối vắng.

***

Em thấy không, tất cả đã xa rồi

Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ

Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế

Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say.

Hoàng Nhuận Cầm

Đăng tải tại đời | Thẻ | 2 bình luận

Phi Thời Tiết

1.

Ba quyết định cho mấy người Nhật thuê căn biệt thự để lấy tiền chu cấp cho hai anh em. Từ nay trở đi, tiền tiêu của hai anh em sẽ do người Nhật trả. Ba nói thế. Hai anh em chuyển tới một căn nhà có vườn ở bên sông. Cách sông đúng một con đường nhỏ.

Buổi tối các cặp tình nhân dựng xe máy đứng rù rì nói chuyện. Ngay sát cửa sổ phòng em. Bên trong cửa sổ, em gọi điện cho anh, trong bóng tối.

Có lần đang điện thọai, anh tự nhiên im lặng rồi hỏi em yêu anh nhiều như thế nào. Em bảo nhiều như trái đất.

Trái đất thật rộng lớn, kể từ ngày em gặp anh. Mãi sau này anh mới bảo, lần đầu anh gặp em, anh không thể nghĩ một cô bé học lớp 9 mà chân lại dài đến như thế, mặc quần sort đẹp như thế, còn môi đỏ như thế. Còn em thì không nghĩ bạn bố em lại có người trẻ thế, hút thuốc nhiều thế, lại dạy tiếng Anh cho em buồn cười thế.

2.

Sau sáu năm không liên lạc, tự nhiên anh lại xuất hiện bên em.

Kỳ nghỉ hè quá dài, em nhận lời về quê chị bạn thân chơi mà không cần hỏi chuyến đi sẽ như thế nào. Khi ngồi xuống chiếc ghế cạnh lái xe, em đã giật mình. Suốt nửa chặng đường đầu em không dám quay đầu lại vì sợ người ngồi sau không phải là anh. Cuối cùng người đó đúng là anh.

3.

Chiều nào em cũng đi trên con đường nhỏ dọc bờ sông. Đi xuôi rồi đi ngược. Giống những phụ nữ đứng tuổi đang đi bộ thể dục. Rồi em bất ngờ nhìn thấy anh, sau hai năm đọan tuyệt. Sau lưng anh là một cô gái lưng trần quyến rũ. Em biết cô ấy. Chỉ sống cách em hơn chục số nhà. Hơn tuổi em và có lẽ hơn cả tuổi anh.

Ánh mắt sững sờ của em đã mách bảo cô gái ấy. Em tin là như thế.

4.

Phà đi qua biển. Hành khách ra khỏi xe và đứng dọc hai lan can. Anh đứng tựa vào em. Như ngày xưa em còn bé vẫn dựa vào anh mỗi khi anh gấp cuốn sách tiếng Anh và nhìn ra cửa sổ. Em đã cao lên rất nhiều. Còn anh vẫn thế.

Mối tình trẻ con ngày xưa của em tưởng đã chết cùng con gấu bông mắt to. Nay bỗng sống lại trong cơ thể một thiếu nữ đang đi phà qua biển trong buổi sáng lộng gió. Em đã hôn anh, trên nóc phà, giữa bao con người xa lạ, phía dưới là biển xanh. Em hôn anh với đôi môi trẻ con ngày xưa đã từng hôn trộm anh rồi bỏ chạy. Em hôn anh với đôi môi thiếu nữ chan chứa tình yêu.

Chị bạn tự động đi tiếp một mình. Còn em ở lại với anh.

Những giọt nước rơi xuống bụng em cùng hơi thở của anh. Mồ hôi hay nước mắt anh. Em sẽ không quên được anh. Em đã hét lên như vậy trong căn phòng có cửa sổ mở ra biển.

5.

Anh lại đứng trước mặt em. Ngồi bệt dưới đất, em ngước mặt nhìn anh. Khuôn mặt anh lặng lẽ nhìn em. Hay mắng em. Em không biết nữa. Mắt em nhòa nước và máu. Đây là ở đâu. Một con phố vắng trong đêm. Bên kia là nhà thờ cũ kỹ.

Khi người công an hỏi em số điện thoại người thân để bảo lãnh em về. Em đã không đưa số của ba mà đưa số của anh. Em không nghĩ anh sẽ đến. Em hận anh rất nhiều. Anh đã đẩy em vào cơn điên loạn để rồi bây giờ em ngồi đây mặt đầy máu và tóc đầy rượu. Đã mấy tháng rồi em không muốn gặp anh. Vậy mà hôm nay em lại muốn người công an đấy gọi anh đến.

Không hiểu bằng cách nào anh lau sạch máu, rượu và nước mắt trên cơ thể em. Rồi ngồi đó, sát bên em, trên vỉa hè, trong một đêm mùa hè nhiều sương, cho đến sáng.

6.

Những người nhân viên của ba em tàn nhẫn lôi em từ chùa vào xe hơi. Sao em trốn đến đâu ba em cũng biết.

Em ngồi trong nhà. Với cái balo đựng đầy quần áo. Ba em đứng ở cửa, tiếng nói lúc căng thẳng lúc giận dữ. Phía dưới sân, chắc anh kiên nhẫn đứng nghe. Lỗi là của em, mà anh phải chịu hết.

7.

Lại mấy năm nữa trôi qua. Anh lại bất ngờ xuất hiện bên cạnh em ở ngã tư đèn đỏ. Anh vẫn thế. Cười nhẹ nhàng rồi hỏi em có hạnh phúc không.

Hạnh phúc là gì, mãi đến bây giờ em chưa hiểu. Hạnh phúc là em đã có anh. Hạnh phúc là em đã dứt bỏ được anh. Hạnh phúc là em đã có tổ ấm của mình. Hạnh phúc là anh vẫn còn đâu đó trong quãng đời non trẻ mà em đã đi qua.

Hạnh phúc của anh, em tin rằng cũng không khác thế.

*

 

In series:

1. Thời Tiết
2. Phi Thời Tiết
3. Những Đêm Rachmaninoff
4. Đêm Foxy

5. Gọt Mã Thầy
6. Cô bé thuyền nhân không quay lại
7. Em xóa nó đi, được không?

8. Ba Mùa Yêu

 

Đăng tải tại gái | Thẻ | Chức năng bình luận bị tắt ở Phi Thời Tiết

Thời Tiết

1.

Tôi lặng yên ngồi trong buồng tắm, không mặc gì, trên bồn sứ màu mận chín. Đêm yên tĩnh, yên tĩnh đến mức tưởng như tôi nghe được tiếng thở nhẹ của anh trong phòng ngủ. Tôi với tay lên bàn gưong châm nến, và châm cho mình một điếu thuốc. Khói thuốc xanh nhạt khe khẽ bay qua anh đèn vàng dịu dàng rồi đi qua ô cửa nhỏ. Tiếng thở của anh vẫn nhẹ nhàng. Từ ngày chúng tôi quen nhau, buổi tối vừa rồi là cuồng nhất.

Tôi ngả người duỗi chân lên bồn tắm trước mặt. Lần đầu tiên tôi pha nước nóng và dầu cọ cho anh tắm, tôi cũng ngồi thế này. Thả người ngập trong nước nóng, thỉnh thoảng anh quay qua âu yếm mút ngón chân cái tôi.

2.

Lần đầu tiên đi chơi xa với nhau, anh vui như trẻ con. Chuyến bay đêm đó thanh bình như bầu trời thu. Tôi ngồi co chân trên ghế quay người tựa vào vai anh. Ánh sáng trong trẻo, tiếng máy bay đều đều, anh quay sang hôn tôi nhẹ nhàng bằng đôi môi vẫn còn thanh khiết.

Anh bước vào tuổi mười chín. Còn tôi đã qua tuổi hăm ba. Tại sao chàng thanh niên trong sáng ấy lại bước vào đời người phụ nữ như tôi nhẹ nhàng đến thế.

3.

Lặn một hơi dài qua đáy bể, anh nhẹ nhàng ôm lấy tôi từ dưới nước. Một nụ hôn thật êm lướt qua bụng tôi. Anh ngoi lên cười: quần bơi của em hơi cũ, sờn quá. Rồi lặn ra tít xa, dưới ánh mặt trời lấp lánh.

4.

Nằm trong bồn tắm xa lạ, ở một khách sạn xa lạ, giữa một thành phố xa lạ, tôi lại nghĩ đến anh. Tiếng TV từ phòng vọng vào buồng tắm, va vào ánh đèn xanh nhợt nhạt. Cái hôm đó, lúc xa tôi, ngủ với người con gái khác, anh có nghe tiếng gì đổ vỡ không .

Ở cách xa tôi hơn một ngàn cây số kia, liệu anh có biết tôi đang nằm trong nước lạnh, hút thuốc đắng ngắt, mà không thoát được sự phản bội của anh không. Anh đã phản bội tôi ở chính thành phố xa lạ này.

5.

Anh ngồi ăn mì trong lúc tôi pha cafe sáng. Anh nhìn ra dòng sông phía bên kia con đường nhỏ. Anh bảo lúc ngủ, em nặng lắm.

Đêm qua tôi đã khóc ngất đi khi ở trên anh lần thứ ba. Tôi bấu chặt ngực anh, tự nhiên òa khóc, rồi gục xuống ngực anh ngủ thật ngon. Có lẽ anh đã nằm rất lâu đợi tôi ngủ yên rồi mới nhẹ nhàng để tôi nằm xuống.

6.

Tôi đứng pha cafe trong bếp, khẽ mỉm cười. Lần đầu tiên của tối hôm qua, ở ngay trên nền đá hoa nơi tôi đang đứng.

Tiếng xe máy chạy ngang qua con đường nhỏ trước nhà. Tiếng đồng hồ quả lắc. Nắng nhấp nhánh trên mặt nước đang trôi. Sáng mùa hè yên tĩnh.

7.

Đã lâu rồi tôi không còn thuộc về anh nữa. Tôi cũng không còn thuộc về thành phố nơi chúng tôi yêu nhau. Một cơn gió lành nhẹ nhàng đặt anh vào đời tôi. Một cơn giông ngắn ngủi dứt tôi ra khỏi đời anh.

Dĩ vãng xa. Và mỏng như tiếng thở dài của thời gian rất khẽ.

Trong tôi có một cái gì đó tan chảy mãi.

*

 

In series:

1. Thời Tiết
2. Phi Thời Tiết
3. Những Đêm Rachmaninoff
4. Đêm Foxy

5. Gọt Mã Thầy
6. Cô bé thuyền nhân không quay lại
7. Em xóa nó đi, được không?

8. Ba Mùa Yêu

 

Đăng tải tại gái | Thẻ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thời Tiết

Om Mani Padme Hum

om_mani_padme_hum-751948.jpg

1. Om Mani Padme Hum

Đây là câu thần chú phổ biến nhất trong phật giáo. Nhưng để hiểu nó không phải đơn giản. Vì nó quá đơn giản đi, nên khó có thể hiểu nó bằng một trí óc thông thường. Thay vào đó nên hiểu bằng một trực giác không cần phiên dịch.

Câu thần chú này thường được gọi là câu thần chú sáu vần. Sáu vần ứng với mong muốn và phương tiện chấm dứt sự luân hồi của sáu cõi. Toàn bộ câu thần chú là ước muốn và phương tiện để vượt hẳn qua kiếp luân hồi để đạt đến sự hư vô của vũ trụ.

Về bản chất ngữ nghĩa, Om và Hum là hai âm mở đầu và kết thúc của câu thần chú này. Nó chỉ có phần âm mà không có phần nghĩa. Om được phát âm trong tiếng Phạn (Sankrit) với nguyên âm A, bán nguyên âm U và phụ âm M. Nó thể hiện cho sự mở đầu của thân-khẩu-ý (body, speech, mind). Còn Hum thì là sự kết hợp tất cả làm một. Thành kim cương tỏa sáng trong im lặng. Tiếp tục đọc

Đăng tải tại sách, đạo | Thẻ , | 6 bình luận